gần gũi, so với Thiên giới còn quang minh
lỗi lạc hơn nhiều. Tỷ thí tiên pháp, đó là để thao luyện trước khi ra
chiến trường, còn luận bàn về tu vi như thế này thì hoàn toàn không có
ác ý, thêm nữa muốn đối với người đó bày tỏ tình cảm thân thiết cũng
dùng phương thức này. Lại nói, người phàm rất dễ bị thương, cách giao
đấu này cũng ít nhiều an toàn. Cùng lắm là khiến đối phương chịu chút
đau đớn da thịt, quyết sẽ không làm tổn hại đến tiên nguyên…” Lời còn
chưa dứt, mũi Nhạc Kha đã bị ăn một quyền nặng nề, hắn cũng chưa từng
khách khí, bay lên một cước đá hán tử vừa cho hắn một đấm đó bay ra
ngoài thao trường.
Nhưng hôm nay người trong tộc Tu La nhàn rỗi
vô sự, tất cả đều tụ tập bên thao trường, chia thành nhóm mười người, kẻ này bị đá ra kẻ khác lập tức lao vào, giống như quyết phải huyết chiến
với Nhạc Kha tới cùng. Sau hai canh giờ, Nhạc Kha đã thương tích đầy
người, ở bên ngoài có mười mấy hán tử bị hắn đá ra, những người còn lại
bên trong cũng bị thương không ít, mặt mũi bầm dập, chẳng khá hơn hắn
chút nào.
Ta thấy bên trong thao trường, mấy vị Tu La hán tử này
ra tay mặc dù không phải nhẹ, hắn đại khái cũng bị ăn đòn nhưng vẫn đánh trả, nhưng cả hai bên đều chưa từng hạ tử thủ, chính là cảnh tượng càng đánh càng hăng, một người sang sảng cười nói: “Nhạc tiểu tử mấy vạn năm không gặp, sức lực cũng tăng lên không ít nhỉ.”
Nhạc Kha chỉ vào vị Tu La đó trêu chọc: “Thúc thúc…Tuổi già sức yếu, Tiểu Nhạc thấy , sợ là không thể lại ra sa trường rồi.”
Tộc Tu La mọi người đều lấy việc ra chiến trường làm vinh quang, lúc này bị hắn kích động, vốn dĩ có chút buông lỏng, hiện giờ “Ô” lên một tiếng,
lao lên, lại cùng Nhạc Kha quần nhau một chỗ.
Một người khác ở
bên cạnh thở hồng hộc hai tiếng, cười nói: “Năm đó Nhạc tiểu tử chẳng
qua chỉ là một đứa trẻ miệng còn bú sữa, bây giờ thật sự đã trưởng thành không ít rồi.”
Nhạc Kha đang tung một cú đấm vào vị Tu La phía
trước, không khỏi đắc ý: “Vạn năm đã qua, Nhạc Kha nếu như còn không
trưởng thành, chẳng phải đã trở thành yêu quái rồi sao.”
Vị Tu La ấy lập tức chậm rãi cất lời: “Lớn rồi lớn rồi, đáng tiếc là lại thành
một tiểu bạch kiểm, so với mấy cô nương trong thành Tu La còn đẹp hơn.”
Nam nhân tộc Tu La đều lấy dáng vẻ to lớn cường tráng, làn da ngăm đen làm
mức chuẩn, Nhạc Kha vốn dĩ lớn lên lại giống như trúc xanh, da dẻ trắng
nõn, đứng cùng với mấy hán tử Tu La này lập tức có cảm giác giống như
hạc giữa bầy gà. Có điều mọi người trong thành Tu La ai nấy đều coi uy
vũ dũng mãnh cao lớn làm vinh hạnh, hắn như thế này quả thực không thể
coi là một thiếu niên tuấn tú.
Trên gương mặt trắng nõn của Nhạc
Kha lập tức hiện lên màu gan heo, nhưng mấy người họ ai nấy đều có suy
nghĩ như nhau, chỉ cảm thấy quá mức trắng trẻo, hắn lập tức tranh thủ
chút thời gian nhìn xuống bên dưới đài, như thể sợ ta sẽ bị mấy vị nam
nhân Tu La này tẩy não. Ta chỉ tay vào một hán tử Tu La dáng vẻ hết sức
cao lớn phía xa đang đi tới, cao giọng khen ngợi: “Ta thấy hắn thực uy
vũ, thực dũng mãnh.”
Mấy người trên dưới thao trường đều cười ồ,
duy chỉ có Nhạc Kha hung hăng ra chiêu, hai lần liên tiếp đều bất ngờ
công kích vào phía trên cẳng chân của nam nhân Tu La đã nói hắn là tiểu
bạch kiểm, khiến người nọ ô ô kêu lên thảm thiết, giống như ác hổ tấn
công sơn dương lại lao lên đánh tiếp.
Đợi đến khi hán tử nơi xa đó tiến lại gần một chút, Phượng Trọng mới ngoắc tay : “Hùng Lực, qua đây.”
Sắc mặt Nhạc Kha lập tức trầm xuống, ngay cả nét tươi cười vui vẻ trước đó
cũng mất đi, chiêu chiêu đều mạnh mẽ đánh đấm với người trong thao
trường. Mười người trong sân hết tám chín người lần trước đều cùng với
với Tu La phụ thân đến Đông Hải, biết được thảm kịch diệt tộc của Giao
nhân, đương nhiên cũng nhớ rõ lời nói của phụ thân khi đó, lúc này trông thấy bộ dạng của Nhạc Kha, người đang cố ý trêu chọc cũng thu lại ý
cười.
Đợi đến khi Hùng Lực bước tới, bên trong sân chỉ nghe thấy
tiếng nắm đấm nặng nề rơi trên thân thể, cũng không còn âm thanh cười
đùa nào nữa.
——— ——————–
Lai thời cựu lộ: Đến lúc quay về đường cũ
Trước giờ Điểu tộc có một điều luật bất thành văn, phàm là điểu nhi nào lớn
lên có chút tư sắc, nếu được hai con chim trống tranh nhau giành lấy,
nếu hai con chim trống này còn vì nàng mà đánh nhau thì giá trị của cô
nàng sẽ lập tức tăng lên gấp trăm lần.
Nhưng bổn tiên nào giờ đối với mấy việc hoang đường này vẫn khịt mũi coi thường, chỉ cảm thấy
chuyện tranh giành này ngu ngốc hết biết. Tài phú quyền thế còn có thể
giành giật cướp đoạt, nhưng duy chỉ có trái tim là không thể dùng vũ lực mà chiếm lấy. Thế nhưng điểu tộc lại nhất nhất thừa nhận quy luật ngầm
này, bổn tiên thấp cổ bé họng, chẳng là gì trong mắt người khác, loại
vinh quang được người trong tộc xưng tụng này đương nhiên cũng chưa từng được hưởng qua.
Thật không ngờ, rời khỏi Điểu tộc gần bốn trăm
năm, ở trong thành Tu La lại dẫn tới một con rồng cùng một nam nhân Tu
La vì bổn tiên mà đánh nhau, đích thực có chút cảm giác thế sự vô
thường.
Hùng Lực đến gần t