y một tiếng
xoảng, giọng nói kích động vọng đến bên tai: “Công chúa…” Một bóng dáng
đơn bạc xông đến, nắm lấy tay ta, chặt đến nỗi khớp xương ta đau nhức.
Ta chăm chú nhìn, thì ra là Hồng Oanh, thị nữ thiếp thân trước đây của mẫu thân, lúc này hai mắt đẫm lệ, đau thương vô cùng, nắm chặt tay ta không ngừng run rẩy, một câu cũng không nói được.
Phương Trọng liền
vội vàng bước lên muốn kéo nàng ra: “Hồng Oanh, Hồng Oanh, cô thử nhìn
kỹ xem đây là ai? Bệnh mấy ngày, bệnh đến hồ đồ luôn rồi. Đây không phải Vương phi, cô nhận sai rồi!”
Hồng Oanh giống như bị lời này của
nàng thức tỉnh, hoảng hốt cẩn thận nhìn kỹ, cuối cùng “Oa” một tiếng nấc lên: “Nô tỳ mấy ngày nay đêm đêm mơ gặp công chúa, ngay đến ban ngày
nằm mơ cũng có thể nhìn thấy công chúa…”Ngữ điệu chuyển thấp, cực kỳ mất mát thấp giọng khóc: “Công chúa sao lại không dẫn Hồng Oanh đi?”
Trong lòng ta cũng trở nên ảm đạm, công chúa trong mắt nàng đương nhiên là
mẫu thân, không phải ta. Nói ra thì, ta bất quá ở trong Côn Lôn kính may mắn gặp được mẫu thân một lần, đây cũng coi là ân huệ lớn lao rồi.
Phương Trọng dắt tay nàng, cũng nước mắt vòng quanh, vừa cầm khăn tay lau nước mắt cho nàng vừa an ủi: “Vương phi người đã mất, sao có thể nói quay về liền quay về? Mấy lời này ở trong Tư Hoàng điện không được nói nữa, nếu để Vương thượng nghe được, không biết trong lòng sẽ đau khổ thế nào?
Vương phi đêm đêm đều xuất hiện trong giấc mộng của cô, có lẽ là để cô
thay người chăm sóc tiểu công chúa.”
Hồng Oanh ngừng khóc, ngẩng
đầu tỉ mỉ nhìn, lại liên tục gật đầu: “Phương nữ quan nói đúng, công
chúa nhất định là có di nguyện này. Trước đây người cũng khen ta cực kỳ
biết cách chăm sóc người khác, nhất định là muốn đem tiểu công chúa phó
thác cho ta.” Nói rồi chạy về phía ta: “Từ nay về sau, Hồng Oanh thề
chết bảo hộ, nhất định không quên phó thác của công chúa!”
Ta
thấy nàng tinh thần hoảng loạn, nhưng lại run rẩy quỳ xuống, từ đầu đến
cuối nét mặt tiều tụy hốc hác, không nhịn được liền vội vàng dìu nàng
đứng dậy: “Hồng Oanh , mau mau, không cần phải như vậy! Trước đây nghe
nói mẫu thân đối xử với cô rất tốt, lúc ta còn ở núi Đan Huyệt cũng được cô âm thầm che chở, trong lòng rất cảm kích. Ta thấy cô bệnh thân thể
còn chưa lành, chi bằng trước quay về nghỉ ngơi, sớm dưỡng thân thể cho
khỏe, nếu cô muốn thì hãy ở cạnh ta, những lúc rỗi rãi bầu bạn trò
chuyện với ta, trải qua những ngày tháng thật tốt.”
Nàng thấp giọng vâng một tiếng, dáng vẻ muốn nói lại thôi, vành mắt đỏ ửng cáo lui.
Trong thành Tu La trước giờ vẫn luôn ồn ào huyên náo, nam tử Tu La uống rượu
suốt đêm, hàng đêm tỷ thí tu vi. Hôm nay lại có chút khác với ngày
thường, trong cung trước nay vẫn luôn vắng vẻ yên tĩnh, minh châu lấp
lánh, chúng thần tử ai nấy đều dẫn theo con trai, con gái nhà mình đến,
ngay cả Hùng Lực cũng nối gót phụ thân, cùng với muội muội nhỏ tuổi của
hắn tuân theo quy củ.
Trong Phi Loan Điện, minh châu chiếu rọi,
phụ thân nắm tay ta từng bước từng bước tiến lên ngọc tọa, hướng bên
dưới điện nhìn xuống, biểu tình trên mặt chư thần không giống nhau, mọi
người trong điện bái phỏng xong liền nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Có nữ
tử mỹ mạo kiều diễm tiến lên dâng một điệu múa, sóng mắt lúng liếng lưu
chuyển trên người phụ thân, váy dài trên người lay động, như hoa thủy
tiên một mình hé nở, hương thơm thoang thoảng gần xa.
Phụ thân
lại nâng nửa ly rượu đưa qua: “Hôm nay yến ẩm, sao lại có thể không uống chứ?” Lúc ở Điểm Tướng Đài ta đã uống không ít, nếu không phải ở chỗ Ly Quang nghỉ ngơi được một lúc, e rằng hiện giờ vẫn còn say, lý nào còn
dám uống rượu nữa? Vội vã lắc lắc đầu, nhìn xuống dưới đài, nhưng lại
thấy Nhạc Kha và Hùng Lực đang ghé tai thì thầm, cũng không biết nói
chuyện gì, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên liếc trộm ta một cái.
Bổn
tiên còn nhớ lúc ở chỗ Ly Quang, Nhạc Kha mặt mày đen lại, bây giờ lại
thấy da thịt trắng trẻo sạch sẽ, ánh mắt mang chút ý cười, vô duyên vô
cớ có chút cảm giác không tốt.
Một điệu vũ kết thúc, vũ nương đó
ánh mắt chăm chú nhìn phụ thân, thấy người cũng không ý định giữ mình
lại mới nhanh chóng xuống đài, ta thấy nàng ngồi vào vị trí còn trống
thứ tư hàng bên trái đã được bố trí sẵn, bên cạnh là một nam tử Tu La
tuổi trung niên, chính là Thôi Phục thúc thúc mà phụ thân trước giờ vẫn
luôn coi trọng, nghiêng người nhẹ giọng an ủi vũ nương đó, ta mới như
vừa chợt tỉnh mộng, biết được nàng ấy không phải là vũ nương mà chính là con gái của một vị trọng thần Tu La. Chỉ là nàng trang điểm lòe loẹt
như vậy, lại còn dán mắt vào phụ thân, lẽ nào muốn làm mẹ kế của ta?
Bổn tiên cho rằng, nữ nhân này tâm cơ trùng trùng, nghĩ ra phương pháp như
vậy, đích thực không tốt cho lắm. Vì vậy trong lòng liền có chút thành
kiến với nàng, lại quan sát nàng ta nhiều một chút, bất quá thấy nàng
ánh mắt quyến rũ, vòng eo mảnh khảnh mềm mại, ngực to mông nở, theo cách nói của phàm gian, đích thực là một người sinh nở tốt.
Chỉ là
theo như phụ thân nói, hơn một vạn năm về trước, sau khi mẫu thân sinh
hạ một quả trứ