a vừa gục xuống trên giường hắn, người trong phòng đã lục tục lui ra,
trong lúc nửa mê nửa tỉnh, mơ hồ như thể có người ở bên tai ta khe khẽ
thở dài, trên mặt có ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng vuốt ve. Rượu vào nóng
nực, cảm giác mát lạnh dễ chịu đó khiến ta ngâm nhẹ, trong cơn mộng mị
cũng sát lại gần nơi mang đến cảm giác thoải mái đó…
Lúc tỉnh
rượu, mặt trời đã ngả về tây, phụ thân phái cung thị đến cửa bẩm báo,
đêm nay trong cung mở yến tiệc chúc mừng, là chủ soái không thể không
tham gia. Ta vội vàng đến cáo từ Ly Quang, cũng nói hắn đến Tu La cung,
thấy nét mặt hắn hiện lên vẻ ngượng ngùng thì bỗng chợt nhớ, có thể hắn
đối với dung mạo của bản thân mình có chút cố kỵ nên cũng không miễn
cưỡng nữa, lúc gần lên xe, còn níu tay hắn tạm biệt: “Ngươi ở đây dưỡng
thương cho tốt, qua hai ngày nữa ta sẽ cố gắng tranh thủ thời gian đến
gặp ngươi.”
Trên mặt hắn hoàn toàn là vẻ hững hờ, mang theo ý
cười khách khí xa lạ: “Công chúa công vụ bộn bề, nếu có việc, không cần
phải bận tâm đến Ly Quang. Ly Quang ở đây làm phiền, trong lòng vốn đã
không yên, há còn có thể để công chúa phải nhọc lòng thêm nữa.”
Lúc đi một bầu nhiệt huyết, lúc về lòng đầy đau thương. Bổn tiên với Ly
Quang trước giờ tự do thoải mái không câu nệ đã quen, cũng chưa từng gặp qua dáng vẻ hắn khách khí xa lạ thế này, nhất thời trầm mặc quay trở
lại trong xe, mặc cho cung thị đánh xe rời đi.
Nơi cửa cung, thị
vệ thấy xa liễn của công chúa, lập tức quỳ xuống hô vang: “Thuộc hạ chúc mừng công chúa khải hoàn trở về!” Ta đã biết chuyện này nằm trong sự
sắp xếp của phụ thân, thêm nữa trận đại chiến cũng chưa thật sự phân
thắng bại, tiếng chúc mừng này nghe tới tai ít nhiều có chút khó chịu,
cũng chỉ tùy ý phất phất tay.
Trong điện Bích Hoàng, trước mặt
phụ thân bày một chiếc váy lụa đỏ rực, cùng với trân châu sáng bóng được đựng trong hộp, trâm cài bằng vàng xếp ngay ngắn trên đầu giường. Ta
vừa vào cửa liền có một thân hình mềm mại lao vào trong ngực, ở trong
ngực ta cọ cọ, rên lên ư ử cực kỳ ủy khuất. Ta nhẹ nhàng sờ sờ trên cái
đầu nhỏ của nó một lúc, ngạc nhiên nói: “Cửu Ly, đệ không phải đã sớm
biến thành hình người, sao bây giờ vẫn còn là dáng vẻ của một tiểu thú
vậy?”
Cửu Ly ủy khuất rên lên, bị phụ thân lườm một cái, ở trong
ngực ta run rẩy, cuối cùng thành thành thật thật nằm rạp xuống. Phụ thân hết sức vui vẻ ngoắc tay: “Loan nhi mau qua đây, phụ thân bảo người may lễ phục cho con, qua xem thử có chỗ nào không vừa ý không?”
Ta
ôm Cửu Ly bước qua, thò đầu nhìn những thứ trên chiếc giường lớn của phụ thân, nhưng thấy hoa phục kim tuyến đỏ rực như lửa, quả thực chói mắt.
Bổn tiên nhìn thấy màu sắc chói lọi như vậy, không nhịn được cười nói:
“Phụ thân đây là thay nữ nhi may giá y sao? Sao lại rực rỡ như vậy?”
Phụ thân trừng mắt nhìn Cửu Ly một cái: “Còn không ngoan ngoãn ngồi lên
ghế?” Lại chỉ vào bộ hoa phục màu đỏ nói: “Lông vũ Loan nhi màu sắc đơn
nhạt, trước đến giờ vẫn là thanh y tố sam. Nhưng tộc Tu La ta coi trọng
màu sắc rực rỡ, màu đỏ tôn quý, tính cách nữ nhi tộc Tu La trước nay lại như liệt hỏa, đều thích mặc váy màu đỏ. Huống chi là công chúa khải
hoàn trở về, đương nhiên phải mặc lễ phục màu đỏ rồi.”
Người còn
chưa dứt lời, Cửu Ly đã từ trong ngực ta ngoan ngoãn bò ra, nhảy lên
chiếc ghế trong điện, ngoan ngoãn nằm xuống, chỉ dùng đôi mắt như hồng
bảo thạch đáng thương nhìn ta.
Ta không nhịn được bật cười, nào
giờ có khi nào thấy qua dáng vẻ ủy khuất thế này của nó đâu? Ngay lúc
sống nhờ ở đậu trong phủ Nguyệt Lão, nó cũng dám chiếm tiện nghi, không
ít lần đem tơ hồng của Nguyệt Lão lôi ra làm rối thành một nùi, hại
Nguyệt Lão phải tốn không ít công sức. Ta cầm viên trân châu nhẵn bóng
trong chiếc hộp trên bàn lên ngắm nghía, thờ ơ hỏi: “Cửu Ly sao vậy hả?
Sao lại nghe lời phụ thân như vậy?”
Phụ thân nghiêm mặt nói: “Loan nhi lẽ nào không biết, con thú nhỏ này chính là con đực?”
Ta đặt chiếc hộp trong tay xuống, cười nói: “Con thú nhỏ này Loan nhi nuôi cũng đã mấy trăm năm, không phải một ngày một giờ, đương nhiên biết nó
chính là con đực.”
Trong mắt phụ thân là nét đau thương nặng nề:
“Chuyện này đều trách người làm cha là ta! Nếu không phải mẫu thân con
mất sớm, sao có thể cho phép Loan nhi làm xằng như vậy? Tiên giới mặc dù không câu nệ lễ pháp, nhưng nam nữ đại phòng1 vẫn phải giữ.”
1 Nam nữ phải biết giữ khoảng cách
Bổn tiên hôm nay thật sự là không cách nào tưởng tượng nổi, thế nhưng từ
miệng một người mà hai câu đạo lý cũng không thể nói nghe được từ “Nam
nữ đại phòng”, không khỏi cẩn thận tỉ mỉ quan sát nét mặt người.
Phụ thân bị ánh mắt dò xét của ta nhìn chăm chú, nhất thời tay chân lúng
túng như thể không biết phải để chỗ nào, ánh mắt lấp lóe, đột ngột chỉ
vào Cửu Ly đang ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế quát: “Quốc chủ mặc dù là
giống đực, nhưng nếu muốn ở trong cung bầu bạn với Loan nhi, từ nay về
sau phải tuân thủ điều kiện này, một là không được nằm trong ngực Loan
nhi, hai là không được ngủ trên giường của Loan nhi, cũng không được ỷ
mình là một con thú n
