“Lời của Thôi khanh rất đúng! Loan nhi là Tu
La công chúa, Tu La phò mã đương nhiên phải cẩn thận lựa chọn, tất nhiên phải chọn người dũng mãnh khỏe mạnh nhất mới đúng.”
Phía dưới
mọi người đều lên tiếng phản ứng, nam nhi trẻ tuổi thì xắn tay áo lên,
quần chúng tinh thần xúc động, ở một góc khuất trong điện, Hùng Lực cười vui vẻ ấm áp, cách một bức tường người, cuối cùng ta cũng thấy được nụ
cười mang theo vài phần thâm ý của hắn, nhưng trong khoảng thời gian
ngắn trong điện lại rất ồn ào khiến ta khó mà tìm tòi nghiên cứu kĩ.
Ta nắm chặt tay phụ thân, dùng sức lay động hai cái, cúi đầu phản bác:
“Phụ thân, người không thể để Loan nhi gả cho nam tử lỗ mãng…chỉ biết
đánh nhau…”
Phụ thân trừng mắt hổ: “Cha con là một nam tử lỗ mãng chỉ biết đánh nhau thôi sao?” Giọng nói của người tuy nhỏ, chúng thần
bên dưới nghe không rõ, nhưng uy nghiêm không hề giảm.
Bổn tiên
nản lòng, bị khí thế vương giả lẫm liệt của người làm chấn động, ngập
ngừng: “Phụ thân đương nhiên không phải… Nhưng cả tộc Tu La, sợ là không tìm được một nam nhi giống như phụ thân.”
Phụ thân cười sảng
khoái, vỗ vỗ lưng ta như thể trấn an: “Loan nhi đừng khinh thường nam
nhi tộc ta, nam nhi tộc Tu La ai cũng dũng kiện mẫn đạt, giống như phụ
thân thì chỗ nào cũng có, con không cần lo lắng, phụ thân nhất định thay con chọn một vị hiền tế tốt.” Ánh mắt như có như không lướt nhìn về
phía Hùng Lực đang đứng, lại căn dặn chúng thần: “Việc này giao cho Thôi Phục an bài, phàm là nam nhi chưa thành thân trong thành Tu La, người
có ý với công chúa đều có thể tham gia trận tỷ thí này, hai ngày sau bắt đầu!”
Ta méo mặt, hai ngày này vừa vặn là ngày Nhạc Kha định đi đến U Minh giới.
Nhưng phía dưới mọi người đều tán dương khen ngợi, gương mặt tràn đầy ý cười
lui ra, những nam nhi trẻ tuổi thì cười rạng rỡ nhìn bổn tiên, thật
khiến cho bổn tiên không khỏi run rẩy cả người.
Chỉ qua một ngày, tin tức Tu La phụ thân mở đài tuyển chọn hiền tế đã lan khắp thành Tu
La, ngay cả Cửu Ly sau khi đi dạo một vòng quanh thành trở về cũng liếc
mắt lo lắng nhìn ta từ trên xuống dưới: “Tỷ tỷ, dáng bộ của tỷ như vậy,
nếu ở Thanh Khâu thì cũng chỉ là nhan sắc tầm thường, sao có thể khiến
cho nam nhi trong thành điên cuồng như vậy?”
Bổn tiên cũng trăm
mối suy nghĩ không thể giải thích được bảo: “Nhan sắc nữ nhi tộc Tu La
cũng không kém, khỏe mạnh, cao ráo xinh đẹp…” Thật khiến ta sầu khổ mà!
Mắt thấy ngày thứ hai sẽ mở màn tỷ thí, ta trăn trở muốn cầu xin phụ thân
hồi tâm chuyển ý xóa bỏ cuộc tỷ thí này, lúc nửa đêm ta liền ra khỏi
thiên điện, đứng trước cửa Tư Hoàng Điện nhìn vào nội điện đang tỏa sáng ánh châu quang, đương muốn đẩy cửa bước vào thì nghe một tiếng động rất lớn từ bên trong phát ra, Tu La phụ thân tức giận mắng: “Giả nhân giả
nghĩa vô sỉ!” nên ta vội vàng rút tay về, bên tai có tiếng nữ tử khóc
nức nở.
Từ trước đến nay phụ thân không gần nữ sắc, hơn nửa đêm
trong điện lại truyền ra tiếng khóc của nữ nhi khiến cho người ta nghi
ngờ. Lúc ta đang phân vân khó xử thì phụ thân nói: “Loan nhi, đã đến đây sao không chịu vào?”
Ta đẩy cửa điện, ló đầu vào liếc mắt thăm
dò trước, chiếc bàn phụ thân thường ngồi phê duyệt công văn đã vỡ nát,
một đống mảnh gỗ đàn hương nát vụn trên mặt đất, một bóng người nhỏ bé
run rẩy cúi đầu khóc nức nở nghẹn ngào khó mà tả xiết đang quỳ dưới đất. Ta bước nhanh vào trong điện, thuận tiện cúi đầu liếc nhìn người đang
quỳ: “Phụ thân, Hồng Oanh làm sai chỗ nào lại khiến cho người tức giận
như vậy?”
Phụ thân nắm chặt tay đưa lên môi ho khan hai tiếng, trên mặt hiện lên chút lúng túng: “Không…không…”
Nhưng Hồng Oanh vẫn cúi đầu, khóc bi thương: “Điện hạ hiểu lầm rồi, không phải Tu La vương vì nô tỳ mà tức giận!”
Hai người cùng đồng thanh phủ nhận, thật khiến bổn tiên chẳng thể nào tìm
hiểu sâu được, ngồi xuống chỗ bên cạnh phụ thân, lại thấy mắt Hồng Oanh
ngân ngấn lệ, dung nhan không sửa sang bèn lắc lắc cánh tay phụ thân năn nỉ: “Hồng Oanh khóc thương tâm như vậy, hay là bảo nàng lui xuống chỉnh trang lại một lượt đi?”
Phụ thân gật đầu, Hồng Oanh liền lui
bước. Nhưng bổn tiên thấy, hôm nay trong lòng phụ thân dường như có
chuyện gì đó, ngồi cùng bổn tiên ước chừng một chung trà nhưng lại chẳng nói lời nào. Ta lắc lắc cánh tay người: “Phụ thân đang có chuyện phiền
lòng sao?”
Người thoáng trầm ngâm: “Loan nhi, ngoại tổ mẫu của con…”
Ngoại tổ mẫu chính là thủ lĩnh Điểu Tộc đời trước, toàn bộ tiên giới đều
truyền rằng bà rất yêu thương mẫu thân, nhưng ở bên ngoài dì lại rất có
thanh danh, mặc dù ngoại tổ mẫu đã chết, nhưng dì lại ép mẫu thân ta
gánh trên mình ác danh tức chết mẫu thân mình, vì ngoại tổ mẫu mà lên án mẫu thân ta.
“Ngoại tổ mẫu như thế nào?” Ta khó hiểu, trong đầu
đầy sương mờ mịt, sau khi Hồng Oanh bị thương tỉnh lại thì tính tình
biến đổi rất nhiều, mấy lần muốn nói lại thôi, hôm nay ở Tư Hoàng Điện
lại khiến Tu La phụ thân giận dữ, chẳng lẽ có liên quan đến ngoại tổ
mẫu?
“Phụ thân, chẳng lẽ ngoại tổ mẫu chưa chết?” Tu La phụ thân
buồn cười vỗ vỗ đầu ta: “Con, đứa