Pair of Vintage Old School Fru
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329274

Bình chọn: 7.5.00/10/927 lượt.

g vẫn chưa kết thúc.

Hắn lại nói: “Sau đó ta mới từ từ hiểu rõ, vui sướng khổ đau, cũng chỉ một

chữ tình, khó có thể phân chia rõ ràng là vui sướng hay đau khổ nhiều.

Rồi thì lưỡng tình tương duyệt, vui sướng khổ đau đều có, dù vậy cũng

không muốn buông bỏ, muốn thời thời khắc khắc đều ở cạnh nàng.” Hắn

ngẩng đầu hướng về phía ta đã ngây ngẩn một lúc, khe khẽ mỉm cười, đến

lúc ta dự cảm được có chuyện không tốt, hắn nói: “Huống chi, lúc ở Thiên giới Thanh nhi đã chính miệng đề thân, Nhạc Kha cũng đã đồng ý lời cầu

hôn của nàng rồi.”

Trong đầu ta “ầm” một tiếng, trên mặt thoáng

chốc đỏ bừng…Con rồng ngốc này, hắn muốn toàn tộc Tu La coi ta như một

công chúa to gan phản nghịch sao?

Hắn lại quơ quơ nắm đấm về phía Hùng Lực mặt mũi xanh tím: “Thanh nhi với ta đã lưỡng tình tương duyệt, sau này còn ai dám đối với nàng có mơ tưởng hão huyền…”

Hùng Lực hừ lạnh một tiếng, khẽ lắc đầu coi thường, thế nhưng lại lộ ra vẻ sát phạt khiến người run sợ. Trong điện nhất thời

yên lặng, biểu hiện của mọi người ai nấy đều cổ quái, ngay cả phụ thân

cũng hướng về ta nhìn nhìn hai cái, da mặt ta căng cứng, vừa nở nụ cười

miễn cưỡng vừa lùi đến phía trước Nhạc Kha, liếc mắt ngắm chuẩn chân của hắn, chân sau hạ xuống một cước, vừa nghe tiếng hít khí xuýt xoa vừa

hướng về phía Tu La phụ thân đang ngồi trên vương tọa cười nói: “Phụ

thân đừng nghe tên nhóc này nói bậy, hôm đó ba hồn hắn còn chưa hợp

nhất, có lúc hay quên mắc chứng ảo giác, chuyện này nhất định…Nhất định

là ảo giác của hắn rồi!”

“Thanh nhi…”

Xem bổn tiên còn không giẫm nát cái móng rồng của ngươi!

Ta thầm hận thằng nhãi này đem loại chuyện mất thể diện như bổn tiên tự

mình cầu thân này đặc biệt nói ra trước đại điện, Phương Trọng đứng ở

sau lưng phụ thân cười đến suýt gập cả người, ngay đến đám thị hầu trong điện ánh mắt cũng sáng rỡ, dạt dào hứng thú nhìn ta chằm chằm.

Ta vừa thẹn vừa ngượng, chân lại dùng lực đạp xuống, bên tai mãn nguyện nghe thấy tiếng hít mạnh vào.

Gương mặt phụ thân ý cười lan tỏa, sang sảng cười nói: “Đại vương tử từ xa mà đến, vốn là khách quý, nhưng bổn vương thấy công chúa quả thực cũng có

vài phần hài lòng về dáng vẻ của ngươi, chi bằng hạ thấp thân phận, làm

một thị hầu bảo hộ bên cạnh công chúa?”

Cái móng rồng dưới chân ta rất nhanh vui vẻ thu về, người sau lưng đã lướt qua ta, hướng phụ thân bái tạ.

Phụ thân thản nhiên nhận một lạy của hắn mới nói tiếp phần còn lại: “Đội

thị vệ bảo hộ công chúa do Hùng Lực cai quản, Đại vương tử nếu đã đồng ý đảm nhận nhiệm vụ bảo hộ bên cạnh công chúa, cũng xin hãy tuân theo

mệnh lệnh của đội trưởng Thị vệ!”

Sắc mặt Nhạc Kha thoáng chốc trở nên cực kỳ khó coi.

Bổn tiên trước đến giờ có thù tất báo, thấy sắc mặt hắn khó coi thế này,

lại nghĩ đến mấy ngày sau hắn ở cạnh bên liền đắc ý mỉm cười với hắn,

ngày dài tháng rộng, còn sợ sau này không có cơ hội trả thù?

Không ngờ thằng nhãi Nhạc Kha này lại không như tiên nhân bình thường, ý niệm trong đầu bổn tiên vừa lóe, lại đắc ý hướng hắn mỉm cười, bị hắn bắt

được nụ cười này, thần thái lập tức sáng rỡ, nét mặt rạng ngời còn hơn

trăm hoa. Chỉ tiếc là hôm nay hắn cùng với một đám nam tử Tu La vật nhau ở thao trường, mũi xanh mặt tím, kết quả này không khỏi làm hư tổn hình tượng, có công hiệu dọa người chết trong quan tài cũng phải sống dậy.

Đám thị nữ sau lưng phụ thân đồng loạt “a” lên một tiếng lùi về sau một

bước dài. Bản thân hắn thế nhưng lại hoàn toàn không cảm thấy gì, vẫn

như cũ nở nụ cười khó coi, không biết xấu hổ hành lễ với Hùng Lực: “Sau

này ngày dài tháng rộng, vẫn xin Hùng Lực huynh chiếu cố nhiều hơn!”

——————

Ta ngồi trong phòng, chống đầu trầm tư suy nghĩ, không rõ bản thân lúc

trước sao lại để sắc đẹp làm mờ mắt? Ngoài điện một bóng dáng đĩnh đạc

yên lặng mà đứng, chính là người đã làm thị vệ bảo hộ bên cạnh ta nửa

tháng nay – Thiên đế Đại trưởng tử Nhạc Kha.

Trước khi ba hồn

Nhạc Kha còn chưa hợp nhất, cũng coi như là một kẻ ngốc, hiện giờ đã tập hợp đủ, mấy ngày nay cùng bổn tiên ngầm đấu đá, cẩn thận ngẫm lại, thế

nhưng toàn thắng. Chuyện này không khỏi khiến bổn tiến cảm thán một hồi, thằng nhãi này ba hồn hợp nhất vậy mà lại trở nên cực kỳ thông minh

rồi. Theo lý mà nói, hắn từ xa mà đến, đường đường là Thiên tế trưởng tử lại không làm, chạy đến thành Tu La, ở trước mặt phụ thân năm lần bảy

lượt hỏi cưới bổn tiên, lục giới Tiên đạo phàm thế, chân chính có thể

vứt bỏ tất cả bám theo ta, duy chỉ có con rồng ngốc này, trong lòng bổn

tiên không phải là không ngọt ngào hạnh phúc. Nhưng mấy ngày nay nhiều

lần bị thị nữ trong cung ở sau lưng cười trộm, Phương Trọng hùa theo Bà

Nhã Nhĩ, cũng không biết đã cười ta bao nhiêu lần. Mỗi lần mấy nàng ấy

cười xong, trong lòng ta liền nén giận, hận không thể đem móng rồng của

thằng nhãi Nhạc Kha giẫm nát.

Vì vậy mấy ngày nay, Nhạc Kha hắn cũng không khỏi gánh chịu ít nhiều cơn giận vô cớ của bổn tiên.

Tỷ như lúc tiến vào điện, ta chung quy đều mở to hai mắt giả vờ không

thấy, bước qua hợp tình hợp lý đạp chân hắn, ban đầu hắn còn cúi đầu h