Snack's 1967
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328953

Bình chọn: 7.00/10/895 lượt.

ùng nó đem Thường Hy buộc ở bên người thì hắn vẫn đáp ứng.

Nhưng mọi chuyện lại phát triển ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Không biết có phải nương nương các cung đều nhìn trúng Thường Hy hay không, trong lúc nhất thời Thường Hy lại đột nhiên trở thành nhân vật chạm tay có thể bỏng. Sau đó phụ hoàng lại cứ thế hạ chỉ đem Thường Hy vào Đông cung làm cung nữ. Thời điểm nghe được tin tức này hắn tâm tàn ý lạnh. Ngày đó, hắn cũng ngồi như vậy một đêm dưới ánh trăng.

Sau hắn lại thường xuyên đến Đông cung, đúng là chỉ để nhìn nàng một cái. Đông cung… Hai chữ này làm cho lòng hắn đau đớn…

Đối với Tiêu Vân Trác mà nói, hắn không có tình cảm đặc biệt gì, chỉ có chút thương hại vì hắn sớm mất mẹ đẻ. Nhưng thật sâu trong lòng hắn còn cảm thấy ghen tị. Hắn sinh ra liền nghiễm nhiên trở thành người kế thừa giang sơn này. Đều là con trai của phụ hoàng, tại sao Tiêu Vân Trác lại có thể được làm Thái tử?

Hắn không phục!

Từ lúc còn nhỏ khi tiên Hoàng hậu vẫn sống hắn đã nhớ, trong đôi mắt của phụ hoàng luôn chỉ có mình Tiêu Vân Trác. Mỗi lần đi Lân Chỉ cung thỉnh an đều thấy được cảnh tượng phụ hoàng thân mật ôm Tiêu Vân Trác đặt lên đầu gối, hỏi thăm hắn việc học hành. Còn đối với bọn hắn, phụ hoàng chỉ biết nghiêm mặt, nghiêm túc mang theo lãnh khốc.

Khi đó hắn biết tiên Hoàng hậu đối với phụ hoàng là không giống nhau, bà ấy không chỉ là hoàng hậu của phụ hoàng, còn về phần là cái gì thì lúc ấy hắn cũng chưa hiểu rõ. Nhưng bây giờ hắn đã hiểu được, đó là bởi vì phụ hoàng đem tiên Hoàng hậu trở thành thê tử của mình. Thê tử và tần phi không giống nhau, Hoàng hậu cũng đồng dạng như vậy. Lúc ấy Hoàng hậu mặc dù bệnh yếu nhưng sau mỗi lần hạ triều, đi qua Lân Chỉ cung hẵn vẫn có thể nghe ra được tiếng cười vui thích truyền ra. Những lúc ấy, hắn lại cảm giác như mình là kẻ dư thừa.

Khi đó, Tiêu Vân Trác là hạnh phúc nhất. Hắn hâm mộ Tiêu Vân Trác, ghen tỵ hắn, thậm chí là hận hắn!

Có những lúc hắn từng nghĩ nếu như tiên Hoàng hậu chết rồi, vậy thì tình cảnh sẽ như thế nào? Sau tiên Hoàng hậu thực sự vì bệnh mà qua đời, Tiêu Vân Trác từ trong đám mây hạnh phúc ngã nhào xuống vũng bùn. Nhi tử phụ hoàng thích từ hắn chuyển thành ngũ đệ, nhưng vẫn như cũ vẫn không phải là Tiêu Vân Triệt hắn. Không có mồm miệng khéo léo của ngũ đệ, không có hào sảng, ngây thơ của tam đệ, cái hắn có cũng chỉ là hai chữ “ôn hòa” mọi người tán dương. Hắn ghét hai chữ này! Ôn hòa? Trừ bỏ ôn hòa hắn còn có thể thế nào? Hắn không có gì để khoe khoang, chỉ có thể giữ vững khiêm tốn, ở trước mặt phụ hoàng bày ra phong thái quân tử. Có như vậy, trong lòng phụ hoàng mới có một chỗ nhỏ dành cho hắn.

Hắn không cam lòng. Vì sao người khác có được dễ như trở bàn tay hắn lại phải hao tổn tâm cơ? Tại sao hắn cố gắng học hành lại không chiếm được một câu tán dương của phụ hoàng? Cho nên từ rất nhỏ hắn liền biết, nếu muốn người khác xem trọng chỉ có thể dựa vào chính mình.

Nghĩ tới đây Tiêu Vân Trác cảm thấy có chút mệt mỏi, trong lòng mệt mỏi, thật mệt chết đi! Buông lưới nhiều năm như vậy, hôm nay đã tới ngày nghiệm thu thành quả nhưng sao trong lòng hắn luôn có một cảm giác mất mát mà không phải là thỏa mãn, hăng hái khi chiếm được thiên hạ?

Khổ cực những năm này ai có thể biết được? Hắn lặng lẽ đi theo sau ủng hộ Tiêu Vân Trác là bởi vì hắn biết được, phụ hoàng không phải là lãng quên Thái tử mình từng yêu quý nhất mà đang muốn rèn luyện hắn, những hoàng tử khác cũng chỉ là mây khói mà thôi.

Chính vì lợi dụng những điểm này, những năm gần đây hắn vững như bàn thạch, từ từ đạt được phụ hoàng tín nhiệm, được triều thần ủng hộ, được các huynh đệ không chút nào đề phòng…

Thẩm Phi Hà đứng ẩn mình sau tàng cây, nhìn thân ảnh cô đơn đằng xa mà hai quả đấm nắm chặt, nỗ lực ức chế không cho phép bản thân đi qua. Nàng biết hắn lại đang nghĩ tới nàng ta. Mỗi khi nhớ đến Thường Hy, hắn lại giống như chìm mình vào trong ánh trăng thê lãnh. Hắn nói không cho phép nàng tổn thương nàng ta. Đúng vậy, nàng sẽ không làm hại nàng ta, nhưng không đảm bảo được người khác không làm hại nàng ta!

Trong hậu cung bởi vì sinh nhật của Lạc phi mà rất nhanh trở nên náo nhiệt. Hoàng thượng đã hạ chỉ tổ chức thật long trọng cho nên khắp nơi trong cung đều giăng đèn kết hoa. Hương Chỉ cung lại càng thêm người đến người đi, phàm là đồ tốt đều đưa vào đó. Nhất thời Hương Chỉ cung trở thành bảo địa phong thủy mà người người hâm mộ.

Thường Hy thích ý ngồi ở trên xích đu nghỉ ngơi, tầm mắt xuyên qua cửa sổ mà nhìn mọi người trong Đông cung phân chia nhau làm việc đâu vào đấy. Kể từ ngày nàng trở về liền đem Đông cung tiêu điều sửa thành một khung cảnh tươi tốt, phồn thịnh, người người luôn chân luôn tay, lúc nào cũng vui vẻ. Ngay cả chân chạy lúc nào cũng kè kè bên người Tiêu Vân Trác như Ngũ Hải cũng có lúc sẽ chuồn êm trở lại, cho dù là uống một chén nước trong Đông cung cũng cảm thấy cả người sảng khoái vô cùng.

“Thái tử phi, Thái tử gia khiến nô tài chuyển lời cho ngài.” Ngũ Hải thấy Thường Hy đang nghỉ ngơi liền vội vàng đi tới cúi đầu cười nói.

Thường Hy chậm rãi mở mắ