y thì ta có thể quên đi nam
tử trước mắt hay không, ôm chặt hắn tựa như ôm chặt những hồi ức ấm áp
đã qua, những khát khao mong đợi trong tương lai.
—- Luyến tiếc buông tay!
Giống như cảm nhận được sự hoảng loạn bất an của ta, hắn cũng đưa tay ra ôm
chặt ta, hơi thở ấm áp bên tai, lời lẽ ngọt ngào thâm tình, cảm xúc bùi ngùi: “Hiếm khi được tiểu ngốc điểu ôm ấp yêu thương một lần, cơ hội
khó gặp, cũng không phải là tiểu sinh lỗ mãng!” Nửa câu sau đích thực là đang trêu đùa, ta không kịp trả lời thì vành tai đã bị hắn ngậm vào
miệng, đột ngột nóng như lửa khiến cho suy nghĩ của ta đều tiêu tan, mặc cho hắn tùy tiện.
Mãi đến khi ánh nắng chiếu vào cửa tiểu viện,
hai má bổn tiên đã nóng an, ánh mắt lấp lánh, không dám nhìn thẳng hắn.
Nhưng tay phải bị tên nhãi Nhạc Kha nắm chặt, Giao nương tiến đến mở
cửa, hết nhìn rồi lại nhìn chúng ta, hắn lại hoàn toàn không phát hiện,
bị ta dùng lực đẩy mới tránh ra.
Trong viện nhiều loại cây cỏ,
một người nằm ngủ trên chiếc ghế tựa đặt dưới tàng cây, vô số lá đỏ nhẹ
nhàng rơi trên áo, yên tĩnh an bình. Nếu mặt hắn không bị thương thì
khung cảnh này tựa như thơ như họa.
Ta và Nhạc Kha cất nhẹ bước
chân, lẳng lặng đứng lại trước ghế nằm, người trên ghế khẽ chau mày,
trán lấm tấm mồ hôi lạnh, dường như bị ác mộng quấy rối giấc ngủ, hai
mắt nhắm chặt, bỗng nhiên mở miệng lớn tiếng gọi: “Thanh nhi mau chạy
đi… Thanh nhi mau chạy đi…”
Đây rõ ràng là tình cảnh ác chiến
tiêu diệt Giao nhân ở Đông Hải, mặc dù trên mặt hắn có vết thương nhưng
không giấu được nét lo lắng bận lòng.
Ta thấy hắn rơi vào ác
mộng, dáng vẻ đau khổ bèn đưa tay vỗ hai má của hắn: “Ly Quang, tỉnh
tỉnh.” Da thịt dưới tay lồi lõm, có thể thấy lúc trước hắn bị thương rất nghiêm trọng, thật sự khiến người khác kinh hãi.
Người nằm trên
ghế từ từ mở đôi mắt màu lam, lập tức hiện lên nét vui mừng, ta nắm chặt tay hắn, cũng mừng rỡ không thôi: “Ly Quang, ngươi nhớ ra chuyện trước
đây rồi à?”
Nhạc Kha cũng tiến về phía trước, có vài phần kích động khó hiểu: “Ly Quang…”
Ngọn lửa trong đôi mắt màu xanh lập tức vụt tắt, nét mặt nhanh chóng cứng
ngắc xa cách, hắn rút tay ra khỏi tay bổn tiên, khách sáo đứng dậy, lễ
độ nói: “Làm phiền công chúa điện hạ!”
Trái tim bổn tiên lại nguội lạnh nằm yên trong lồng ngực.
Giao nương kia vội vàng tiến đến đỡ hắn, xưa nay ta vốn tưởng rằng Ly Quang
là người tính tình khá lạnh nhạt, ngoại trừ có chút thân mật với muội
muội của hắn và bổn tiên ra thì luôn kiêng kỵ nữ tử, nhưng hôm nay hắn
cho phép Giao nương này thân mật giúp đỡ lại keo kiệt không chịu ngồi
gần bổn tiên, trong lòng ta thế nhưng lại cảm thấy mất mát không thôi.
Khoảng thời gian thân thiết bầu bạn trước đây không thể quay trở lại.
Có lẽ Nhạc Kha trông thấy sắc mặt khó coi của ta nên lặng lẽ kéo kéo tay
ta dưới ống tay áo, cúi đầu thấp giọng trấn an ta: “Hắn có thể sống được xem như là may mắn lắm rồi, chứng mất trí nho nhỏ kia cũng không trở
ngại gì.”
Bóng đen u ám trong lòng ta bỗng tan biến, lại cố gắng
tươi cười nói: “Ly Quang đừng khách sáo! Nghe nói trong cung có người
đến khám chẩn cho ngươi, hôm nay đã đến chưa?”
Người được Giao
nương giúp đỡ thoáng chăm chú nhìn ta trong phút chốc rồi mới cười nhạt: “Giao tộc ta được Tu La vương che chở, Ly Quang đã rất cảm kích trong
lòng, thật không dám làm phiền nữa. Sáng hôm nay y tiên có đến nhưng bị
tại hạ đuổi về rồi.”
Bổn tiên rất đau lòng, Ly Quang hắn quên mất quá khứ cũng không sao, thế nhưng ngay cả vết thương hiện giờ trên mặt
cũng không muốn chữa trị, hay là hắn nhất quyết đoạn tuyệt với quá khứ
trước đây? Đương lúc thất thần, bàn tay đang nắm lấy tay Nhạc Kha không
khỏi dùng chút lực, chỉ cảm thấy móng tay có chút ươn ướt, khi ấy ta mới bừng tỉnh nên vội vàng thả lỏng tay ra nhưng lại bị tay hắn siết chặt
lại. Cũng may quần áo ta mặc trong yến tiệc tối qua là bộ lễ phục có tay áo rộng nên người khác không thấy được sự việc diễn ra dưới tay áo ta.
Giao nương giúp đỡ Ly Quang hai mắt ngấn lệ cầu xin: “Công chúa điện hạ nhân từ khoan dung, xin người mời y tiên đến chẩn bệnh cho Thái tử điện hạ
lần nữa…” Giọt nước mắt đọng lại trên lông mi nhẹ rơi xuống, ta nhanh
tay lẹ mắt vươn tay ra, giọt lệ lạnh lẽo kia khẽ rơi vào giữa lòng bàn
tay ta, trong nháy mắt hóa thành hạt châu, rạng ngời rực rỡ, ta nắm chặt giọt lệ của Giao nhân, trong lòng tràn đầy cảm xúc khó mà phân rõ.
Bên ngoài viện vang đến tiếng đập cửa, Bái Trạch-người hầu của Ly Quang đi
ra mở cửa, tiếng bước chân càng đến gần, hơn mười người lưng mang theo
hòm thuốc đến, chỉ liếc nhìn qua cách ăn mặc cũng biết đều là y tiên
trong cung.
Y tiên dẫn đầu người thắt dây thao tím, bộ dáng oai
hùng, xem ra y thuật chắc cũng giỏi, trước đây đã từng chẩn trị cho ta,
lúc nhìn thấy ta thì lập tức cung kính cúi chào: “Tham kiến công chúa
điện hạ, tham kiến thái tử Giao tộc!”
Lòng ta thầm khen một
tiếng: y tiên này không vì hiện giờ Ly Quang gặp khó khăn mà coi thường, tiên phẩm chân chính hiếm có! Bổn tiên còn chưa kịp mở miệng, Ly Quang
đã ngạc nhiên nói