: “Các vị, sáng nay tại hạ đã nói rõ, bệnh cũ đã khỏi,
sao lại dẫn thêm vài vị y tiên?”
Y tiên thắt dây thao khẩn khoản
nói: “Vương thượng có khẩu dụ, thái tử Giao tộc chính là bạn tri kỷ của
công chúa điện hạ, điện hạ từ chối chữa trị, trong lòng công chúa điện
hạ tất nhiên cũng không dễ chịu. Nếu thái tử Ly Quang từ chối chữa trị
một lần thì thêm gấp đôi y tiên, từ chối mười lần thì thêm gấp mười y
tiên, dù sao cũng phải chữa trị tốt cho thái tử Giao tộc.”
Bổn
tiên mừng rỡ, biện pháp của phụ thân đích thật tuyệt diệu! Cho dù Ly
Quang quên hết chuyện trước kia nhưng tính tình lương thiện luôn suy
nghĩ cho người khác lại không hề thay đổi, tròn mắt nhìn nét mặt Ly
Quang biến đổi mấy lần, cuối cùng thở dài nói: “Tu La vương và công chúa điện hạ thịnh tình khẩn thiết như vậy, nếu Ly Quang cứ khước từ thì có
chút không biết tốt xấu.”
Nhạc Kha ở bên cạnh cười đến sung sướng: “Tu La Vương tính toán như thần!”
Một đám y tiên nhào đến, Giao nương đỡ Ly Quang, đoàn người vừa vây quanh
Ly Quang vừa đi, bị ngăn cách trong đám người hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt màu lam lướt qua gương mặt ta, rõ ràng chứa đầy thiên ngôn vạn ngữ. Một ánh nhìn khiến người bần thần, tựa như sóng cả nơi biển sâu thăm
thẳm, mặc dù ta có thể nhìn thấy sóng lớn trên mặt biển nhưng chưa kịp
tìm tòi những gì chất chứa dưới đáy biển kia thì hắn đã bị đám y tiên
vây quanh kéo đi.
Trong viện, cây cổ thụ đầy hoa, sắc hồng đã nhạt.
Ta và Nhạc Kha dạo bước trở về thành Tu La, phố chợ ven đường vô cùng
huyên náo, vang vọng tiếng rao hàng không ngừng, khi họ thấy hai người
bọn ta thì hòa nhã tiếp đón. Cũng có người hành lễ cúi chào, cũng có
người đem hàng hóa trong nhà mình ra tặng nhưng đều bị ta mỉm cười từ
chối. Trong thành Tu La, phụ thân trước nay vẫn quen thoải mái tùy ý,
thân quyến Tu La nhìn thấy phụ thân cũng không câu nệ gì, Tu La vương
tộc cũng không cao cao tại thượng, nghiêm nghị không thể xâm phạm giống
Thiên tộc.
Mắt nhìn thấy cửa cung, Nhạc Kha đột nhiên kéo ta, thấp giọng gọi: “Thanh nhi…”
Ta cúi đầu trả lời, trong lòng kỳ thật có chút rối loạn, không biết hắn có cân nhắc đến lời nói của Hùng Lực sáng nay hay không. Quay đầu liếc
nhìn đã thấy hắn mỉm cười đến quỷ dị: “Lúc Thanh nhi ở Thiên giới làm
tiên nga vẩy nước quét nhà, trong lòng có từng căm hận bất bình?”
Ta cũng không biết câu hỏi này của hắn từ đâu mà ra, nhưng suy nghĩ thử,
vẫn thành thành thật thật trả lời hắn: “Thật sự muốn đem tên Lăng Xương
luôn thư thái kia đánh cho một trận!” Có điều khi đó pháp lực của ta
thấp kém, ý định này chẳng qua chỉ là một giấc mộng ngẫu nhiên hiện lên
mà thôi, ban ngày lúc tỉnh táo đương nhiên sẽ không thực hiện giấc mộng
vô căn cứ này.
Hắn cúi xuống nói bên tai ta: “U Minh địa phủ trông thế nào, Thanh nhi có từng thấy qua?”
Ta kinh hãi: “Chàng…Chàng thế nhưng lại muốn xuống U Minh địa phủ…” Đương
nhiên, hiện giờ hắn vẫn là đại vương tử của Thiên tộc, đi đến U Minh địa phủ là điều hoàn toàn có thể. Ta mừng rỡ lắc lắc cánh tay của hắn, có
chút lấy lòng gọi: “Nhạc…”
Hắn liếc nhìn ta một cái: “Nhạc cái gì?”
Nhạc ca ca?
Bổn tiên chỉ cảm thấy lông chim trên người đều dựng đứng cả lên, hết thảy
đều run rẩy, nhẫn nhịn, nửa kéo nửa tựa cánh tay, kéo dài giọng gọi:
“Tam lang…Thanh nhi muốn đi U Minh địa phủ…” Bổn tiên nhịn không được
run rẩy một hồi, chà mạnh hai tay mình như muốn chà đi đám da gà đang
nổi lên.
Nhạc Kha cố nén cười, hai mắt sáng rực: “Qua hai ngày
nữa chờ vết thương của Ly Quang chuyển biến tốt, bổn điện hạ sẽ đi U
Minh địa phủ. Nhưng mà bên cạnh bổn điện hạ còn thiếu một người hầu.”
Bổn tiên liên tục gật đầu, cố gắng hết sức tâng bốc bản thân: “Tam điện hạ
có điều không biết, tuy cấp bậc của tiểu tiên hơi thấp, nhưng năng lực
hiện tại khá cao, lại biết cách quan sát sắc mặt, đánh tiểu quỷ không
thành vấn đề, dư sức làm người hầu bên cạnh người!”
Hắn cười to,
nhìn cung thị trong hoàng cung Tu La đang ra tiếp đón cách đấy không xa, mắt phượng như sóng nước xao động: “Việc này cơ mật, chờ bổn điện hạ
suy nghĩ lại đã, nhưng mà nếu Tu La vương biết…”
Ta mặt mày ủ
ê,tương đối khó xử, nháy mắt tùy tùng trong cung đã đến gần, hắn cũng
không chờ ta trả lời thì đã xoay người đi mất.
Ngày thứ hai, lúc bổn tiên vẫn còn đang trong giấc mộng thì đã bị Phương Trọng lay tỉnh:
“Điện hạ, mau tỉnh dậy, đám người cầu thân đã đạp nát cửa điện Thất Diệp Đường.”
Ta trở mình tiếp tục ngủ: “Cửa điện bị đạp nát thì đi tìm thợ sửa lại, liên quan gì đến ta chứ?”
“Tỷ tỷ, thừa dịp Tu La Vương đang bận ứng phó với đám thần tử đến cầu thân, đệ và tỷ trốn đi?” Đây rõ ràng là giọng nói mang theo tiếng cười vui vẻ của Cửu Ly. Bổn tiên mở hai mắt ra, trên đỉnh đầu là một đôi mắt màu
rượu đỏ sáng quắc, bị Phương Trọng kéo xuống dưới: “Quốc chủ Thanh Khâu
vẫn nên ngoan ngoãn yên ổn một lúc đi! Đừng để Vương thượng biết sẽ lại
biến ngài thành con thú nhỏ lông xù…” Trong giọng nói hàm chứa ý cười.
Nói chung là mấy ngày gần đây Cửu Ly chịu không ít khổ sở dưới tay phụ
thân, khiến cho đám người Phươn