hác đối với nàng tốt một chút, liền trông mong muốn báo
đáp gấp mười lần. Ngươi đối với nàng mặt mày luôn tươi cười hòa nhã,
trong lòng nàng liền cảm kích, không cần phải làm khó ngươi.”
Hùng Lực khẽ cười một tiếng: “ Nhạc tiểu tử, nhớ năm đó Bổn tướng bất quá
niệm tình ngươi lẻ loi cô độc, lại không được Vương thượng để ý, ba ngày hai đêm ném vào trong quân doanh dạy dỗ, nếu không phải ta ngày ngày
đánh nhau với ngươi, nếu ở trong tay người khác, há có thể có được kết
cục tốt đẹp? Hiện giờ tu vi tăng lên liền muốn cướp công chúa tộc ta?
Tộc Tu La ta nam nhi tốt đầy rẫy, cho dù không có Bổn tướng cũng vẫn còn những nam nhi khác, công chúa bất luận thế nào cũng sẽ không gả cho một tiểu bạch kiểm như ngươi…”
Bổn tiên xoa xoa đầu, cảm giác được
cơn say vẫn còn chưa tan hết, đầu óc nặng trịch. Nhưng trong lòng cũng
không khỏi tán thưởng Hùng Lực một câu: Ta thấy, dùng ba từ “Tiểu bạch
kiểm” này miêu tả con rồng ngốc Nhạc Kha, thật quá ư chuẩn xác!
Gió nhẹ vén rèm, ta thò đầu nhìn, Nhạc Kha thực đang cưỡi trên lưng Hùng
Lực, người sau sống chết ở trên đất giãy giụa, Nhạc Kha hung hăng nói:
“Cho dù là trăm nghìn vạn nam nhi tộc Tu La ngươi, lão tử cũng nhất định cưới Thanh nhi! Ai không phục, nhìn nắm đấm này là chân thật nhất!”
Dáng vẻ hắn vô lại bá đạo lại chắc chắn như vậy khiến bổn tiên phì cười một
tiếng, quả thực rất khó để liên tưởng tới Nhạc Kha trước đây. Trước đây
hắn có lúc hay quên, vô luận là dáng vẻ lạnh như băng khiến người cách
xa vạn dặm hay phong lưu phóng khoáng giọng điệu chân thành, đều không
có chút nào giống với nam tử vừa vô lại lại vừa thập phần ti bỉ trước
mắt.
Có lẽ nghe thấy tiếng cười của ta, bên trong một hồi hỗn
loạn, thân người trắng nõn đang cưỡi trên mình Hùng Lực bật dậy, lại đưa tay kéo Hùng Lực, ấn hắn ngồi vào chiếc ghế gần đó, dùng tay phủi phủi
người hắn: “Hùng Lực huynh đánh nhau với đệ chính là chuyện cơm bữa, há có thể vì kết quả thắng thua mà lại tức giận chứ? Đến đây đến đây, uống ly rượu hòa giải nào!”
Nếu như bổn tiên là Hùng Lực, nhất định
sẽ đem ly rượu hắt lên mặt Nhạc Kha, đáng tiếc tu vi bổn tiên còn nông
cạn, không thể nhìn thấu lòng người, trông thấy Hùng Lực cười ha hả uống cạn ly rượu, đưa chiếc chén không đến bên dưới mí mắt Nhạc Kha: “Rót
rượu!”
Nhạc Kha thăm dò nhìn xung quanh, lộ ra biểu tình ngờ vực
không thôi, vẫn rót cho Hùng Lực một ly rượu, lẩm ba lẩm bẩm: “Lẽ nào là ta nghe lầm?”
Hùng Lực một chén lại một chén, bại dưới tay Nhạc
Kha, cũng không thấy hắn có vẻ bất mãn bực bội gì, hoàn toàn là vui vẻ
cao hứng, liên tục không ngừng truy hỏi, không rõ Nhạc Kha rõ ràng đã
tập kích thành công, áp đảo hắn trên đất, không hung hăng nhục nhã một
phen mà lại dễ dàng thả ra?
Nhạc Kha lại nhìn xung quanh quan sát lần nữa: “Vừa rồi dường như ta nghe thấy tiếng cười giòn giã của Thanh nhi.”
Hùng Lực quăng ly rượu đập bàn cười lớn: “Nhạc tiểu tử, ngươi thế này là
tương tư nhập cốt, tẩu hỏa nhập ma rồi! Ta quen biết với ngươi mấy vạn
năm, mặc dù bây giờ vẻ ngoài của ngươi đã thay đổi, nhưng bên trong vẫn
giống y như trước đây, trước mặt người khác thì ủ rũ, sau lưng lại hư
hỏng xấu xa, khiến mấy tiểu cô nương ai nấy cũng đều cảm thấy ngươi văn
nhã tuấn tú, chê Bổn tướng không chịu lấy! Họ đâu có biết, ngươi vào
quân doanh chính là một dáng vẻ khác, vô lại bá đạo, thập phần ti bỉ. Ta vốn muốn mượn dịp này cạnh tranh với ngươi, nhưng thấy ngươi thâm tình
với công chúa, đem nàng để tận đáy lòng, Bổn tướng liền lùi một bước,
xem bằng bản lĩnh của ngươi liệu có thể ôm mỹ nhân về không!”
Nhạc Kha mừng rỡ vô cùng, liên tục vái chào nói: “Đa tạ Hùng Lực đại ca thành toàn! Đệ biết huynh thương đệ nhất!”
Lại nữa rồi—Đây rõ ràng là tên Nhạc Kha miệng như thoa mật trước đây a, may mà bổn tiên thay đổi hắn rồi. Ta lùi về sau, chuẩn bị bay đi, lúc rẽ
trái không cẩn thận đụng vào khung cửa, ngã xuống. Trong lúc choáng váng lảo đảo, bên tai vọng đến tiếng cười hào sảng của Hùng Lực: “Nhạc tiểu
tử, ngươi biết rõ Vương thượng trước đây không thích ngươi, hiện giờ
ngươi lại muốn cướp đi người yêu thương nhất của Vương thượng, người
liệu có thể đồng ý? Hiện giờ thì dựa vào ta ở phía trước che chở cho
ngươi, kế tiếp thì như thế nào?”
“Hay lắm hay lắm! Nhưng có một điều, huynh muốn cưới Thanh nhi là một chuyện, nhưng không được tưởng thật a!”
Hai người họ ở trong phòng lấy ra hộp cờ, quanh co tiến thoái, thế nhưng
giống như bàn luận chiến thuật phải ứng phó thế nào với sự hoạnh họe của phụ thân. Thỉnh thoảng hớp một hớp rượu, rất chi là vui vẻ, chỉ khổ cho bổn tiên vất vả bên cửa sổ, không lâu sau thì tựa vào khung cửa ngủ
thiếp đi. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, nơi cánh mũi ngửi thấy mùi hoa
thạch quỳnh, trong đầu hỗn loạn, tự nhiên vươn cánh tay ôm lấy một lồng
ngực ấm áp, trong mơ cũng không khỏi bật cười: “Ngươi con rồng ngốc
này…”
Bên tai phảng phất nghe thấy có giọng nói dịu dàng đáp lại
một câu: “Nàng mới là một tiểu ngốc điểu…” Cũng không rõ có phải nằm
mộng hay không, rượu còn đang thấm, cứ như thế mà ngủ say.
Ánh
dươ
