ng xoảng xoảng”, tất cả đều ném đi vò rượu trong
tay…Tựa như mọi người đang đứng trên một đống đổ nát…
Phụ thân
mỉm cười khẽ chỉ vào hai nam tử bên dưới đài: “Qua hôm nay, Loan nhi
liền có thể tự mình tuyển chọn phò mã tâm đầu ý hợp, vừa vặn giúp con
cai quản thành Tu La.” Ta nghiêng đầu nhìn, một trắng một đen, đen là
Hùng Lực, trắng là Nhạc Kha, cũng không biết thằng nhãi này đã biến về
hình dáng ban đầu khi nào.
Ta lảo đa lảo đảo tiến lên phía trước, níu lấy vạt áo phụ thân: “Phò mã gì chứ? Con chỉ muốn hỏi một câu, phụ
thân đã gặp Ly Quang?”
Phụ thân mắt hổ khẽ híp lại, đỡ lấy ta,
không vui không buồn nói: “Tộc Giao nhân được Phương Trọng sắp xếp cho ở tạm phía bắc thành, đợi lễ mừng qua rồi, Loan nhi lại đi.”
Ta vẫn níu vạt áo phụ thân không buông: “Phụ thân có biết liệu đôi mắt Ly Quang vẫn bình an?”
Việc từng nhận được cặp Tuyền khách châu khiến người kinh sợ, đau lòng căm
phẫn, oán giận bi thảm, khiến ta dường như có thể cảm giác được nỗi
thống khổ khi Ly Quang phải hứng chịu những giày vò tàn ngược ấy.
Phụ thân vươn tay ôm ta vào trong ngực, hướng bên dưới đài cao giọng tuyên
bố: “Kể từ hôm nay, Thanh Loan công chúa của tộc Tu La ta chính thức
thành niên, thuận lợi thông qua khảo nghiệm kế thừa vương tộc, chỉ đợi
tuyển chọn phò mã thành thân, sau này kế thừa vương vị, hi vọng quần
thần thấy công chúa như thấy chính Bổn vương…”
Đầu óc ta nặng nề
choáng váng, có lẽ do nghe thấy lời này của phụ thân thì quá đỗi kinh
ngạc. Bên dưới đài, dân chúng thành Tu La không ngừng hoan hô, lọt vào
tai ta khiến ta không khỏi ngạc nhiên: Ta nói sao lúc đó khi ta đề nghị
cưỡi ngựa lên Thiên hà, phụ thân không những chưa từng phản đối mà còn
lập tức khoác lên người ta Cửu Thiên Huyền Phượng chiến giáp, như thể
sớm đã vì ta mà chuẩn bị kỹ càng. Nhận thấy trận chiến này sớm muộn gì
cũng phải đánh, chẳng qua là vì để khảo nghiệm Tu La Vương kế nhiệm của
thành Tu La, tư cách của bổn tiên – vị tân nhiệm công chúa này.
Phụ thân trước giờ đối với ta không hề lừa gạt cũng chẳng hề giấu diếm, hôm nay không ngờ cũng giấu ta mà hành sự…Ta từ trong ngực người vùng ra,
người giữ chặt tay ta, có vài phần thương tiếc, dè dặt cười nói: “Loan
nhi đừng buồn! Trong thành Tu La xưa nay vẫn hành sự như vậy, các đời Tu La Vương đều có trọng trách này, chỉ có chiến công cùng tửu lượng mới
có thể phục chúng. Phụ thân chỉ có một nữ nhi là con, bên cạnh có Hùng
Lực và Nhạc tiểu tử bảo hộ, U Minh Thiết Kỵ lại đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, không thể xuất binh, phụ thân đương nhiên tin tưởng con có thể
khải hoàn trở về…”
Một hảo hán cao to chín thước khí độ ngang
tàng ở trước mặt ta lại cúi người nhỏ giọng, quả thực khiến ta vừa giận
vừa buồn cười, níu chặt vạt áo của người ra sức vò vò, mắt thấy trên đó
đã có nếp nhăn không tề chỉnh mới buông tha, thấp giọng trách: “Phụ thân nói gì vậy? Trong thành Tu La có phụ thân trấn giữ là đủ rồi!” Tứ chi
mệt mỏi vô lực, dụi đầu vào trong ngực phụ thân, thấp giọng dọa dẫm:
“Phụ thân còn không cho Loan nhi gặp Ly Quang, đừng trách Loan nhi ở
trên đài say bí tỉ…”
Cánh tay phụ thân ôm lấy ta nhất thời cứng đờ, lúc này mới bất đắc dĩ trả lời: “Thật là hết cách với con.”
Một đội quân áo giáp nặng nề, mười người một tổ, bên người còn có Hùng Lực
và Nhạc Kha bảo vệ, Phương Trọng theo hầu, đoàn người từ Điểm tướng đài
xuất phát, sau một canh giờ mới đến được phía bắc thành Tu La.
Giao nhân trước giờ thích mặc Giao tiêu sa màu trắng, trong đám nam nữ Tu La trước giờ luôn thuần một màu đen tuyền thì trở nên cực kỳ bắt mắt. Nhớ
tới trận chiến Đông Hải diệt Giao, khiến mấy người Giao nhân này sợ hãi
như chó nhà có tang, trông thấy đội quân giáp kỵ đi tới, trên mặt không
tránh khỏi hiện lên nét hoảng sợ, hoàn toàn khác với vẻ thong dong thân
thiện của nam nữ trong thành Tu La.
Nếu không phải Phương Trọng
tiến lên cất tiếng gọi, mấy người Giao nhân ở đó liền muốn nhấc chân bỏ
chạy. Trong đó có một Giao nương vô cùng mỹ mạo sau khi cẩn thận quan
sát, vội vội vàng vàng tiến lên hành đại lễ với Phương Trọng: “Phương
Trọng nữ quan đến không biết có việc gì phân phó? Ta được Tu La Vương
thu lưu, vạn phần cảm kích…”
Phương Trọng đại thể cũng giống như
ta, chưa từng bị người trịnh trọng cảm tạ, trên mặt lập tức hiện lên vẻ
lúng túng, đưa tay kéo ta từ trên Liệt Hỏa xuống: “Công chúa nhà ta mới
từ chiến trường khải hoàn trở về, nghe nói Giao nhân Thái tử…bị thương,
vội vàng đến thăm.”
Ánh mắt Giao nương ấy lướt nhanh trên mặt ta, hàm chứa ý tứ lấy lòng không mấy rõ: “Tham kiến Công chúa điện hạ!”
Lòng ta như lửa đốt, mặc dù đầu óc chuếnh choáng, cảm giác say vẫn còn chưa
tan nhưng nào có nhàn rỗi mà nghe nàng dong dài, xua tay vội nói: “Cảm
phiền Giao nương dẫn ta đi gặp Ly Quang.”
Nhạc Kha bước lên, len
lén chạm vào lòng bàn tay ta, Giao nương đó ánh mắt sáng ngời, liên tục
gật đầu: “Nô tỳ dẫn công chúa đi.”
Dọc theo khu dân cư quanh co
phức tạp của phía bắc thành, Giao nương mỹ mạo hết rẽ lại quẹo, dẫn đoàn người chúng ta đến một trạch viện có chút u tĩnh,
