nhỏ này nghĩ cái gì thế? Ngoại tổ mẫu
của con mất đi chính là chuyện lớn của Tiên giới, đâu dễ dàng lừa gạt?”
“Vậy chuyện ngoại tổ mẫu mất có ẩn tình khác? Chẳng lẽ bị dì…” Chợt nhớ lúc ở Thiên giới ta đã nói lời có ác ý phỏng đoán châm chọc dì thì lúc ấy bà
ta kích động giận dữ, suýt chút nữa không khống chế được.
Phụ
thân cắt ngang lời ta: “Việc này chớ nói bậy! Ngày mai đã là ngày tỷ thí rồi, Loan nhi nghỉ ngơi cho tốt, đến lúc đó giữ vững tinh thần thay phụ thân chọn một chàng rể tốt.”
Nói được vài câu, ta liền bị Tu La phụ thân đuổi về thiên điện, chỉ qua một giấc mộng đã đến ngày tỷ thí.
Tham gia trận đấu có quan hệ mật thiết với bản thân mình, chuyện này có chút khó tưởng tượng a.
Nhưng ý của Tu La phụ thân là muốn bổn tiên giống như một bước tượng đất,
ngồi trên ghế khán giả nơi thành Tu La, vừa trưng ra gương mặt tươi cười cứng ngắc cùng chuyện trò hàn huyên với mấy vị thúc thúc đại thần, vừa
đưa mắt nhìn bốn phía tai ngóng tám hướng, đối phó với đủ loại ánh mắt ở bên trong cũng như bên ngoài thao trường, quả thực là có chút làm khó
bổn tiên.
Bởi vậy khi Tu La phụ thân phất tay: “Cho con hai ngày
tùy ý.”,bổn tiên liền dắt theo Cửu Ly, hóa thành dáng vẻ của hai nam tử
Tu La tuổi tầm mười lăm mười sáu, chen lấn vào phía trước đám thiếu niên Tu La đang đến báo danh tham gia tỷ thí, tìm kiếm xung quanh.
… …Nhạc Kha thằng nhãi này hai ngày nay chẳng có chút tin tức nào, đích thực khiến bổn tiên sốt ruột vô cùng.
Cửu Ly với ta sóng vai mà đi, chỉ vì hiện tại bổn tiên mang dáng vẻ của một nam nhi, nó bị đám người chen lấn dạt lùi về sau, liền vội vàng ngoác
miệng gọi : “Ca ca…” Ca ca ta đây đưa tay kéo nó một cái, thuận thế cốc
vào trán nó: “Bộ dạng yếu ớt lại không tao nhã của đệ cũng đòi đến xem
náo nhiệt?”
Chung quanh ai nấy đều là những nam nhi cao to vạm
vỡ, dũng mãnh cường tráng, sớm đã có người tiếp lời cười nói: “Hai vị
tiểu huynh đệ này tuổi còn hơi nhỏ, đại thể là vẫn chưa trổ mã, chỉ e
rằng quản sự trong phủ của Thôi Phục đại nhân không đồng ý cho hai vị
tham gia tỷ thí.”
Đôi mắt Cửu Ly sáng rỡ: “Ca ca, nếu như hôm nay là chuyện vui vạn năm khó gặp, chi bằng hai huynh đệ ta cũng đến góp
vui, nói không chừng đệ đệ cũng có thể giành được vị trí phò mã…” Nháy
nháy mắt hướng về phía ta cười đến sáng lạn.
Một nam nhi lạ mặt
to cao chín thước đứng ở bên cạnh, cúi đầu nhìn thân hình thấp bé của
Cửu Ly: “Tiểu huynh đệ, chiều cao này của ngươi trông cũng không giống
nam nhi tộc Tu La ta. Công chúa chính là công chúa của tộc Tu La, đương
nhiên thích những nam nhi Tu La cao lớn cường tráng, ngươi vẫn là nên
quay về nhà ăn cơm nhiều nhiều thêm mấy năm nữa, cao lớn rồi hẵng quay
lại đi!”
“Phải đó phải đó….”
Đồng loạt là âm thanh hưởng ứng.
Ý cười trong đôi mắt Cửu Ly lóe lên vẻ gian xảo: “Tại hạ đối với công
chúa điện hạ quý mến đã lâu. Khó có được cơ hội tốt, không đi tỷ thí há
chẳng phải sẽ hối tiếc cả đời? Ca ca đừng cản đệ. Nếu như huynh có ý với công chúa điện hạ, chi bằng huynh đệ ta cùng đi?”
Quần chúng bên cạnh ầm ĩ, ai nấy đều có vẻ không đồng tình. Nam nhi tộc Tu La bình
thường cao lớn hơn nam tử tộc khác rất nhiều, bổn tiên với Cửu Ly lại
biến thành vóc dáng với chiều cao vốn dĩ rất chuẩn, nhưng đứng giữa đám
nam nhi Tu La đến báo danh cầu thân, không khỏi thấp hơn một cái đầu,
chút khí thế cũng không có.
Ban đầu bổn tiên còn muốn cản Cửu Ly
lại, ngăn không cho nó làm loạn, nhưng suy nghĩ một chút, so với việc
đem nhân duyên giao vào tay người khác, chi bằng tự mình lên đài tỷ thí, phàm là kẻ nào không thuận mắt đều đánh rớt xuống đài hết, đến lúc đó ở trước mặt Tu La phụ thân cũng dễ tính. Chủ ý đã quyết, cười ha hả sờ sờ đầu Cửu Ly: “Tiểu đệ nói không sai, vi huynh tuổi cũng không còn nhỏ,
cũng đã đến lúc nên cưới vợ rồi.”
Cửu Ly trừng lớn hai mắt, hoàn toàn là vẻ không thể nào tin được, đích thực hiếm khi lại lộ ra một chút nét ngây thơ như thế.
Thôi Phục thúc thúc trước giờ làm việc rất chu đáo, việc Tu La phụ thân giao cho cũng chưa bao giờ mắc lỗi. Hôm nay đương nhiên cũng không phải
ngoại lệ, dọc theo xung quanh mấy đài cao nơi thao trường dựng lên sáu
chiếc bàn đứng riêng biệt, mỗi bàn đều có sáu vị văn thư đang múa bút
thành văn, ghi chép tỉ mỉ cẩn thận về những người đến tham chiến. Đám
đông hỗn loạn đến lúc này giống như sông được phân khúc, xếp thành hàng
dài phía sau mỗi chiếc bàn, ngay ngắn trật tự, Cửu Ly kéo tay áo ta cũng đứng vào hàng.
Đợi đến lượt chúng ta, quản sự hỏi tên họ, đôi
mắt Cửu Ly đảo tròn, kéo ta lên trước, nói: “Gia huynh Võ Thử Nhân, tại hạ Võ Cửu Ly.”
Bổn tiên đánh nó một cái rồi mới nâng mắt nhìn
Cửu Ly: Đứa trẻ này từ khi trở thành quốc chủ Thanh Khâu, nói dối mặt
cũng không hề đổi sắc, dưới ánh mắt tán thưởng của bổn tiên còn có chút
đắc ý, hướng về phía bổn tiên nở nụ cười chiến thắng– cũng coi như có
được chút chân truyền của bổn tiên, không uổng công ta nuôi dưỡng trước
đây!
Đợi đến lúc hai người chúng ta báo danh xong, từ đám người
phía sau chợt có âm thanh huyên náo, không lâu sau, sau l