vậy của Nhạc Kha, quả
thực rất buồn cười khiến những sầu thương đều tan biến đi không ít. Bất
quá một khắc, định thân chú mất công hiệu, mặc dù Lăng Xương sớm đã có
chuẩn bị nhưng đầu vẫn cắm xuống đám mây khiến kim quang trên tóc bị
lệch sang một bên. Kim giáp võ sĩ lao tới bắt hắn, Nhạc Kha vung kiếm ra lệnh: “Hôm nay ai lấy được đầu của Thái tử Thiên tộc, đợi đến lúc khải
hoàn quay về, Bổn tướng nhất định sẽ ở trước mặt Vương cho kẻ đó làm
thống lĩnh tiên phong.”
Hùng Lực đứng sau lưng ta bàn tay xiết
chặt thành đấm nghe răng rắc, ta khẽ nhích lên trước hai bước, cẩn thận
quan tâm nhắc nhở hắn: “Nhạc Kha tên nhóc đó trước giờ chưa từng ra trận giết giặc, hôm nay mạo nhận thống lĩnh tiên phong, có chút khó kiềm chế mà thôi.”
Hùng Lực nở nụ cười ôn hòa yếu ớt, nhưng ta nghe rõ
mồn một tiếng nghiến răng ken két: “Bẩm công chúa, Thuộc hạ từ khi thống lĩnh đội quân tiên phong, chưa bao giờ thất bại. Hôm nay, nếu như hắn
thống lĩnh thất sách, nếm phải mùi thất bại, đừng trách Thuộc hạ không
lưu tình.”
Ta gật đầu như giã tỏi, liên tục trấn an hắn: “Không
sao không sao, nếu như hắn thất bại, ngươi có thể an tâm tính sổ với
hắn, Bổn tiên nhất định không can thiệp.”
Có một dạng người, yêu
trách nhiệm còn hơn cả tính mạng của bản thân. Nói đến phận sự, tinh
thần hăng hái như không cai ai ra gì, coi thường những thứ như thân phận địa vị hay ngoại lực, cả đời chỉ lấy việc làm tròn chức trách là mục
tiêu duy nhất.
Trước đây ta cho rằng Hùng Lực hòa nhã chân thật,
chính là một nam tử tộc Tu La chân chính, thực chưa từng chứng kiến qua
dáng vẻ hắn điên cuồng như vậy, hôm này cũng thật không uổng công chút
nào.
Nhạc Kha chỉ huy chúng tướng tộc Tu La liều mình công kích,
thế cuộc xoay chuyển, khói tím tản ra trên sông, Lăng Xương hóa về chân
thân là một con rồng kim sắc, há miệng phun ra một cột lửa, ép tướng sĩ
Tu La ai nấy đều phải lùi về sau. Nhạc Kha há miệng phun một cột nước,
hướng phía Lăng Xương dội xuống, nhưng còn chưa kịp tưới lên hắn thì đã
nghe một tiếng “a” thất thanh, thì ra là cột nước đã đánh trúng vào một
kim giáp tướng sĩ bên cạnh hắn, kẻ đó chống đỡ không nổi, nhao nhao phát ra tiếng kêu.
Ta phóng Thanh Linh bảo kiếm trong tay, xuyên qua
làn sương mờ khói nhẹ, thế kiếm như bay, lao thẳng về phía Lăng Xương,
chỉ nghe thấy hai tiếng “phập phập”, là âm thanh thân kiếm cắm vào da
thịt, phóng mắt nhìn, thì ra là hai kim giáp tướng sĩ đã lấy thân chắn
mũi kiếm trước mặt hắn.
Bên trong Thanh Linh bảo kiếm đã được rót tiên lực, một nhát kiếm liền khiến hai kim giáp tướng sĩ đó hồn phi
phách tán, ta thu kiếm về, thân thể họ từ từ ngã xuống, từ trên đám mây
rơi xuống chốn phàm trần không rõ tên nào đấy.
Sắc mặt Lăng Xương trắng bệch, tựa hồ như không thể tin nói: “Tiểu ngốc điểu, ở Thiên giới Bổn vương chăm sóc quan tâm nàng rất nhiều, lý nào nàng lại báo đáp Bổn vương như vậy?”
Nhạc Kha ở sau lưng đuổi tới, trêu chọc nói: “Lẽ nào nàng phải lấy thân báo đáp, đáp lại đại ân chăm sóc của ngươi?”
Tung một cước, mắt mở trừng trừng đạp lên trên ống chân Lăng Xương.
Lăng Xương vốn vẫn có thể tránh đi, nhưng không biết vì sao hắn lại không chịu tránh, hai mắt sáng quắc chằm chằm nhìn ta.
Trong lòng ta rối loạn, dĩ vãng- – lướt qua trước mắt, mặc dù hắn đối xử với
ta không tệ, nhưng chung quy hận ý trong lòng vẫn thắng thế, nhớ tới cái chết thảm của Ly Quang, Thanh Linh bảo kiếm trong tay cảm nhận được hận ý trong lòng ta, khẽ kêu lên không ngừng, Hùng Lực theo sát phía sau
bước tới, “Công chúa, người còn chờ gì nữa?”
Thiên binh thiên
tướng ồ ạt xông lên như thủy triều, cả bầu trời bị nhuộm thành một màu
tím thẫm, xung quanh tiếng chém giết không ngừng vang lên, thế nhưng
ngăn cách khỏi cảnh tượng hỗn loạn đó, trái tim ta đau đớn đến độ rỏ
máu, có người khẽ than nhẹ bên tai ta, mang theo vô hạn yêu thương cùng
sủng nịch: “Thanh nhi…”
Đó chính là Ly Quang với tiếng thở dài dịu dàng như sóng biển….
Chỉ nghe thấy “phập” một tiếng, mũi kiếm đã cắm trên lồng ngực Lăng Xương.
Mặc dù ta nhận được hơn mười vạn năm tu vi của mẫu thân, nhưng dạo gần
đây bị thương đến ngũ tạng, tiên lực cũng bị hao tổn, nếu như Lăng Xương muốn tránh đương nhiên có thể tránh thoát. Không ngờ một kẻ cao ngạo
như hắn thế nhưng lại không hề tránh đi, mặc cho nhát kiếm của ta đâm
thẳng vào lồng ngực hắn.
Ta bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi, bàn tay nhũn ra buông lỏng chuôi kiếm, sát ý dần dần mất đi, Thanh Linh bảo kiếm lóe lên luồng sáng màu khói rồi hóa thành một sợi lông vũ màu
xanh, từ trên lồng ngực hắn chầm chậm rơi xuống. Trong mắt Lăng Xương là vẻ đau khổ cùng cực, khiến người không nỡ nhìn. Hắn gắng hết sức lực
đưa tay ra, đón lấy sợi lông vũ.
“Tiểu ngốc điểu, lẽ nào nàng muốn như vậy?”
Ta chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mất mát đau thương như vậy của hắn. Thái tử
điện hạ của Đồng Tước Điện – Hoa Thanh Cung chính là lang quân đáng để
nương nhờ mà chúng tiên tử Thiên giới ai nấy đều ao ước. Cho dù có gom
một đống bảo thạch sáng chói rực rỡ khắp Cửu Thiên Tam Giới đi nữa, ở
trước mặt h
