Polaroid
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328933

Bình chọn: 8.5.00/10/893 lượt.

đối phó Dương Lạc Thanh. Tấn vương đã rời đi rồi, trước lúc đi còn đặc biệt dặn dò Minh Sắt, muội đã hiểu chưa?”

Thường Hy khẽ cau mày, chẳng lẽ Tấn vương còn để lại cho Minh Sắt cẩm nang diệu kế gì hay sao? Nàng gật gật đầu nói: “Muội hiểu. Cũng tốt, gần đây muội là vì chuyện của Dương Lạc Thanh mới nhức đầu không thôi. Đại tẩu vào cung giúp muội, muội đúng là cầu còn không được đấy!” Nói tới chỗ này liền dừng lại, Thường Hy nhìn Ngu Thụy Lân hỏi: “Đại ca có tin tức của Mạnh Điệp Vũ hay không?”

Nhắc tới Mạnh Điệp Vũ, Ngu Thụy Lân gật gật đầu nói: “Nhắc tới cũng khéo, mấy ngày trước ta có trông thấy nàng ở cửa thành đông, chẳng qua cũng không xác định có phải là nàng hay không, dù sao khoảng cách rất xa nhìn cũng không rõ lắm. Nhưng có một người ta nhận ra đó chính là Liệt Phong. Muội nếu muốn biết tin tức của Mạnh Điệp Vũ thì có thể đi hỏi Liệt Phong.”

Liệt Phong? Thường Hy kinh ngạc hỏi: “Bọn họ làm sao lại ở cùng một chỗ? Thật khiến người ta nghĩ không ra. Tình huống lúc đó là như thế nào?” Trong thanh âm của Thường Hy mang theo mấy phần hưng phấn. Nàng hy vọng Mạnh Điệp Vũ có thể có được một cuộc sống tốt, Liệt Phong cũng không phải là lựa chọn tồi. Chỉ là lấy tính cách của Liệt Phong, nhìn thấy nữ nhân liền đỏ mặt, không biết hoàn cảnh lúc ấy là như thế nào?

“Ta cũng không rõ lắm. Mạnh Điệp Vũ mặc nam trang, vẻ mặt Liệt Phong có chút kích động bắt lấy tay của Mạnh Điệp Vũ, nhìn bộ dáng thì hình như không biết Mạnh Điệp Vũ là nữ, nếu không chỉ sợ cho vàng hắn cũng không dám nắm lấy tay nàng.” Ngu Thụy Lân bây giờ nhớ lại cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Tròng mắt Thường Hy hơi híp lại, nàng vẫn luôn mong muốn Mạnh Điệp Vũ có thể sống tốt. Nói gì đi nữa thì nàng cũng coi như đã chiếm đoạt nam nhân của nàng ấy, cho nên trong lòng luôn tồn một chút áy náy. Nay Minh Sắt đã vào cung, Mạnh Điệp Vũ cũng tới cửa thì Dương Lạc Thanh còn có gì đáng sợ? Càng nghĩ nàng càng hưng phấn, nhìn Ngu Thụy Lân hỏi: “Đại tẩu của muội đâu? Mau dẫn tẩu ấy vào đây đi!”

Vừa nghe nhắc đến hai chữ này, mặt của Ngu Thụy Lân xoát cái liền đỏ bừng, thấp giọng nói: “Chớ có nói nhảm, hư danh dự của người ta!”

Thường Hy ngạc nhiên, này còn chưa có cưới vào cửa đã vội vàng bảo vệ như vậy rồi, cho nên nàng nhìn Ngu Thụy Lân bất mãn nói: “Có nàng dâu liền quên muội tử…”

“…” Ngu Thụy Lân 囧, lập tức chạy trối chết, thậm chí lúc ra khỏi cửa cũng không dám nói một câu với Minh Sắt đang đứng đợi ở đó. Nhìn thân ảnh chật vật của hắn, Minh Sắt lại liếc mắt nhìn Thường Hy đang ngồi ở trong phòng, trong lòng có chút hiểu, lúc này mới nhấc chân đi vào.

So với Ngu Thụy Lân nhăn nhăn nhó nhó, Minh Sắt trông thản nhiên hơn nhiều, nhìn tròng mắt chớp động của Thường Hy, Minh Sắt không chút khách khí nói: “Không cần nhìn chằm chằm ta như vậy, ta cũng chỉ là nghe theo đề nghị của ngươi. Nhà ngươi ít người, phụ từ tử hiếu, có tiền có quyền, gia phong nghiêm chính, trên không có mẹ chồng áp bức, dưới không có thiếp thất bắt nạt, thỉnh thoảng cho dù ta muốn xuất đầu cũng không có người ngăn cản. Cuộc sống tốt đẹp như vậy chỉ sợ chính ngươi cũng hâm mộ, cho nên… Đại ca nhà ngươi ta nhìn trúng rồi, ta nhất định phải gả. Ngươi cũng không cần cười ta, ta là nữ nhi giang hồ, tính tình hào sảng rộng rãi, còn sợ ngươi giễu cợt ta hay sao?”

Thường Hy nghiến răng, khuôn mặt hối tiếc, đưa tay kéo Minh Sắt ngồi xuống bên mình rồi mới lên tiếng: “Ta làm sao còn không phát hiện ngươi cũng có một mặt ghê gớm như vậy?”

Minh Sắt liếc nhìn Thường Hy một cái, chỉ thấy đao quang trong tay chợt lóe, cười nói: “Ngươi đã quên lúc ta gác đao lên cổ ngươi rồi hả? Ta nhất định là ghê gớm!”

Thường Hy đưa tay đẩy lưỡi đao sắc bén của nàng ra, quăng một cái ánh mắt xem thường, nói: “Chưa thấy người nào ngu như ngươi, uy hiếp con tin lại dùng sống đao kề cổ, rõ là… Làm ta mở rộng tầm mắt!” Chỉ là Thường Hy thật sự hâm mộ. Nhà nàng quả thật quá tốt, nữ nhân gả tiến vào chỉ số hạnh phúc chỉ có tăng vọt. Nhìn một chút cục diện rối rắm bên người nàng xem, lão cha chồng Hoàng đế gian manh cự hoạt, một đoàn mẹ ghẻ tâm tư ác độc, đám đám huynh đệ tâm tư khác nhau. Những ngày này của nàng không dễ sống a…

Thường Hy phát hiện nàng rất thích tính tình thoải mái, sảng lãng của Minh Sắt. Hơn nữa đại ca tựa hồ thật sự động tâm, tình chàng ý thiếp, cho nên nàng đối với Minh Sắt càng tỏ ra thân thiết, gọi người dâng trà bánh rồi mới lên tiếng: “Làm sao đột nhiên ngươi lại muốn vào cung? Ca ca ta nói để ngươi xuất giá từ trong cung, ngươi đồng ý sao?”

“Phi! Đừng nghe hắn, ta mới không cần từ trong cung xuất giá. Liền tính ta không có nhà mẹ đẻ thì thế nào? Ai có thể khi dễ ta?” Trong mắt Minh Sắt lóe lên một mạt đau thương, mặc dù rất nhanh liền biến mất nhưng Thường Hy vẫn trông thấy được. Không có ai dễ dàng bỏ xuống tình thân, nếu như ngày xuất giá, Chuyên Tôn Nhạc Đan có thể tới là tốt nhất. Nghĩ tới đây, trong lòng Thường Hy âm thầm quyết định một chủ ý.

“Cũng đúng, ta nhìn không có người nào dám khi dễ ngươi, động một cái là lấy phi đao ra dọa, hù chết người!” Thường Hy cố ý nghi