ắn cũng phải u ám thất sắc.
Nhưng ánh mắt của Thái tử
Thiên tộc hôm nay lại hoang vắng, không còn chút thần thái của ngày xưa. Ta cảm thấy hắn như vậy thật không phù hợp, tâm tư nặng trĩu, mắt thấy
hắn đưa tay ấn chặt lồng ngực, máu từ đầu ngón tay rỉ xuống, nhuộm đỏ cả áo giáp, ghìm lòng lại, nói: “Đây chính là kết cục của việc ngươi giết
hại Ly Quang! Hai tộc giao chiến, hắn đã…đã rơi xuống nước, thế nhưng
ngươi ngay đến đôi mắt của hắn cũng không tha, còn muốn tạo thành Tuyền
khách châu…”
Lăng Xương mấp máy môi, muốn biện giải nhưng không
nhớ được lời nào, trên gương mặt xinh đẹp, nước da trắng bệch một mảnh,
đôi mày như họa nhíu chặt, cất tiếng cười tự giễu: “Tiểu ngốc điểu…Nàng
đích thực là tâm ngoan thủ lạt…Nực cười là huynh trưởng của ta còn cho
rằng nàng đối với hắn tình thâm ý trọng, đáng tiếc hắn không biết nàng
đối với Giao nhân thái tử rễ tình đã cắm sâu…”
Tâm ngoan thủ lạt – từ này cho dù hoàn toàn không thích hợp với ta đi nữa nhưng ta cũng
không thèm giải thích nhiều. Trước nay ta với hắn cũng không coi là gần
gũi, hiện giờ đã là tử thù, tương lai lại hoàn toàn không có can hệ gì,
tóm lại sau này cũng sẽ không gặp lại, trừ phi hai tộc lại tiếp tục khai chiến. Khi đó nhất định là thù không là bạn. Bất luận là hắn oán ta
cũng được, hận ta cũng được, lúc còn rất nhỏ ta đã hiểu ra một điều,
lưỡng toàn hai bên rất khó, muốn được sự yêu mến của người khác cũng
giống như leo cây bắt cá. Huống chi, người mà lòng ta tâm niệm tưởng nhớ cũng không cần phải nói rõ cho hắn làm gì.
Thiên binh thiên
tướng bốn phía từ hai bên đánh tới, tiếng chém giết vang trời, Nhạc Kha
lại tiến lên một bước: “Bổn tướng thấy kẻ tâm ngoan thủ lạt chính là
ngươi, ngược sát Giao nhân thái tử, tự ý giáng hạ Thiên hỏa, câu hồn
phách người phàm bí mật luyện U Minh Thiết Kỵ…Còn chuyện nào mà ngươi
chưa làm?”
Lăng Xương vốn dĩ còn có chút mệt mỏi lờ đờ, khi nghe
thấy lời chỉ trích này của Nhạc Kha thì bỗng dưng thẳng người dậy, tinh
quang trong mắt bắn ra bốn phía, đưa tay chặn vết máu nơi lồng ngực, thu kiếm về bên hông gấp rút nói: “Sao ngươi biết được chuyện này? Thống
lĩnh tiên phong Tu La Thiết kỵ…Hùng Lực, lẽ nào chuyện này Tu La Vương
đã biết?”
Hùng Lực ở sau lưng ta thò đầu ra, cười đến thập phần
đắc ý: “Vương thượng thần cơ diệu toán, trên trời dưới đất còn có chuyện gì giấu diếm được Vương chứ?”
Lăng Xương trông thấy hai Hùng Lực dáng vẻ như nhau, khoảng gian mày khẽ nhíu, ánh mắt như khắc, vừa chỉ
vừa lớn tiếng quát: “Ngươi là ai?”
Nhạc Kha rút kiếm ra, hướng về phía hắn đánh tới: “Ngươi hỏi Bổn tướng là ai…Chờ ăn đòn đi!” Kiếm tới
như điện, Lăng Xương lùi về phía sau, Nhạc Kha cũng theo thế dừng lại,
nhưng không phải mũi kiếm thế nhưng sống kiếm đã đập vào cẳng chân của
hắn, Lăng Xương khẽ hô lên một tiếng rồi dịch chuyển thân mình, ta đuổi
theo, năm ngón tay khẽ gập lại hóa thành móng vuốt chim loan, cào rơi
kim quan trên tóc Lăng Xương khiến tóc dài bay tán loạn, Thiên giới Thái tử trước giờ ngạo nghễ nay hết sức chật vật tránh phải né trái, nếu
không phải Chu Tước Huyền Vũ hai vị thần quân xông tới, kết cục hôm nay
cũng khó tính hết.
Chu Tước Thần Quân trước đây luôn có giao hảo
tốt với ta, hôm nay giương cung bạt kiếm, sửng sốt một hồi, khí thế của
Hỏa Vân kiếm trong tay cũng chậm đi ít nhiều: “Thanh Loan, vì sao ngươi
lại dẫn binh lên Thiên giới?”
Ta từng cùng người đứng ở bờ bên
kia Thiên hà, nhìn sóng nước cuồn cuộn kể về cuộc chiến năm xưa giữa hai tộc, người trước giờ chính là một nam tử thẳng thắn khẳng khái, không
chấp nhận dối trá. “Thần quân lẽ nào không biết, Thanh Loan chính là nữ
nhi của Tu La Vương.”
Người gật gật đầu, nét mặt trịnh trọng:
“Chuyện đó Bổn tướng đương nhiên biết, chỉ là không hiểu ngươi vì sao
lại dẫn binh đến đây?”
Huyền Vũ Thần Quân đã bảo hộ bên người
Lăng Xương, vừa vung kiếm giao đấu với Hùng Lực-Nhạc Kha vừa không nhẫn
nại hô: “Chu Tước, ngươi còn có chuyện gì với con a đầu này sao? Muốn
đánh liền đánh, hay là ngươi không muốn đánh, lại muốn đầu hàng địch,
gia nhập vào hàng ngũ quân Tu La?”
Chu Tước Thần Quân bị lời này
của hắn chọc giận đến độ cả gương mặt đều đỏ như gan heo nhưng lại không thể phát tiết. Ta khe khẽ mỉm cười nói: “Nhãn cầu của Chu Tước Thần
Quân bị người ta khoét làm Tuyền khách châu, không biết Chu Tước Thần
Quân liệu có liều mình tìm kẻ đó?”
Huyền Vũ Thần Quân và Chu Tước Thần Quân trước giờ mặc dù ngoài mặt bất hòa, nhưng hai người đích thực là đồng khí tương chi, nhất vinh câu vinh, nhất bại câu bại. 1
Nét mặt Chu Tước Thần Quân chợt biến: “Thanh Loan, chuyện này không thể đùa được.”
1: có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia
Trong mắt người không chứa được một hạt cát, Hỏa vân kiếm quây giữa hai luồng liệt hỏa nóng rực chém về phía ta, ta vừa tránh vừa cười nhạt: “Hôm nay tiểu tiên nhận được một lễ vật, chính là của Thiên giới Thái tử gửi
xuống hạ giới, ở thế gian nghe nói là có giá trị liên thành….” Trong
lòng đau đớn dữ dội, câu tiếp theo cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
Phàm giới lưu truyền Giao n