ng chiếu vào mành, ta trở mình, chỉ cảm thấy đầu đau đến muốn nứt ra, nhịn không được rên lên một tiếng,đưa tay ra, sờ thấy một thân thể ấm
áp, bỗng dưng nhớ lại đêm qua lúc ngủ thiếp đi, bản thân vẫn còn là hình dáng của một con côn trùng nho nhỏ, tựa vào khung cửa ngủ ngon lành–
lúc mở mắt, đôi mắt trong suốt trước mặt đang hết sức vui vẻ chăm chú
nhìn ta.
Bổn tiên quá mức kinh hoảng, rụt người về sau liền chạm
vào màn giường, khẽ động một chút, trong đầu lập tức liền như có vạn mã
lao qua, giẫm lên đầu ta, đau đớn “A” lên một tiếng ôm lấy đầu. Nhạc Kha đưa hai tay ra, ôm lấy ta vào trong ngực: “Đừng động đừng động, đợi ta
đem chung rượu đến, lại uống chút rượu sẽ đỡ hơn một chút.”
Ta mở to mắt nhìn, nhưng thấy hắn đang phất tay, vò rượu trên bàn bay đến,
ngay cả chiếc bát lớn đêm qua hai người họ uống cũng bay tới. Ta nhíu
mày ghét bỏ: “Chiếc bát lớn đó ta thấy đêm qua ngươi với Hùng Lực dùng
qua rồi…”
Vò rượu cùng ly rượu còn đang lơ lửng trong không
trung, hắn đã cúi người xuống, thành thành thực thực hôn một cái lên môi ta: “Tiểu ngốc điểu, nói vậy là đêm qua tiếng cười đó chính là nàng
nhìn trộm?”
Ta xấu hổ tức tối trừng mắt nhìn hắn, lại thấy hắn
niệm một câu chú, trong tay liền xuất hiện một cặp ly Thanh Ngọc Ly
Long, lại rót hai ly rượu, đỡ ta, mỗi người một ly. Rượu còn đang ở
trong cổ họng chưa kịp nuốt xuống, ngoài cửa đã nghe thấy tiếng nói sang sảng: “Nhạc tiểu tử, tin tốt, nhanh dậy đi, sao có thể không uống?”
Rượu trong cổ tức thì sặc một cái, thầm kêu khổ rồi! Sáng tinh mơ bị
Hùng Lực bắt gặp bổn tiên ở trên giường Nhạc Kha– nếu truyền đến tai Tu
La phụ thân, Nhạc Kha sợ là sẽ bị đá ra khỏi thành Tu La. Ta ho một
tiếng, cái khó ló cái khôn, kéo chiếc chăn bên cạnh chui vào. Nhạc Kha
theo đó cũng vào theo, ôm chặt ta trong khuỷu tay.
Cửa phòng kêu
lên ken két, người tới đã tiến vào bên trong, cười dài nói: “Hôm qua
Minh Vương lên Thiên giới, tìm được chúng tiên Thiên giới ủng hộ, đem
chuyện nhà Thiên Hậu câu hồn phách phàm giới luyện U Minh Thiết Kỵ phơi
bày, những kẻ có liên quan đều bị trình tấu, muốn phế Thiên Hậu và Thái
tử, Thiên Đế không ngăn được yêu cầu của quần thần, hôm nay đã đem Thiên Hậu và Thái tử bị phế giao cho Minh Vương dẫn về Minh giới trị tội. Như vậy, nếu ngươi quay về Thiên giới thử ngồi vào vị trí Thiên Đế, cũng
không phải là không thể!”
Ta cứng đờ trong vòng tay Nhạc Kha, trong lòng hoảng loạn.
Nghe đám tiên tử tiên thị trông coi Cần Đức Điền đồn đãi, ngai vàng của
Thiên Đế được khảm châu ngọc, hào quang vạn trượng, mây tía bao quanh,
người có pháp lực thấp kém không dám nhìn thẳng.
Nhưng Nhạc Kha
tên rồng ngốc này chính là phu quân mà bổn tiên mất vạn năm mới tuyển
được, nếu hắn thực sự ngồi lên ngai vàng kia, lẽ nào bổn tiên phải quỳ
bái? Khi đó chẳng phải phu không ra phu, thê chẳng ra thê đó sao? Phàm
là Thiên Đế, hậu cung thiên phi vô số kể, Côn Lôn Trắc Phi cũng đã chịu
khổ cực một thời gian dài, nếu bảo bổn tiên tận mắt nhìn tên nhãi Nhạc
Kha trái ôm phải ấp, sợ rằng không chừng sẽ tức giận đến đập nát Cần Đức Điện.
Trong lòng bổn tiên hết sức buồn bực nhưng chỉ có thể chịu đựng, duỗi cánh tay muốn đẩy hắn ra thì bị một đôi tay giữ chặt lấy, từ bên ngoài chăn truyền đến tiếng cười: “Hùng Lực đại huynh mới sáng đã
xông vào đây chính là vì việc này?”
“Chuyện này còn không tính là một chuyện vui? Nhạc tiểu tử, hiện giờ ngươi một thân một mình, thân
không vướng bận, muốn cưới công chúa của ta…ha ha…”
Cánh tay cứng rắn như thép đang ôm chặt bổn tiên bất giác trở nên cứng đờ: “…Vương tử của Thiên tộc cũng không phải chỉ có mình tại hạ…” Trong lời nói hàm
chứa rất nhiều chua xót.
Hậu cung Thiên Đế mặc dù Thiên Phi đông
đảo nhưng nếu đếm số trưởng thành thành danh thì ngoại trừ Lăng Xương và Nhạc Kha thì chỉ còn Đồng Sa con của Thiên Hậu. Mà Nhạc Kha đã trải qua nhiều thăng trầm, cuối cùng thân thể hiện giờ là của con trai thứ ba
của Đông Hải Long Vương, không được coi trọng cũng không có gì là lạ.
Chỉ nghe trên bàn rượu vang lên tiếng rót nước, có lẽ Hùng Lực tự rót cho
mình một chén, uống xong hắn đặt ly rượu xuống bàn, cười sang sảng nói:
“Việc này không vội, Tam vương tử Thiên tộc kia từ nhỏ được Lăng Xương
che chở, mọi việc đều không quan tâm đến, mẫu thân lại bị đày xuống âm
tỳ địa ngục, muốn hắn đảm đương trọng trách này thì Thiên Đế cũng phải
đắn đo vài phần.”
Tiếng bước chân đi xa, thật lâu sau, ta ở trong chăn dường như đã quên hô hấp, trước mặt chợt sáng bừng, gương mặt tươi cười của Nhạc Kha ở ngay trước mắt, mắt phượng lóng lánh sáng rực chợt
lóe lên rồi biến mất, hơi thở nóng ấm đảo qua làn da ta: “Tiểu ngốc
điểu, buồn rồi à?”
Ta theo bản năng đưa hai tay ra ôm chặt lấy cổ hắn, tựa như lần đầu tiên nhận ra giữa chúng ta có một bờ vực thật sâu
mà ta lại không có đủ lực để lấp đầy vực thẳm đó — Hắn không còn là Long Tam thái tử không có gì vướng bận theo ta ngao du tứ hải, ta cũng không còn là một con chim Loan mồ côi trên núi Đan Huyệt kia.
Lo lắng của phụ thân không phải là không có lý, vậ