của một con ngựa bình
thường, vì vậy vẫn ghét nó, không chịu cưỡi nó. Từ khi ta phát hiện ra
nó ở chuồng ngựa trong cung, lúc nào cũng thân thiết gần gũi với nó, đến bây giờ Liệt Hỏa đã không thể nào xa rời ta.
Bên bờ Thiên hà,
sau hơn vạn ngày, Thiên tộc và Tu La tộc lại khai chiến lần nữa. Trên
làn khói ráng màu tím đó, Lăng Xương mình mặc giáp trắng, cưỡi kỳ lân
kim sắc mà đến, sau lưng Thiên binh thiên tướng áo giáp chói lòa, đao
kích san sát, nước sông Thiên hà cuộn trào, ồ ạt xô tới.
Lăng
Xương lướt trên không trung vượt qua Thiên hà, múa kích cưỡi kỳ lân, ý
cười vẫn rạng rỡ như xưa: “Tiểu ngốc điểu, Bổn vương phái sứ giả cầu
hôn, nàng liền cưỡi ngựa đến, một câu trả lời có cần phải long trọng như vậy không?”
Trong lòng ta bỗng dưng đau nhói, mũi kiếm hướng về
cái cổ như ngọc của hắn: “Lăng Xương, vốn dĩ tộc Tu La ta cũng không có ý đơn phương khơi mào chiến sự, nhưng ngươi gửi tới cặpTuyền khách châu,
tàn nhẫn bạo ngược, đừng trách bổn công chúa đem binh đến vì Ly Quang
đòi lại công đạo!”
Ý cười trên mặt Lăng Xương vẫn không suy giảm: “Tiểu ngốc điểu…A, là Tu La công chúa. Bổn vương suýt chút nữa lại quên mất, còn cho rằng nàng vẫn là một cung nga quét dọn nho nhỏ trong điện
của Bổn vương. Nàng nói xem năm đó nếu Bổn vương nạp nàng vào cung, liệu hôm nay nàng có thể mình mặc chiến giáp Cửu Thiên Huyền Phượng, cưỡi
ngựa đến Thiên hà không?”
Chư tướng Tu La sau lưng thô giọng hô:
“Công chúa, với tên tiểu nhân này cần gì phải giải thích rõ ràng? Hạ
lệnh một tiếng, đợi bọn thuộc hạ vượt qua Thiên hà, bắt tên tiểu tử này
về để công chúa trị tội.”
Áo choàng đỏ rực như lửa sau người ta
tung bay phần phật, mũi kiếm hướng ra xa xa, một lệnh hạ xuống, tức thì
bộ tộc Tu La đã như sói như hổ, ngồi lên lưng ngựa vỗ cánh bay đi, che
khuất bầu trời, khoảng không trong xanh trên đỉnh đầu nháy mắt liền đen
kịt, hai bên xông đến giáp lá cà, Lăng Xương phóng kỳ lân tới, lúc cách
đỉnh đầu ta năm bước thì ngạo nghễ nói: “Tiểu ngốc điểu, chi bằng chúng
ta đánh cược, nếu nàng thắng, tùy theo ý nàng. Nếu Bổn vương thắng, nàng liền gả cho Bổn vương, thế nào?”
Lời hắn nói có vẻ chắc chắn như vậy không khỏi khiến ta nghi hoặc. Nhưng bổn tiên trước giờ vốn dĩ tài
đánh cược không cao, lại đau lòng vì cái chết của Ly Quang, há còn có
thể rảnh rỗi mà tán gẫu với hắn? Thanh Linh bảo kiếm trong tay chém tới, hung hăng nói: “Lăng Xương, tên tiểu nhân vui buồn thất thường nhà
ngươi, bất luận bổn tiên thua hay thắng, cho dù bộ tộc Tu La không còn
nam nhi đi nữa cũng sẽ không gả cho cái đồ tiểu nhân như ngươi!”
Lăng Xương vung kích đỡ Thanh Linh bảo kiếm của ta, chậc chậc than thở: “Bổn vương trước đến giờ còn tưởng Tiểu ngốc điểu không vui không giận,
nhưng hôm nay nhìn thấy, mĩ nhân nổi giận rồi, dung mạo quả thật có vài
phần dữ tợn, so với bình thường khó coi hơn nhiều.”
Một nam tử
cao lớn tráng kiện sau lưng ta xông tới, trêu chọc nói: “Ai lại có thể
sánh được với Thái tử Thiên giới, hỉ nộ đều giống như mĩ nhân trong
tranh, ngẫu nhiên truyền ra một bức họa thôi đã được chúng nam thần tiên khắp tứ hải ái mộ vô cùng, nhớ mãi không quên, ai nấy đều ước gì có thể kéo người về phòng…” Hắn gật gù đắc ý nói ra lời này, ta biết, người
này nhất định là Nhạc Kha. Hùng Lực khẳng khái, há có thể nói mấy lời
như vậy?
Thái tử Thiên tộc mỹ mạo chính là sự thật không cần bàn
cãi. Dẫn đến đám nam thần thiên si ngốc mơ tưởng thất thần, trằn trọc
trăn trở, cũng là chuyện thật, chỉ có điều bức họa truyền ra lúc đầu
đó, Thái tử Lăng Xương tóc dài bù xù, chỉ mặc bạch y, thật khó mà khiến
người ta nhìn hắn như một nữ nhi. Chuyện này chính là nỗi đau vẫn chôn
giấu trong lòng Lăng Xương, bị Nhạc Kha nói ra, lập tức giận đến nổi
trận lôi đình, phớt lờ ta lao về phía Nhạc Kha. Nhạc Kha vung bảo kiếm
trong tay, cũng không biết là thanh kiếm đó không thuận tay hay như thế
nào, thấy kích của Lăng Xương đánh tới liền sợ đến kêu loạn ầm lên, ta
vừa giận vừa buồn cười, muốn vung Thanh Linh bảo kiếm trong tay lên giải vây cho hắn thì đã thấy hắn hướng ta nháy mắt ra hiệu, dưới chân lảo
đảo, Lăng Xương ở sau lưng đã từ trên người kỳ lân rơi xuống.
Lăng Xương thấy tình thế không ổn, liền ở giữa không trung dùng thuật định
thân mới ổn định được thân thể. Không ngờ một đạo bạch quang bỗng dưng
đánh trúng người hắn, Nhạc Kha xoay người nhìn, miệng không ngớt ồn ào:
“Thái tử Thiên giới không phải muốn dùng thuật định thân sao a? Chậm
chút nữa có lẽ sẽ rơi xuống Thiên hà rồi, không bằng Bổn tướng quân đợi
ngươi niệm xong, cũng là để cố định vững một chút.”
Lúc này hắn dùng diện mạo của Hùng Lực, đương nhiên phải giống như Hùng Lực, miệng xưng Bổn tướng.
Ta trợn mắt há hốc miệng nhìn, thấy hắn ở bên người Lăng Xương hết chuyển
lại xoay, giống như muốn đem Lăng Xương đang cố định giữa khoảng không
đá xuống, nhưng bộ dạng ngốc nghếch vụng về, như thể mệt mỏi vô cùng,
lại quay đầu nháy mắt ra hiệu với ta, ta nhịn không được nữa, “phụt” một tiếng bật cười.
Trong lòng ta đau đớn vô cùng, nhưng thấy bộ dạng như