nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.
Nếu như Ly Quang
không hề mất mạng, mắt cũng nguyên vẹn,mà ta lại đâm hắn một kiếm, nói
ra thì, chung quy vẫn là nỗi hổ thẹn trong lòng ta.
Ước chừng một canh giờ nữa lại trôi qua, dường như đã quay trở lại bên bờ Vong Xuyên, chung quanh hoang vắng ẩm ướt, nhưng lại không có tiếng gào khóc của
chúng quỷ, chỉ có gió rét mưa phùn. Phán Quan đứng trên nền đất hoang vu khó xử nói: “Nhị vị có điều không biết, Thiên hậu và Lăng Xương điện hạ bị giam giữ không cùng một chỗ, nhưng thời gian có hạn, tiểu tiên thấy, liệu có thể chia ra thăm được không?”
Nhạc Kha dường như có chút lo lắng, nắm chặt tay ta không buông, dáng vẻ như thể sống chết cũng
không chịu để ta đi gặp Lăng Xương: “….Thanh nhi, ta vốn muốn đi xem thử Thiên hậu nương nương….Nhưng Lăng Xương nàng không gặp cũng được. Chi
bằng ở đây đợi ta trở lại?”
Ta lắc lắc đầu: “Lần trước vô duyên
vô cớ đâm hắn một kiếm, chung quy vẫn là ta quá mức tức giận. Thêm nữa
tu vi của ta cao hơn hắn mấy vạn năm, không đáng sợ.”
Phán quan
dường như trút được gánh nặng: “Thiên hậu và Nhị điện hạ đã bị phong ấn
tu vi, không khác gì với bách tính nhân gian bình thường, Thái tử điện
hạ không cần phải lo lắng như vậy.”
Trước mắt kim quang chợt lóe, đã không thấy bóng dáng Nhạc Kha, bên tai truyền đến lời dặn của phán
quan:“Cô nương cứ đi thẳng về phía trước sẽ có thể gặp Nhị điện hạ.”
Chăm chú nhìn, trước mắt cảnh vật đã thay đổi, thế nhưng lại là một vách đá sừng sững nơi bờ biển hoang vu vô tận, gió biển mang theo mùi tanh
thổi tới, bầu trời vẫn như cũ u ám âm u, muốn mưa nhưng lại không mưa,
chung quanh không thấy hải âu thấp giọng kêu, trống trải âm u khiến
người sợ hãi. Ta hóa về nguyên thân, hướng phía trước mà bay. Nếu như
phán quan đã nói cứ bay về phía trước, đương nhiên lời đó cũng không
phải gạt người.
Chính lúc bổn tiên cơ hồ muốn bỏ cuộc thì phát
hiện thấy một chấm nhỏ đen kịt trên mặt biển xanh sẫm, càng lại gần càng thấy giống một hòn đảo nhỏ, lại bay đến gần một chút mới nhận ra đấy
chẳng qua là một mỏm đá ngầm nhô ra, cao hơn mặt biển bất quá chỉ một
cánh tay, sóng lớn đánh tới, trên mỏm đá đó có một nam tử trẻ tuổi đang
đứng, lúc này hắn đang hướng mắt nhìn lên, dung mạo rõ nét, chính là
Lăng Xương.
Ta có khi nào thấy qua ánh mắt ngưỡng mộ như vậy của hắn?
Thái tử được vạn người chú ý nơi Cửu Trùng Thiên, từ khi nào lại cần phải ngẩng đầu nhìn người bên cạnh?
Ta ở trên đầu hắn lượn vòng vòng, hiếm hoi lắm mới thấy ánh mắt hắn đờ
đẫn, lẩm bẩm nói: “Lẽ nào ta hoa mắt rồi, thế nhưng lại nhìn thấy nguyên thân của tiểu ngốc điểu… Nơi này quả thật là hồng hoang vô nhai2.” Lại
nghe thấy hắn ha hả cười lớn: “Là nơi cực kỳ tuyệt vời.”
2chốn mông muội không bến bờ
Bổn tiên hóa về hình người, vững vàng đáp xuống nơi mỏm đá chỉ đủ chỗ cho hai người, thấp giọng gọi: “Thái tử điện hạ…”
Hắn giống như vừa tỉnh đại mộng, tiến lên phía trước một bước dài, suýt
chút nữa thì đẩy bổn tiên rơi xuống biển, thế nhưng lại bị đôi tay lạnh
lẽo nắm lấy hai cánh tay: “Thật sự là tiểu ngốc điểu…thật sự là tiểu
ngốc điểu…” Tóc dài tán loạn, đôi mắt sáng bừng, cơ hồ như muốn soi hai
cái lỗ trên người bổn tiên.
Ta lúc này mới phát hiện, đôi tay
lạnh lẽo của hắn mang xiềng xích, cũng không biết là đúc từ cái gì, một
màu đen kịt, đứng cách gần một chút cũng cảm giác được khí lạnh bức
người. Lại cúi đầu nhìn, không chỉ đôi tay, ngay cả đôi chân cũng vậy.
“Điện hạ..” Ta nhất thời nghẹn giọng, thế nhưng không biết phải nói gì.
Hắn lại vẫn rất cao hứng: “Tiểu ngốc điểu, ta thật sự không biết nàng lại
có lòng như vậy, thấy ta cô độc một mình nơi này, đặc biệt đến bầu bạn
với ta? Nơi này ngoại trừ ta ra, hoàn toàn là vật chết, ngay cả loài
chim bay cá lội cũng không có, thật sự rất vô vị.”
Dáng vẻ tươi
cười như vậy thiêu đốt ta. Trước đây không nói, chỉ đơn giản ở lần gặp
mặt cuối cùng, trong trận giao chiến giữa ta và hắn, một kiếm suýt nữa
đã lấy mạng của hắn, thế nhưng hắn lại không hề ghi hận, hoặc giả, trải
qua đại nạn nên quên mất chuyện này rồi?
Ta cẩn cẩn thận thận nhắc nhở: “Điện hạ…Tiểu tiên từng đâm người một kiếm…Không biết miệng vết thương đã lành chưa?”
Một tay hắn nhấc lên sờ phía trước ngực, tay còn lại vẫn như cũ giữ chặt
cánh tay ta, mang theo đôi chút thất vọng: “Bổn điện thật sự mong rằng
nó sẽ đau đớn vạn năm, không ngờ nó đã lành khá nhanh, hiện tại ngoại
trừ vết sẹo thì một chút đau đớn cũng không hề có cảm giác.”
Ta
bị lời này của hắn dọa sợ nhảy dựng, lùi về phía sau nhưng bất thình
lình bị hắn kéo lại, nghe thấy hắn gấp rút nói: “Tiểu ngốc điểu, ta biết nàng có thể đến đây nhất định chẳng dễ dàng gì, chi bằng hiện thời nàng lại đâm ta một đao, đến đây đến đây, lại đâm một đao trên ngực ta.”
— Bổn tiên sợ thật rồi, miễn là tiên nhân thần trí bình thường sẽ không ai có thể đưa ra yêu cầu quái đản như vậy.
Nhất định là hắn từ trên cao rơi xuống bùn lầy, chịu không nổi cú sốc, mất trí rồi.
Nghe nói phàm gian đối với người có thần trí không bình thường, ngươi chỉ
cần thuận
