hìn, chúng
quỷ đã bị máu nổi trên những con sóng sắc vàng này nhấn chìm, giữa dòng
sông hiện ra gương mặt dữ tợn của một Thủy quỷ, đang cố gắng vươn cánh
tay về phía mạn thuyền, tình cảnh thê lương thế này, cảnh tượng khiến
người sợ hãi thế này khiến ta không khỏi run rẩy một cái, liền ôm chặt
lấy cổ Nhạc Kha, sợ rằng tiếp đó sẽ bị Thủy quỷ kéo xuống nước, rồi cũng chìm thành một oán hồn nơi đáy sông.
Nhạc Kha vỗ nhẹ sau lưng
ta, nói với giọng dịu dàng cực kỳ hiếm hoi: “Thanh nhi đừng sợ, mấy
Thủy quỷ này mặc dù trông vô cùng đáng sợ, nhưng chỉ cần không rơi vào
Vong Xuyên Hà thì cũng không có gì đáng ngại.”
Ta kinh hoàng táng đảm nhìn người lái đò một hồi, thấy ông ấy đã gần đất xa trời, chống
một thuyền Thủy quỷ, trên Vong Xuyên Hà gió tanh sóng máu, sợ ông ấy sức lực không đủ, bị đám Thủy quỷ hất khỏi con thuyền nhỏ, vì vậy lắc đầu:
“Chàng cũng không phải lái đò, lời chàng nói cũng không chuẩn xác…Ta
thấy lái đò gia gia tuổi tác cũng khá cao, chèo đò hao tổn sức lực, chi
bằng chàng thay ông ấy chèo vài cái?”
Bổn tiên sống hơn vạn năm, chung quy vẫn dùng giọng điệu ôn hòa uyển chuyển, sợ sẽ chọc giận người lái đò này.
Không ngờ người lái đò nghe thấy, trên gương mặt như gỗ đá lộ ra chút ý cười: “Tiểu cô nương ngồi thuyền lần đầu?”
Thuyền của phàm gian, bổn tiên cũng từng ngồi qua, cho dù có lật thuyền bất
quá cũng chỉ ướt mình rồi thôi. Bổn tiên cẩn thận nói: “Thuyền trên Vong Xuyên Hà, quả thật là ngồi lần đầu tiên…”
Không chỉ người lái đò vui vẻ mà ngay cả Nhạc Kha cũng ha hả bật cười một tiếng. Trong lòng
bổn tiên hoảng hốt, lập tức lặng lẽ vươn tay ra, ở bên hông thằng nhãi
này bấm một cái, nghe thấy tiếng hắn hít một ngụm khí lạnh mới hả giận.
Cho ngươi dám cười bổn tiên!
Người lái đò vừa chống thuyền vừa khẽ cười: “Linh hồn nơi phàm giới, cả đời
chỉ có một cơ hội duy nhất để ngồi thuyền do lão phu chèo, điều đáng sợ
chính là một lần cũng không có.”
Bổn tiên liên tục gật đầu phụ
họa — nếu biết đi U Minh giới phải ngồi trên chiếc thuyền nhỏ để qua
Vong Xuyên Hà đáng sợ thế này, đánh chết bổn tiên cũng sẽ không đi.
Chẳng qua là tò mò lai lịch của Tuyền Khách Châu gửi tới thành Tu La,
nhưng đôi mắt Ly Quang vẫn khỏe mạnh an ổn, nói ra thì Lăng Xương Thái
tử đã trúng một kiếm của ta, quả thực có chút oan uổng, giờ phút này hắn sa cơ, không khỏi nảy sinh vài phần thẹn ý, nên đi thăm hắn một phen.
Hiện giờ đã bị Thủy quỷ nơi đáy Vong Xuyên Hà dọa sợ đến độ bắt đầu nảy
sinh ý định rút lui.
Ông lão chèo thuyền thấy ta ngây ngốc mở to
mắt, chỉ gật đầu phụ họa một cái, lại nở nụ cười ảm đạm, thương nhan như tùng: “Lão phu ở trên Vong Xuyên Hà chèo thuyền ước chừng cũng đã ba
bốn mươi vạn năm, đến bây giờ chưa từng xảy ra chuyện lật thuyền.”
Bổn tiên thuận miệng khen ngợi: “Rất tốt! Rất tốt!” Khen xong mới hiểu được rõ ràng, thiếu điều mừng rỡ như điên!
Trên trời dưới đất, thí dụ như Mão Nhật Tinh Quân trên Thiên đình hay Thái
giám túc trực hoàng cung nơi phàm giới cũng khó mà không có một lần sơ
sẩy, không thể đảm bảo chín mười vạn năm đều như một ngày, không hề xảy
ra tai nạn nghề nghiệp, duy chỉ có lão nhân gia trên Vong Xuyên Hà này,
có thể nói là vị tiên đầu tiên mà suốt mười mấy vạn năm chưa từng gây ra việc rủi ro, ngồi thuyền của ông ấy cũng sẽ an ổn thôi. Ta cẩn cẩn thận thận, quả thực không khỏi nhìn ông ấy vài lần.
Bổn tiên yên lòng nhẹ nhõm từ trong ngực Nhạc Kha tách ra, kề vai đứng bên cạnh hắn nơi
mũi thuyền, gió tanh táp vào mặt, ông lão chèo thuyền vừa chống thuyền
vừa khen ngợi: “Một đôi vợ chồng son thật đẹp đôi, lão phu chèo thuyền
mười mấy vạn năm, trước đến giờ chỉ thấy oán quỷ than khóc, chưa từng
gặp qua tiên lữ thành đôi, nhị vị hôm nay lẽ nào là bỏ nhà trốn đi? Nhất định là Tiên giới không chỗ dung thân mới chạy đến chỗ lục đạo luân hồi này.”
Cho dù ta đứng vững nhưng cũng không khỏi ở nơi mũi thuyền lảo đảo một cái, suýt chút nữa rơi xuống sông, hoảng đến độ Nhạc Kha
đưa tay lại kéo ta ôm vào trong ngực: “Nàng vẫn nên thành thành thực
thực làm ổ trong ngực ta đi, đừng rơi khỏi thuyền.”
Ý cười trên
gương mặt người lái đò quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, khó khăn
lắm trên gương mặt gỗ đá với những nếp nhăn ấy mới lộ ra nét cười hồn
hậu nhân từ, đích thực là hiếm hoi!
Thuyền đến giữa sông, gió
tanh dần dần thổi mạnh, thân thuyền khẽ nghiêng, chỉ nghe thấy tiếng
“bùm bùm”, chính là mấy quỷ hồn bị gió quật ngã xuống sông, một đám khóc lóc kêu cha gọi mẹ, ta ở trong ngực Nhạc Kha cũng nghiêng trái ngã phải một lúc, trái tim treo lơ lửng nơi cổ họng, lúc này mới rõ ràng: Ông
lão chèo đò quả thực không hề gạt ta! Ông ấy nói chưa từng lật thuyền
khẳng định là chưa từng lật thuyền, chỉ là oán quỷ rớt xuống thành Thủy
quỷ, đây đâu phải là trách nhiệm của ông ấy.
May mà rất nhanh sau đó đã đến bờ, sau khi cáo biệt ông lão chèo đò, Nhạc Kha liền dắt ta
nhảy xuống bên kia bờ Vong Xuyên Hà. U Minh địa phủ sắc trời nửa râm nửa tối, mơ hồ không rõ, mặt đất sền sệt trống trải, không một ngọn cỏ, bổn tiên với con rồng ngốc bốn mắt nhìn n