Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329310

Bình chọn: 9.5.00/10/931 lượt.

y, lúc này

thấy bộ dạng khổ sở của hắn thì tâm trạng cũng tốt hẳn. Thấy hắn đưa ánh mắt cầu cứu nhìn ta, ta dùng ánh mắt vô tội trừng lại hắn làm như

chuyện này chẳng có can hệ gì đến ta, mấy người trai tráng đứng bên cạnh hắn lại nhìn ta với ánh mắt tỏ ý khen ngợi, mọi người cười rộ lên vô

cùng thoải mái.

Cửa thành càng tụ tập nhiều người, tiếng cười đùa ồn ào không dứt, mãi cho đến khi tường rượu bị tiêu diệt thì cửa thành

mới được thông thoáng.

Ta xách Cửu Ly trong lòng xuống, gõ vào đầu nó nói: “Hóa lại thành người cho tỷ, đứng vững!”

Cửu Ly không tình nguyện nhưng cũng phải hóa thành hình người, thè lưỡi đắc ý nhìn Phương Trọng, rồi mới mềm giọng gọi: “Tỷ tỷ.” Ta bắt lấy tay

hắn, muốn gọi Nhạc Kha cùng hồi cung thì lại bị Phương Trọng giữ chặt:

“Công chúa có gì gấp chứ, náo nhiệt còn chưa chính thức bắt đầu mà.”

Từ trong đám tướng lĩnh có một thiếu niên cường tráng cao ráo chạy ra,

khom người nói: “Các vị tướng lĩnh nói đã lâu không gặp Nhạc công tử nên muốn hẹn hắn vào trong thành Tu La so tài cao thấp, xin công chúa quyết định?”

Ta cũng hết cách, lau đi mồ hôi trên trán, tinh thần mặc

dù không tồi nhưng suy cho cùng vẫn còn đang bị trọng thương, lồng ngực

hô hấp có chút không thoải mái, ngoài mặt giả vờ như không để ý, vẫn

khoát tay về phía thiếu niên kia: “Các vị thúc thúc vui vẻ là tốt rồi.

Nhưng mà đừng đấu nhau quá lâu, chớ làm chậm trễ thời gian bái khiến Tu

La vương phụ thân.”

Thiếu niên kia rất có nề nếp, trả lời cũng

rất tốt, không khiến cho người ta thấy phiền lòng: “Các tướng quân đã cử người đi bẩm báo với Vương, Vương có ý chỉ lệnh cho Nhạc công tử không

cần vội vã đi bái kiến, cứ thoải mái đọ sức với các vị tướng quân. Nhưng công chúa điện hạ sau khi bị thương thân thể hư nhược, Vương sợ công

chúa chịu đựng không nổi nên đã phái xa liễn đến, điện hạ muốn đến thao

trường Tu La xem trận đấu hay muốn trở về Tư Hoàng Điện nghỉ tạm?”

Phụ thân cố ý muốn Nhạc Kha chịu khổ đây mà? Lòng ta rất lo lắng. Phụ thân

quả thật là một người cha tốt không có gì để bàn cãi, nhưng chỉ là người cha tốt của bổn tiên chứ chẳng hề có chút liên quan gì đến Nhạc Kha.

Ta liếc mắt hỏi ý kiến của Phương Trọng, muốn nàng ta nói mấy lời gỡ gạt,

nàng ta lại chỉ cười lắc đầu nói: “Xưa nay người tiến vào thao trường Tu La đọ sức, bị thương bị tàn phế vô số kể.”

Trái tim này của bổn

tiên lập tức treo lơ lửng, dặn dò thiếu niên: “Bảo xa liễn lại đây, ta

muốn đi thao trường Tu La xem trận đấu.”

Phương Trọng khẽ cười.

Thiếu niên lập tức nói: “Vương cũng có nói, Công chúa điện hạ chắc chắn

sẽ muốn đi thaotrường Tu La xem trận đấu. Bởi vậy trong xa liễn đã chuẩn bị chăn mây thật dày, còn có mấy món điểm tâm, công chúa mệt mỏi thì có thể nằm nghỉ.”

Ta đã bị phụ thân nhìn thấu tâm ý hết rồi, Phương Trọng che miệng cười trộm, ta đành mặt dày mày dạn nói: “Xin vị tiểu ca này chuyển lời cho Nhạc công tử, ta có chuyện quan trọng muốn hỏi hắn,

mời hắn lên xa liễn ngồi nói chuyện với ta, tiện thể cùng đến thao

trường Tu La.”

Thao trường Tu La chính là nơi binh lính Tu La

luyện tập, cứ địa rộng lớn. Ngoại trừ Giáo Luyện Trường, còn có Binh Khí Ti, Điển Tịch Ti… Tướng lĩnh của quân Tu La đều từ Văn Ti Viện, Võ Ti

điện mà ra, có người phụ trách dạy tu luyện pháp thuật và đạo dùng binh. Lúc bình thường phụ thân cũng thường đến thao trường Tu La tuần tra. Ta cũng từng theo người đến, bị thanh thế hào tráng của Tu La binh làm

kinh sợ, bội phục không thôi.

Nhạc Kha tự lên xa liễn, hiếm khi

hắn lại thu hồi dáng vẻ cợt nhả trêu đùa kia, đôi mắt nhìn ta chằm chằm, hộ vệ thiết giáp bên ngoài luôn tỏa ra hàn khí lại đi quá gần xa liễn

làm cho hắn trở nên quy củ không ít. Ta lấy khăn tay trong xe ra đưa cho hắn: “Chàng dùng nó lau mồ hôi trên trán đi, thao trường Tu La không

thể so với trong cung, bước vào khó tránh bị thương.”Ta liếc nhìn thắn

rồi thở dài: “Chàng đó, đang tốt đẹp làm trưởng tử của Thiên Đế mà không chịu, lại chạy đến thành Tu La quấy rối!”

Hắn nhận khăn thuận thể nắm lấy tay ta, ánh mắt tỏa sáng, giọng nói khàn khàn: “Ta vì cái gì mà đến chắc Thanh nhi đã hiểu rõ.”

Vì lời thề uyên ương của chúng ta?

Khi đó đầu óc của ta phát sốt, sắc đẹp ngay trước mặt, bổn tiên nhất thời

lầm lỗi mới mở miệng cầu thân với hắn, tình thế hiện giờ không giống

trước, ta và hắn đều có gánh nặng, ta há có thể lại cưỡng cầu hắn?

Ta thở dài, đưa trái cây cho hắn, miễn cưỡng mỉm cười nói: “Ta và chàng

quen biết đã lâu cũng hiểu rõ tính tình của nhau. Thử hỏi ta và chàng

liệu có thể nào bỏ rơi cha già mẹ yếu, làm trái ý họ mà đến với nhau?”

Mùi vị chua xót dâng lên trong lòng, chỉ cảm thấy buồn bã cô quạnh nói

không nên lời, niềm vui mừng tương phùng hôm nay đã qua.

Hắn nhận trái cây, cắn hai ba miếng nhưng cũng không buông tay ta ra, thoải mái

cười: “Thanh nhi yên tâm, ta chưa từng để trong lòng thân phận trưởng tử của Thiên Đế. Năm đó nếu không phải vì thân phận này…ta làm sao rơi vào cảnh cửu tử nhất sinh, xa cách mẫu thân mấy vạn năm? Nếu không có Nhị

công chúa thu nhận sống ở thành Tu La mấy vạn


Pair of Vintage Old School Fru