bước chân vào Vĩnh hạng cung, bị Vương mama dạy dỗ nghiêm chỉnh một phen. Nguyên văn là như thế này: “Dù gì cũng xuất thân đại tiểu thư con nhà quyền quý, từ nhỏ đã có quản sự nuôi dạy, làm sao lại giống đứa nhỏ hoang dã chạy loạn trên phố như vậy? Kia gọi là đi bộ sao? Khác gì con cua qua đường! Kia là thỉnh an sao? Động tác cứng ngắc, cương thi vùng dậy còn mềm dẻo hơn ngươi!”
Hôm nay Mị phi nương nương được sủng ái nhất hậu cung, mỗi lần nhớ lại, lại nghiến răng răng nghiến lợi hận không thể đem cái miệng ác độc của Vương mama mà vả chết. Nhưng Vương mama cũng không phải là người chỉ biết ngồi không. Mỗi một tú nữ vào cung, Mị phi nương nương rất thành công là một án lệ được đem ra giải thích, từ đầu đến đuôi không sót một thứ gì, Mị phi cũng không thể làm được gì. Quan trọng nhất là, nàng cũng không làm gì được bà ta, ai cũng biết nàng cùng Vương mama từng có hiềm khích, nếu thực có xảy ra việc gì ngoài ý muốn, nàng ta cũng thật không thể giải thích rồi!
Nhưng điều quan trọng nhất chính là đương kim thánh thượng là người cực kỳ coi trọng lễ nghi quy củ, thường thường tán dương Vương mama hiểu quy củ biết lễ nghi. Người nào từ tay bà ra cũng đều biết tiến biết lùi, thông tri đạt lý cả.
Ngay cả Hoàng thượng cũng đã mở miệng tán dương thì còn ai dám động cào vị đại phật này nữa. Một năm qua một năm, Vương mama lại càng khó dây dưa, phàm là người có đầu óc, xa xa nhìn thấy bà ta thì tốt nhất nên đi đường vòng mà tránh đi, tránh cho năm hạn bất lợi.
Giờ phút này, Vương mama nghe được lời nói của lệ Bình, cặp mắt nhỏ khẽ hí, đôi môi dày không khỏi xé ra hai bên, lộ ra một cái tươi cười so với quỷ còn khó coi hơn, âm dương quái khí nói: “Tú nữ hối lộ quản sự mama, không tuân thủ cung quy, phạt quỳ một canh giờ!”
Vương mama vừa dứt lời, ngay lập tức có cung nữ tiến lên đỡ lấy hai cánh tay Lệ Bình kéo nàng về hướng Phật đường. Nói về Phật đường, chính là nơi quản giáo những tú nữ dạng này, hơn nữa còn được đích thân Hoàng thượng phê chuẩn, không ai dám không tuân lệnh a!
Thường Hy ngoái nhìn Bình nhi đáng thương, nhất thời quên mất cả sợ hãi đưa tay kéo góc áo Vương mama, cầu khẩn nói: “Mama, nể tình Bình nhi mới đến đây không hiểu nhiều quy củ, ngài tạm tha cho nàng lần này thôi. Ta đảm bảo, về sau nàng sẽ không bao giờ dám chọc mama tức giận nữa, ta bảo đảm, ta về sau nhất định sẽ học thật tốt quy củ, ta bảo đảm, ta cũng không lại lười biếng nữa; ta bảo đảm, ra khỏi Vĩnh Hạng cung ta cũng không làm cho mama phải mất mặt, ta…!”
Vương mama nhìn Thường Hy, trên mặt tuy không có chút biểu tình nhúc nhích nào nhưng trong lòng lại thầm than một tiếng, chưa từng thấy qua tiểu cô nương nào khó dây dưa như vậy. Từ khi bước vào Vĩnh hạng cung liền không ngừng nháo sự, đáng lẽ đều là lỗi của nàng nhưng cuối cùng người chịu ủy khuất cũng là nàng. Thật có thể thành công khiêu chiến ranh giới cuối cùng của bà.
Thế nhưng lần này, Vương mama hạ quyết định, tuyệt đối không để cho mình thỏa hiệp, giận dữ quát: “Ít nói lời vô ích, đi theo ta! Đây chính là muốn cho ngươi biết thế nào là quy củ. Lệ Bình cố tình hối lộ quản sự mama, phạt quỳ một canh giờ đã là rất nhẹ rồi, ngươi nếu còn dài dòng liền phạt hai canh giờ!”
Thường Hy vừa nghe thế nhất thời ngậm miệng lại, nhìn Bình nhi bị lôi đi rất là đau lòng, nếu không phải vì mình nàng nào có phải chịu phạt. Trong lòng nàng hung hăng thăm hỏi tổ tông Vương mama mấy chục lần!
“Mama, là ai tìm ta vậy?” Thường Hy đi theo sau lưng Vương mama hết sức nịnh hót hỏi. Khụ khụ, một trong những cách sinh tồn của hậu cung, thời điểm lực lượng của ngươi không thể chống đỡ được kẻ địch, sẽ phải yếu thế, để cho kẻ địch buông lỏng cảnh giác với ngươi, rồi sau đó cứ từ từ mà tính.
Vương mama cơ hồ là dùng lỗ mũi mà hừ ra một tiếng: “Lắm mồm!”
Thường Hy lại phải bế môn cái miệng, hai hàm răng lại phải tăng cường hoạt động mà nghiến vào nhau. Nàng nhịn, nàng tiếp tục nhịn!
Xuyên qua tiền viện, đi qua hành lang, xa hơn chính là phòng ngủ của Vương mama rồi. Thường Hy càng phát tò mò, mặc dù có một bụng nghi vấn nhưng lại nghĩ đến lời nói của Vương mama nên lại phải đè xuống nghi vấn trong lòng, thận trọng đi theo bước chân của bà, đến cuối hành lang mới dừng lại.
Vương mama nhìn Thường Hy một cái, đưa tay mở cửa nói: “Vào đi!”
Thường Hy bất đắc dĩ không thể làm gì khác là nhấc chân đi vào. Bên cạnh phòng ngủ của Vương mama bình thường dùng làm nơi tiếp khách nhân, mặc dù không so được với tráng lệ của nhà nàng nhưng so với chỗ hiện tại nàng đang phải ở thì cũng tốt hơn nhiều lắm rồi.
Thường Hy vừa đi vào, Vương mama liền thuận tay đóng cửa lại, làm Thường Hy sợ đến mức trái tim nhỏ cũng phải run lên, ngẩng đầu đi về phía trước. Khi nàng nhìn thấy người đang hiện diện trong phòng này thì hô hấp không khỏi cứng lại.
Thường Hy bất đắc dĩ nhìn chằm chằm người trước mặt mình. Nàng rất muốn làm bộ không biết người này là ai, nhưng hiện tại có muốn làm bộ như không biết cũng không được a! Người này thật sự là rất nổi danh, nhất là đôi mắt câu hồn nhiếp phách kia, chỉ cần liếc nhìn cũn