g Trọng nổi lên ý chọc ghẹo khinh thường.
Ta đau đầu xoa xoa thái dương: “Hai người yên lặng đi…” Cửu Ly lại quay
đầu tươi cười, đôi mắt màu rượu làm say lòng người: “Tỷ tỷ yên tâm, Tiểu Ly sẽ không đánh nhau với Phương nữ quan.” Dứt lời thì cười nhạt nhìn
về phía Phương Trọng.
Phương Trọng ấp úng nói: “Đương… đương nhiên sẽ không đánh nhau….”
Ta thầm cười trộm trong lòng, tu vi của Phương Trọng cũng xem như khá cao, có lẽ là do ở trong thành Tu La quá lâu, đã quen gặp những nam nhân lỗ
mãng da dẻ ngăm đen, mà nay lại bị một nụ cười nhạt của Tiểu Ly mê hoặc
tâm thần, ngay cả nói cũng không còn trôi chảy như trước.
Cửu Ly
nhẹ giọng uyển chuyển nói: “Vậy mời Phương nữ quan đến Thất Diệp Đường
trước để hầu hạ vương của cô, nơi này đã có Hồng Oanh hầu hạ rồi.” Ta
chưa từng nghe nó nói nhỏ nhẹ dịu dàng như thế, ta quay đầu nhìn xung
quanh, trong điện ngoại trừ hai người bọn họ thì nào có bóng dáng Hồng
Oanh?
Phương Trọng cũng không phản bác, cười ngây ngô rồi gật gật đầu, thi lễ với nó rồi quay đầu đi về hướng Thất Diệp Đường.
Ta nhìn trân trối đến độ không thể nói nên lời, chỉ về phía bóng dáng nàng ta đang đi xa mà lắp bắp nói: “Nàng… nàng bị sao vậy? Cả tộc Tu La,
ngoài phụ thân ra cũng chưa từng có người khiến cho nàng ấy nghe lời đến vậy.”
Đôi mắt Cửu Ly ẩn chứa ý cười, thì thào tự nói: “Thì ra thứ cô cô dạy cũng không phải hoàn toàn không có tác dụng!”
Lúc này ta mới hiểu được nguyên do, đánh một quyền vào ngực nó: “Tộc Cửu Vĩ Hồ giỏi về mị hoặc, hôm nay tỷ mới hiểu được.”
Trước Thất Diệp Đường, thị vệ trông thấy bổn tiên thì ánh mắt trở nên quái
dị. Ta thúc thúc cánh tay Cửu Ly: “Tiểu Ly, hôm nay thật là kỳ lạ, trên
người tỷ tỷ có chỗ nào không ổn sao?”
Cửu Ly cúi đầu, liếc nhìn
phía trước mỉm cười: “Mấy vị thị vệ đó tu vi khá cao, nhìn ra sắc mặt tỷ tỷ hôm nay ửng sắc đào hoa, mặt mày hồng hào, nhân duyên đến cả tá…”
Ta đưa tay dùng sức gõ lên trán nó: “Cái gì gọi là nhân duyên đến cả tá?”
Nó chỉ chỉ vào Thất Diệp Đường, càng đến gần càng nghe rõ tiếng ồn ào bên
trong, đợi đến lúc ta đẩy hai cánh cửa điện nặng trịch của Thất Diệp
Đường ra thì không khỏi ngẩn người. Trong điện chen chúc không dưới trăm người, may mà khoảng không trong điện rộng rãi, bình thường thảo luận
chính sự cùng lắm không quá mười người, hôm nay liếc nhìn cũng có chút
chật chội.
Thấy ta đứng ở cửa thì tiếng ồn ào trong điện lập tức
giảm xuống vài phần, phụ thân ttay chống y trán ngồi trên vương tọa, xem ra người đang rất đau đầu. Ta cũng không biết chuyện gì có thể khiến Tu La phụ thân nhíu mày. Khi thấy ta đứng ở cửa thì hai mắt phụ thân tỏa
sáng, vẫy tay gọi ta: “Loan nhi, lại đây.”
Ta và Cửu Ly cùng nhau đi đến, trong lòng thấp thỏm không yên, chỉ sợ người không vui, vạn
không ngờ tới người thế nhưng lại giống như gặp được cứu tinh, đợi khi
ta lướt qua đám đông đến đứng trước mặt người liền bị người kéo tay ngồi xuống vương tọa: ” Tộc Tu La ta từ trước đến nay phong tục cởi mở, việc hôn nhân chung quy vẫn cần hai bên lưỡng tình tương duyệt, hôm nay các
khanh đến cầu thân, thật khiến bổn vương hết sức phiền não. Không bằng
các khanh nghe ý kiến của công chúa?”
Bổn tiên không khỏi kinh hoảng, thì ra lời của Phương Trọng không phải giả.
Lúc trước bên cạnh bổn tiên chẳng nở nổi một đóa hoa đào nào, ai ngờ chỉ
hơn bốn trăm năm, hoa đào thế nhưng đã nở khắp điện, tướng lĩnh đến cầu
hôn đạp nát cửa điện này. Tuy rằng mấy người này không hợp ý ta nhưng
trước ánh mắt tha thiết chờ đợi của cả điện thì câu nói cự tuyệt của ta
đành nghẹn nơi cổ họng. Ta kéo kéo tay áo Tu La phụ thân, ghé vào bên
tai người, thấp giọng thì thầm: “Phụ thân, Loan nhi không nhìn trúng ai
hết, có thể cự tuyệt tất cả không?”
Phụ thân cũng cắn răng thấp
giọng bên tai ta: “Toàn bộ bên dưới đều là văn thần võ tướng, nếu con
đắc tội với tất cả bọn họ thì chẳng phải phụ thân thật sự trở thành cô
gia quả nhân (người cô độc) rồi hay sao?”
Ta cũng đau đầu nhìn
người, dáng vẻ ước chừng khó xử giống người, chỉ trách Tu La phụ thân
không sinh cho ta thêm trăm vị tỷ muội, vừa đủ phân cho mấy vị ở đây một người xứng đôi.
Chúng thần bên dưới không thấy ta trả lời thì
bắt đầu nghị luận ồn ào huyên náo cả lên, ngay cả vị Thôi Phục thúc thúc xưa nay ổn trọng cũng dẫn theo con trai của mình đứng trước mọi người
nói: “Vương thượng sinh được công chúa có nhan sắc mỹ mạo, các vị huynh
đệ đều muốn lấy công chúa làm con dâu, nếu công chúa thật sự khó quyết
định,chi bằng Vương thượng mở võ đài tỷ thí, người đứng nhất sẽ sánh đôi cùng công chúa.”
Từ trước đến nay lúc nam nhi Tu La có chuyện
khó quyết định thì thường tỷ thí tu vi, ai mạnh sẽ được. Nhưng đây là
chuyện duyên phận—Ta nhíu mày phản bác: “Phụ thân, nữ nhi không phải là
báu vật!” Người đừng có nhất thời kích động mà nghe theo lời Thôi Phục
thúc thúc, xem ta như phần thưởng dâng ra cho kẻ thắng cuộc!
Nhưng phụ thân trước giờ luôn nhạy bén minh mẫn hôm nay lại có vẻ hồ đồ,
gương mặt rạng rỡ ý cười, giống như chủ ý của Thôi Phục thúc thúc rất
tuyệt diệu vậy, cười nói:
