ay cầm bảo kiếm Thanh
Linh, bên người có hai phó tướng, đích thân đến Thiên đình đòi lại công
đạo.
Hai vị phó tướng bên cạnh ta có chút đặc biệt, gương mặt đều ngăm đen như nhau, thân thể cũng cường tráng như nhau, cũng cao lớn như nhau, ngay đến ngũ quan cũng giống nhau, đến cả tên, cũng gọi là Hùng
Lực.
Lúc hai người họ lần đầu xuất hiện, ngay cả phụ thân cũng ngây người kinh ngạc.
Hùng Lực phía bên trái hung hăng trừng mắt nhìn Hùng Lực bên phải: “Vì sao nhất định phải biến thành dáng vẻ của mỗ gia?”
Hùng Lực bên phải không chút để ý nịnh nọt: “Phóng mắt khắp cả tộc Tu La,
ngoại trừ Tu La Vương còn ai có thể có dáng vẻ tuấn tú được như ngươi?”
Phương Trọng “phì” một tiếng bật cười, “Nhạc tiểu tử, dáng vẻ này của ngươi so với tiểu bạch kiểm thuận mắt hơn nhiều.”
Nói cho cùng, Ly Quang với nàng chẳng qua là sơ giao mà thôi, tộc Tu La
trước giờ lại thẳng thắn, nếu bắt nàng làm ra vẻ bi thương đau đớn,
không khỏi miễn cưỡng ép người. Ta đương nhiên sẽ không ép buộc nàng nên để nàng tùy ý.
Phụ thân nghiêm nét mặt nói: “Loan nhi có hai
ngươi bảo hộ, Bổn vương cũng an tâm không ít. Lần này nếu như chiến sự
diễn ra bên Thiên hà, nghĩ thấy Lăng Xương cũng sẽ không triệu hoán U
Minh Thiết kỵ. U Minh Thiết Kỵ vốn là thần tướng sĩ tốt Thiên giới sau
khi chết trận, triệu tập vong hồn, nuôi dưỡng thân tàn huấn luyện nên
đội ngũ tinh nhuệ bí mật, chỉ vì U Minh Thiết kỵ sĩ này vô thương vô
cảm, sau khi tứ chi đứt đoạn cũng có khả năng tái tạo. – Một lần đã áp
chế được tộc Tu La. Nhưng sau đó phụ vương của Bổn Vương lao tâm khổ tứ
đã tìm ra được phương pháp phá giải U Minh Thiết kỵ. Nhưng hơn chục vạn
năm trước, U Minh Thiết Kỵ tung hoành tứ hải, không đâu địch nổi, giết
hại những người không chịu quy phục sự cai quản của Thiên tộc ở khắp
nơi, đó là sự thật.”
Ta nhớ tới Ly Quang từng nói, U Minh Thiết
Kỵ so với Tu La Thiết Kỵ còn lợi hại hơn, thì ra lời này cũng không phải giả. Nhưng cho dù là vậy, mấy vạn năm trước, phụ thân sao có thể đánh
bại Thiên giới?
Phụ thân tiêu sái mỉm cười: “Thanh nhi có điều
không biết, tổ phụ con, phụ vương của cha lúc còn tại thế cùng với Thiên giới đánh một trận cuối cùng, đã đốt toàn bộ U Minh Thiết Kỵ thành tro
bụi. Từ khi lão nhân gia người tạ thế, tộc Tu La ta mấy lần đánh bại
Thiên giới, phụ thân liền nghĩ, U Minh Thiết Kỵ mà chiến thần Thiên giới nuôi dưỡng đã không còn một người nào, nhưng hôm nay mới biết, thì ra
trong khoảng thời gian mấy chục vạn năm, tộc chiến thần thế nhưng lại
nuôi dưỡng được một đội U Minh Thiết Kỵ. Nhưng U Minh Thiết kỵ cần phải
có đủ thân xác cùng linh hồn. Trong suốt vạn năm gần đây Minh giới thất
lạc vô số hồn phách, vốn là một án, chúng quỷ hoảng sợ, đều cho rằng ở
đâu đó xuất hiện một con ác thú chuyên nuốt hồn phách, nhưng theo phụ
thân thấy, án này cũng nên kết thúc rồi.”
Lúc này ta đau lòng rối rắm, chỉ cảm thấy phụ thân cứ bàn luận quanh co như vậy, không hiểu
được là có ý gì: “Vậy theo phụ thân, U Minh Thiết Kỵ và án Minh giới
thất lạc hồn phách có quan hệ gì?”
Phụ thân còn chưa mở lời, Nhạc Kha đã nói: “Ta nhớ lần trước ở Đông Hải, trong lúc Thiên giới sát phạt Giao nhân, Tu La Vương từng câu về hai U Minh hồn phách, lẽ nào có quan hệ với hai hồn phách này?”
Phụ thân nở nụ cười tán thưởng:
“Thiên Đế quả thật có mắt không tròng, không chú ý đến đứa con đôn hậu
trước mặt mà lại đi lập đứa con lòng dạ như rắn rết làm Thái tử Thiên
giới. Hai hồn phách này vốn không phải là Thiên binh thiên tướng, mà
chính là hai ông cháu trong một thôn làng ở phàm giới, bị trời giáng đại hỏa, thiêu cháy thành dáng vẻ như vậy, nên mới có lời đồn về câu hồn
luyện binh. Tộc Chiến thần thật đáng giận, vì để chiến tranh sát phạt, U Minh Thiết Kỵ hồn phách không đủ liền giáng xuống thiên hỏa ở những
thôn trang hẻo lánh nơi phàm gian, đem toàn bộ hồn phách trong thôn câu
về. Vì sợ sự tình bại lộ, nên những hồn phách có thể sử dụng được thì
giữ lại, số không dùng được còn lại thì thi pháp khiến toàn bộ bị hôi
phi yên diệt, cũng không thể lại nhập luân hồi.”
Thì ra Thiên
giới tôn xưng là chiến thần anh linh, phụ thân của Thiên hậu nương
nương, được chúng tiểu tiên thi lễ cúng bái, chẳng qua cũng chỉ như vậy, so với nam nhi quang minh lỗi lạc của Tu La giới thì đúng là quá mức bỉ ổi vô sỉ.
“Lẽ nào thật sự không thể trừng trị những kẻ bại hoại này?”
Phụ thân nâng tay, từ trong ngực lấy ra một chiếc bình gốm nhỏ màu trắng
ngọc, đưa cho Phương Trọng: “Phiền Phương Trọng đi một chuyến đến U Minh Giới, đưa chiếc bình nhỏ này cho U Minh Vương. Đương nhiên sẽ có người
đem chuyện tấu lên Thiên đình.”
Phương Trọng nhận lệnh rồi đi.
Cờ trướng phấp phới, vạn mã phi nhanh. Liệt Hỏa hí vang một tiếng, vỗ cánh lao lên không trung, sau lưng đội quân Tu La chặt chẽ bám theo, vượt
biển mà đi, phụ thân ở trên thành Tu La cao rộng xa xa dõi mắt trông
theo.
Liệt Hỏa chính là tọa kỵ của phụ thân, nhưng người hành tẩu tứ hải, ghét Liệt Hỏa so với đám ngựa nơi phàm gian nhiều hơn một đôi
cánh, lại không thể thu nhỏ, biến thành hình dáng
