ng, người thấy mẫu thân hết mực lo lắng, muốn ấp quả trứng này, cơ hồ năm trăm năm cũng không có chút suy suyển, người mặc dù có
lòng nhưng thân thể cao lớn vạm vỡ, lại là người tộc Tu La, không như
chim trống trong Điểu tộc, trước nay chưa từng ấp trứng qua, sợ là ấp
rồi sẽ làm quả trứng vỡ vụn. Đợi đến ngày ta phá vỏ mà ra, người mặc dù
vui mừng khôn thôi, nhưng cũng thương tiếc mẫu thân vất vả, âm thầm thề
rằng sau này quyết không để mẫu thân sinh nữa.
Trong lòng bổn
tiên có chút tiếc nuối thay cho nữ tử trẻ tuổi kia, nhìn trúng ai không
trúng, khăng khăng nhìn trúng một nam tử hiếm hoi như phụ thân. Cẩn thận ngẫm nghĩ như vậy, ánh mắt liền không ngừng được càn rỡ đảo trên người
nàng, khiến cho nam tử trẻ tuổi bên cạnh nàng và Thôi Phục thúc thúc
cảnh giác, cũng hướng về phía ta nhìn lâu hơn một chút. Phụ thân mỉm
cười ở bên tai ta khẽ nói: “Thiếu niên bên cạnh Thôi Phục là trưởng tử
của y, chính là thống lĩnh cánh tả quân thiết kỵ, năng lực không thua
kém Hùng Lực, lần này Loan nhi xuất chinh, hắn cũng đi theo bên cạnh.”
Ta tập trung cẩn thận nhớ lại, hoàn toàn không có ấn tượng, liền lắc lắc đầu ngượng ngùng.
Phụ thân nốc cạn vò rượu ngon: “Loan nhi cứ từ từ mà chọn, tốt nhất là chọn đến hoa mắt…” Trong lòng ta âm thầm vui vẻ, bộ dạng của phụ thân thế
này, quả thật giống như đang ghen, mới gặp lại ta không được bao lâu,
Phương Trọng nói phụ thân nhìn mấy nam tử trẻ tuổi thì trong lòng bực
dọc. Hùng Lực từ trước đến giờ đối với người luôn cung kính, nên cũng
còn chừa cho hắn chút mặt mũi.
Ta vừa cảm thán phụ thân nhiều năm cô độc một mình, bỗng nhiên có được đứa con gái, đương nhiên là thương
yêu có thừa, không muốn gả đi, một mặt lại len lén liếc nhìn Nhạc Kha,
không biết vì sao, thế nhưng trong lòng lại có chút vui vẻ khi người gặp họa. ——– Nghĩ tới năm đó hắn quấn lấy mẫu thân, lúc chọc phụ thân nổi
giận phừng phừng, có từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay?
Thằng nhãi này trước giờ da dày gan lớn, phớt lờ lệnh cấm của phụ thân, bất quá
được một lúc, đợi đến khi qua một điệu vũ nữa, hắn liền dẫn Hùng Lực và
đám nam tử trẻ tuổi, ai nấy đều cầm ly rượu đến kính rượu, phụ thân rộng rãi, ngửa cổ uống cạn, duy chỉ khổ cho bổn tiên, từng chung từng chung
nuốt xuống, đích thực là uống đến trời xoay đất chuyển. Kỳ quái là tên
nhãi Nhạc Kha này mặc dù dẫn một đám người đến kính rượu, bản thân hắn
lại né tránh, chỉ đến người cuối cùng mới chậm rãi tiến lên, trước kính
phụ thân một chung, phụ thân uống cạn, liền đến bên cạnh bàn ta, cười
đến hết sức xấu xa: “Công chúa điện hạ say rồi sao? Tại hạ kính công
chúa một chung, mừng công chúa điện hạ khải hoàn trở về.”
Phụ
thân trước đó đã ngàn căn vạn dặn, yến tiệc hôm nay bất luận là trôi qua như thế nào, tộc Tu La trước giờ chỉ thừa nhận kẻ mạnh, nếu ta uống đến ngã gục, e là sẽ khiến người khác coi thường. Bổn tiên hết từ chối lại
từ chối, lúc này mới thẳng lưng, tiếp nhận chung rượu hắn mời, đè nén
cảm giác buồn nôn đang cuộn trào, ngẩng đầu nuốt xuống.
Bên tai
chỉ nghe được tiếng cười trầm thấp: “Công chúa điện hạ uống say rồi, vẫn xin lần tới hãy nhớ, ngàn vạn lần cũng đừng có ôm nhầm người. Ôm nhầm
người cũng không có gì, nếu như lại ôm nhầm người tiến vào động phòng,
tại hạ trước giờ không mặt không mũi, không dám bảo đảm sẽ làm nên
chuyện mất thể diện thế nào đâu!”
Ta gắng gượng mở đôi mắt ngà
ngà say lên nhìn, phụ thân đang bị các đại thần tiến đến mời rượu, ngẩng đầu hăng hái uống. Tộc Tu La không phân rõ tôn ti, hoàn toàn là kính ý
từ tâm, yến ẩm trong điện thế nhưng lại náo nhiệt như nơi phố thị, phía
trước bảo tọa đứng đầy các thần tử đến kính rượu. Nam tử trước mặt ý
cười dạt dào, nhưng trong mắt rõ ràng là chứa băng tuyết lạnh giá, khiến người phát run.
–A, bổn tiên trong lúc nửa tỉnh nửa say cuối cùng đã nhớ ra, buổi chiều ở chỗ Ly Quang, đích thực là bị Hùng Lực ôm một lúc.
Hiểu ra thằng nhãi này mặt đen lại, thật ra không phải do Ly Quang đã quên, mà là khó chịu vì bổn tiên?
Nửa đêm, tiệc tàn ca
dứt, phụ thân với chúng thần tử uống đến hăng say, đêm cũng không thể
ngủ, lại muốn đi đến Thất Diệp Đường nghị sự. Chư thần ở trên ghế đều đề xuất: Công chúa cũng đã thành niên, lại đại thắng Thiên giới Thái tử,
lý ra nên tham chính v..v..Bổn tiên nghe đến đau cả đầu, ôm đầu giả vờ
bất tỉnh, bị phụ thân đoán được mỉm cười, lấy lý do ta mới chinh chiến
trở về, còn chưa được nghỉ ngơi, nên cho trở về.
Ta tựa nửa người vào người Phương Trọng, lảo đa lảo đảo đi về, vốn đã có chút say, ra
khỏi Phi Loan điện lại hít phải một ngụm khí lạnh nên đầu óc cũng trở
nên mơ hồ, đột ngột không biết bản thân đang ở đâu, phải mất nửa ngày
mới nhớ lại rõ ràng.
Nữ tử tộc Tu La cao lớn khỏe mạnh, Phương
Trọng cao hơn ta một cái đầu, nàng dìu Bổn tiên đi mà không tốn chút sức lực, đợi đến lúc đỡ bổn tiên vào Tư Hoàng Điện, gọi Hồng Oanh đến hầu
hạ liền quay người đến Thất Diệp Đường tùy thị.
Vì phụ thân hôm
nay đã hạ lệnh cấm, nên Cửu Ly đã được bố trí cho ngụ ở một điện khác,
cũng không thể tùy ý làm ổ trong phòng