hân cả người đều là bảo vật, mỡ có thể dùng làm
minh đăng, cháy mãi không tắt, còn có thể trích lệ thành châu, dệt tơ
thành lụa, tất cả đều là vật có giá trị, đặc biệt đôi mắt chế thành
Tuyền khách châu, giá trị liên thành, thế gian khó tìm.
Chu Tước
Thần Quân cất giọng quát: “Chẳng qua là nhận được một lễ vật, ngươi liền muốn vó ngựa giày Thiên giới, Tu La Vương cũng dung túng con gái thái
quá rồi a?” Trên mặt chợt nóng, Hỏa Vân kiếm suýt nữa đã sượt qua da mặt ta. Hùng Lực thấy tình thế không ổn, vội vàng quay người đến cứu.
“Thần Quân có điều không biết, lễ vật Thanh Loan nhận được chính là Tuyền
khách châu mà Thiên giới Thái tử đã dùng đôi mắt Thái tử quá cố của Giao tộc Ly Quang tạo thành.” Ta cơ hồ nghẹn ngào khó nói, muốn đòi lại công chính công bằng nơi Thiên giới, sợ là không động tới đao kiếm cũng
không được rồi.
Hỏa Vân kiếm trong tay Chu Tước Thần Quân chợt
ngừng lại, ta lại nói: “Thanh Loan trước giờ xem Giao Nhân Thái tử Ly
Quang như huynh trưởng…” Nét sáng rõ chợt lóe trên mặt người, ánh mắt
mang theo vài phần kinh ngạc nhìn về phía Lăng Xương.
Đương lúc
hai bên giao chiến, bất luận là ý nguyện như thế nào đi nữa, chung quy
vẫn phải đánh đến thi chất thành đống, máu nhuộm thiên hà. Nếu không
phải sau đó có văn quan Thiên giới đến tuyên chỉ, tộc Tu La có sĩ tốt
đến báo tin thì cũng không biết trận chiến này còn đánh đến khi nào.
Truyền ký sau này của tộc Tu La có ghi, Công chúa tiên phong đi đầu, không
ngại nguy hiểm, dẫn quân tấn công tướng lĩnh phe địch, đánh bại Thiên
giới Thái tử.. vân vân, ngôn từ có chút hoa mỹ quá đáng, chẳng qua đổi
lại một nụ cười nhạt của ta, so với sự thật có chút sai khác.
Sự
thật là, Thiên giới ra lệnh cho Lăng Xương Thái tử ngừng chiến, Tu La
Vương phụ thân cũng phái binh sĩ đến báo: Ly Quang dẫn theo phụ nữ và
trẻ em trong tộc bí mật đi về phía bắc, được người trong tộc phát hiện,
thỉnh quay về thành Tu La.
Một trận chiến chấm dứt không chút dấu vết, hai bên gấp gáp thu binh. Liệt Hỏa hí vang,
cổng thành Tu La rộng lớn bề thế từ từ mở ra, tiếng hô vui mừng của
người dân vang dội như sóng lớn trùng điệp, phụ thân từ trên thành lầu
nhẹ nhàng đáp xuống, tựa như thể đại bàng sải cánh, dân chúng Tu La quỳ
phục dưới chân người, thần sắc ai nấy đều giống nhau.
Ta từ trên
lưng Liệt Hỏa nhảy xuống, người khẽ nở nụ cười dắt tay ta: “Tiểu công
chúa của ta, chúc mừng con chiến thắng trở về!” Mọi người đều chúc tụng, tiếng hô vang trời.
Những nam tử Tu La Thiết Kỵ đi cùng ta dáng
vẻ ai nấy đều hoan hỉ, luôn tai luôn miệng nói về sự tích “anh dũng” của ta ở Thiên hà, ngay đến phụ thân cũng vui mừng ra mặt, so với việc tự
mình đánh thắng còn vui vẻ hơn nhiều: “Tiểu công chúa của ta chính là
vương chủ kế tiếp của tộc Tu La, đương nhiên là vô cùng anh dũng…Mang
rượu tới…”
Thành Tu La trước giờ nổi tiếng về nam tử dũng cảm, nữ tử mạnh mẽ mỹ mạo, mỹ tửu thơm hương, giờ phút này phụ thân vừa hạ lệnh một tiếng, bốn phương tám hướng lập tức có vô số người mang rượu đến,
trong lòng ta gấp rút lo cho Ly Quang, hận không thể lập tức xác thực
hắn liệu có bình an vô sự, nhưng lại bị phụ thân kéo đứng lại trên đài,
có binh sĩ mang hai vò rượu tới, phụ thân đưa ta một vò, người một vò,
mở lớp niêm phong, ngửa đầu liền uống hết nửa vò, thấy ta còn ngây ngốc
không động đậy, nhướng nhướng mi: “Sao Loan nhi không uống? Hôm nay con
đại thắng trở về, chính là đã lập được uy tín trong thành Tu La, cùng
với dân chúng vui vẻ, sao con còn chưa uống?”
Nét mặt ta khổ sở
nhấp một ngụm nhỏ, mùi vị cay nồng lập tức xông lên ót, cơ hồ phun ra
ngay tại chỗ, mùi vị này so với rượu trái cây ở Thiên giới hay núi Đan
Huyệt hoàn toàn không giống nhau. Phụ thân tha thiết mong mỏi: “Loan nhi uống xong vò rượu này, từ nay về sau liền cùng người dân trong thành
đồng sinh cộng tử!”
Một từ “Đồng sinh cộng tử” nhưng phân lượng
hết sức nặng nề, đồng sinh cộng tử mà Tiên giới nói tới chính là giống
như mẫu thân hồn phi phách tán, đây cũng coi là một lời tuyên thệ rất
độc. Ta hơi hơi nghiêng vò rượu, thầm nghĩ, tất cả công chúa Tiên giới
ai nấy đều phải tài danh, mỹ mạo hiền thục, người người dáng vẻ đa phần
đều mềm mại đáng yêu, duy chỉ có phụ thân nhà ta là bắt con gái đứng
trên đài cao, thô lỗ ôm một vò rượu mà uống, quả thật có chút thê lương
ai oán mà hướng mắt nhìn xuống bên dưới đài, lúc này mới phát hiện thấy
đám đông huyên náo trước mắt đã hoàn toàn ngừng lại, cả tộc Tu La ai nấy đều cầm một bình rượu trong tay, đang trông mong nhìn ta, như thể nếu
ta không uống vò rượu này, bọn họ cũng sẽ không chịu uống.
Ta khẽ cắn môi, nhắm mắt một hơi uống sạch, khó khăn lắm mới thấy được đáy
bình, Điểm tướng đài trước mắt liền giống như bị một cơn bão từ đáy biển quét qua, lắc la lắc lư. Ta vung tay, vò rượu trong tay tức thì liền
“xoảng” một tiếng vỡ nát.
Bên dưới đài tiếng hoan hô như sấm dậy, mơ hồ như thể hành động ta ném vò rượu cũng thu được sự yêu mến của dân chúng khiến ai nấy đều mặt mày rạng rỡ, ngẩng đầu một hơi uống cạn, chỉ nghe thấy tiếng “xoả
