ỏ ửng mặt đáp: “Ta không có y đó...Ý ta là....”
Như Ca nhìn qua gương đồng,cười nói: “Có lẽ cha chỉ đùa thôi”
Huân Y dịu dàng chải chuốt mái tóc dài của Như Ca, cẩn thận không làm cong
một sơi tóc nào , nhỏ giọng: “Trang chủ chưa bao giờ nói đùa trước mặt
mọi người”
Như Ca giật mình: “Ý tỷ là cha nghiêm túc hay sao?”
“Trang chủ cố tình tuyên bố trước mặt quần hào trong giang hồ đương nhiên là vô cùng nghiêm túc rồi”. Huân Y đáp.
“Vậy ngươi nói xem, sao trang chủ không chọn Phong thiếu gia chứ?”.Điệp Y vò đầu bức tai hỏi: “Phong thiếu gia đã hy sinh bản thân mình vì mối quan
hệ thông gia với Thiên Hạ Vô Đao thành, tại sao...”
“Nhưng chỉ có tiểu thư mới là cốt nhục của trang chủ...”
Huân Y tết mái tóc dài của Như Ca lại thành một kiểu tóc thanh nhã.
Như Ca thoáng chút giật mình, nàng chợt nhận thấy giọng nói của Huân Y ẩn
chứa vẻ giễu cợt, nhưng khi nhìn lại, chỉ thấy nụ cười dịu dàng, nào đâu có vẻ gì là nhạo báng, bất giác nàng cảm thấy xấu hổ vì thói đa nghi
của nàng.
Điệp Y hết phân vân lại lưỡng lự, cuối cùng đành hỏi: “Tiểu thư, người có
thích được làm trang chủ không?”.Một người con gái khả ái đơn giản như
tiểu thư, phải làm trang chủ của thiên hạ đệ nhất trang chắc chắn sẽ rất khổ cực rồi.
Như Ca mĩm cười: “Ta nghĩ là ta đã biết lí do của cha”.
Trong rừng trúc.
Liệt Minh Kính thưởng thức chén trà mà cô con gái yêu vừa pha cho mình rồi
cười lón nói: “Giỏi lắm, tài nghệ pha trà của Ca nhi càng lúc càng có
tiến bộ!”.
Như Ca lại châm đầy một chén trà nũa cho ông, ánh nắng chiếu xuyên qua
những lá trúc, soi lên bờ má trắng ngần trong suốt, nàng ngước mắt lên
cười khẽ: “Cha, người cứ khen con gái hoài như thế, không sợ người khác
cười hay sao”.
Liệt Minh Kính trợn mắt nói: “Con gái của ta là người xuất sắc nhất trên đời! Ai dám cười chứ?”.
“Cha...” Như Ca khẽ lắc đầu, trong lòng không phục. “Không thể vì con là con gái của người mà...”
Liệt Minh Kính vỗ vỗ lên tay nàng nói: “Ca nhi, cha chỉ có mỗi đứa con gái là con, cha muốn dành mọi sự tốt đẹp nhất cho con.”
Nàng khẽ nhíu mày: “Kể cả Liệt Hỏa sơn trang ư?”
Trên bàn đá là một chiếc ấm tử sa nóng bỏng.
Hơi trà quấn quyện bốc cao.
Liệt Ming Kính ánh mắt oai nghiêm mà sắc nhọn: “Chù nhân của Liệt Hỏa sơn trang chì có thể là con.”
Nàng nghe mà giật mình.
Hồi lâu sau, nàng mới cất tiếng hỏi: “Vì sao chứ?”
Liệt Minh Kính chấp tay đứng dậy, lá trúc mùa thu âu sầu xào xạc khua vang.
“Liệt Hỏa sơn trang là do ta và huynh đệ ta gầy dựng nên từ hai bàn tay
trắng, vì nó chúng ta đã trải qua vô số trận chiến,gặp phải biết bao
nguy hiểm, chịu đựng quá nhiều lần áp bức và sỉ nhục, quá nhiều lần đổ
máu.Sau đó mới có được Liệt Hỏa sơn trang như ngày nay”. Giọng nói cùa
ông thật thê lương
“Mỗi một cử động nhỏ của Liệt Hỏa sơn trang đều có thể ảnh hưởng đến cục
diện đến võ lâm,chỉ có giao cho con ta mới an tâm được.”
“Sao không phải là Chiến Phong ạ?”
“…”
Liệt Minh Kính lắc đầu, ánh mắt u tối.
“Phụ than của Chiến Phong là Chiến Phi Thiên, không phải là huynh đệ kết bái cùng người năm ấy hay sao?”. Chiến thúc thúc chết thật lạ kì, tuy rằng
người trong giang hồ và cả Liệt Hỏa sơn trang đều hiếm khi đề cập lại
việc này,nhưng con hiểu rằng ai cũng nghi ngờ”.
Chiến Phi thiên đương thời son trẻ,đột nhiên tự vẫn,để lại người vợ vừa mới
lâm bồn.Sau khi y mất, người vợ cũng quyên sinh theo,chỉ còn mỗi Chiến
Phong được bọc trong tấm tã lót.Chiến Phi Thiên tính tình lạc quan phóng khoáng, tại sao lại tự tử,đó vẫn còn là một vụ án ly kì trong võ lâm.
Tất nhiên có rất nhiều lời đồn thổi về việc này nhưng e sợ uy thế của
Liệt Hỏa sơn trang nên chỉ dám lét lút lưu truyền.
“Hơn nữa,Chiến Phong là đại đệ tử của cha,cả võ lâm cùng năng lực vô cùng
xuất sắc.Còn con,tuy là con gái của cha,nhưng lại chưa bao giờ nhúng tay vào việc trong trang.Cha tuyên bố con thừa kế chức vị trang chủ,sợ rằng sẽ khiến mọi người khó mà nể phục”.Như Ca thầm than.
Không chỉ khó khiến mọi người nể phục,chỉ e người ta còn cho rằng cha tư lợi quá nhiều.
Chiến Phi Thiên…
Liệt Minh Kính nhắm mắt lại,vết sẹo đao trên gương mặt lập lòe sang bong,nỗi lòng ông bị câu chuyên xưa cuộn trào,xót nát,nhất thời không nói nổi
thành lời.
Trong khoảnh khắc,dường như ông già hơn rất nhiều.
Như Ca trông thấy thái độ của cha,không, khỏi hoảng sợ,lập tức đỡ lấy ông
“Cha..”.
Nàng đã lỡ lời.Từ khi còn nhỏ,cái chết của Chiến thúc thúc đã là điều cấm kị,ở trước mặt cha không được phép nhắc đến..
Liệt Minh Kính dần dần bình tĩnh trở lại.Ông nhìn Như Ca, ánh mắt vô cùng khoan hòa.
Phi Thiên là huynh đệ tốt của ta,nhưng Chiến Phong thì tính tình quá lạnh
lùng tàn nhẫn…Ca nhi,tuy con chưa có kinh nghiệm nhưng lại quả
quyết,kiên trì.Lần này về trang,con đã trầm tĩnh hơn trước đây,công lực
xem ra cũng có nhiều tiến bộ.
Nàng im lặng nghe,tà áo đỏ nhuốm màu xanh của trúc,khẽ phất phơ trong làn gió chiều.
Đôi mắt của nàng sâu đen thăm thẫm.
Một vẻ đẹp như bức ép người khác từ đáy mắt nàng lặn lẽ lan tỏa ra.Vẻ đẹp
này chẳng thể nào tự thấy được,nhưng lại làm cho lòng người rung đ