: “Nhớ tới trước đây ta ở trên Thiên đình được ngươi quan tâm
rất nhiều, Tị Thủy Châu này là để đáp lại ơn nghĩa của ngươi khi đó.”
Hắn “phì” cười một tiếng, đôi mắt như đao, chiếu về phía ta: “Bổn điện mới
không có lòng tốt như vậy! Ta thật sự không tin nàng không hiểu lúc đầu
Bổn điện đưa nàng đến Thiên đình là vì nguyên do gì?”
Ta nhất
thời lúng túng, vốn dĩ miệng mồm lanh lẹ nhưng hôm nay lại cứ ngắc ngứ
không thôi: “Ta…Ta đương nhiên biết, Điện hạ bắt tiểu tiên lên Thiên
đình, chẳng qua là vì biết được thân phận của ta, muốn dùng ta làm quân
cờ, kìm hãm Tu La Vương phụ thân mà thôi.”
Hắn chỉ vào ta nở nụ
cười trào phúng: “Tiểu ngốc điểu, thì ra nàng cũng không ngốc nhỉ, nếu
đã biết ta chẳng phải tốt bụng gì, hiện giờ thấy ta sa cơ rồi, cũng
không cần phải đồng tình, muốn cười thì cười đi?”
Ta sững sờ một
chút, cuối cùng hiểu được khúc mắc khó giải trong lòng hắn, âm thầm thở
dài một tiếng, đem Tị Thủy Châu đặt trên mỏm đá, miễn cưỡng cười nói:
“Chẳng qua vì ta đã đâm ngươi một kiếm, muốn xem thử ngươi còn sống hay
đã chết, hiện giờ thấy ngươi còn sống sờ sờ ở đây, đích thực có chút hận bản thân học nghệ không tinh!”
Ban đầu hắn thấy ta thần tình
kích động, đại khái là vì ở nơi biển cả cô độc quạnh quẽ, bỗng dưng gặp
được người quen, đương nhiên sẽ có chút nhiệt tình thái quá. Đợi đến khi tỉnh táo thì mới có thời gian đánh giá lại hoàn cảnh bi đát của bản
thân, với sự kiêu ngạo của hắn, từ nhỏ đã được chúng tiên tâng bốc lên
tận mây xanh, đột nhiên sa cơ thất thế, phản ứng này âu cũng là bình
thường.
Có lẽ nghe ra được trong lời ta nói không có chút ý
thương hại nào, hắn mới thu hồi dáng vẻ biếng nhác, ngồi thẳng dậy, ra
vẻ như muốn chỉnh sửa vạt áo: “Nếu đã như vậy, chi bằng nhân lúc nơi này không có người, nàng lại đâm ta một kiếm đi.”
… …Con rồng này, chợt vui chợt giận, chợt nóng chợt lạnh, lẽ nào là bị nước biển đông lạnh đến hư đầu óc luôn rồi?
Năm đó lúc ở Thiên đình, ta thật sự có suy nghĩ đánh cho hắn mình mẩy sưng
múp, nhưng hiện thời kẻ này đã sa cơ, mặc dù tiên đức của bổn tiên trước tới giờ không tốt cho lắm, nhưng cũng không nên lại tiến lên tặng thêm
cho hai đạp.
Trên không trung bỗng nhiên sấm nổ ùng ùng, một
giọng nói từ xa xa truyền tới: “Cô nương, thời gian thăm hỏi đã hết,
nhanh nhanh quay về.”
Dường như hắn bị tiếng sấm dọa sợ, đôi vai
cụp xuống, nét mặt cứng ngắc, nhếch cằm, thấy ta đứng dậy muốn rời đi,
cuối cùng mở miệng thấp giọng kêu lên một tiếng: “Tiểu ngốc điểu…” Có lẽ là ta hoa mắt, thế nhưng lại thấy mắt hắn ánh lên vẻ bi ai quyến luyến.
Ta cũng thấp giọng đáp trả một tiếng, không thể tưởng tượng được Thiên
giới Thái tử cao quý thanh tao trước đây hiện giờ lại bị quản thúc nơi
một mỏm đá, rồng sa bãi cạn, hổ lạc đồng bằng.
Có điều chỉ trong
chốc lát, hắn đã nhanh chóng khôi phục tinh thần, liếc mắt hướng phía ta nở nụ cười: “Tiểu ngốc điểu tuổi cũng không còn nhỏ, hiện giờ lại là
công chúa cao quý của tộc Tu La, e rằng không bao lâu nữa sẽ phải tuyển
phò mã rồi a?”
Ta chỉ cảm thấy nụ cười của hắn gượng gạo, nhất
thời khẩn trương, thật sự thì cũng chẳng có gì phải giấu giếm bịa đặt,
vì vậy đáp trả hắn bằng một nụ cười khổ: “Điện hạ có điều không biết,
phụ thân đã sắp xếp một buổi tỷ võ chiêu tế…Thanh Loan không còn đường
lui, cũng biến thành một nam tử báo danh tham gia.”
Hắn nhất thời cười đến ngã người ra sau: “Vạn nhất đến lúc đó nàng đứng đầu, lẽ nào
sẽ tự cưới mình?” Nụ cười tựa như phù dung sớm nở tối tàn, bỗng nhiên
tàn lụi: “Bổn điện hiểu rồi, nàng lo sợ người trong lòng thua cuộc, đến
lúc đó sẽ trợ giúp, quả thực là nàng suy nghĩ rất chu đáo.” Câu sau còn
mang theo chút hàn ý.
Ta sớm đã quen với tính khí lúc nóng lúc
lạnh này của hắn, phản bác lại: “Hôn nhân đại sự can hệ đến cả cuộc đời, đương nhiên đôi bên cần phải lưỡng tình tương duyệt, nắm tay nhau đến
bạc đầu, Thanh Loan nào có được dũng khí như Điện hạ, đến lúc thành thân thì hối hôn…”Chẳng qua nhất thời lỡ miệng, thật sự là hận không thể
nuốt ngược trở lại, chỉ trông mong nhìn vào những con sóng lớn ngoài kia sẽ lấn át được lời của ta.
Nhưng cuối cùng thì ta đành phải cam
chịu. Hắn cách ta rất gần, không nghe thấy thì cơ hồ là chuyện không
thể. Hắn khe khẽ mỉm cười, suốt mấy trăm năm quen biết, hiếm hoi mới
đồng ý với ta một lần: “Phu thê uyên lữ, lý ra nên đồng tâm đồng đức,
lưỡng tình tương duyệt, không liên quan gì đến dung mạo gia thế dòng
dõi, trước đây đến cuối cùng ta cũng chưa từng thông suốt điểm này.”
Trong mắt lờ mờ ẩn chứa nét buồn thương. Trầm mặc một lúc, từ xa lại
truyền đến giọng nói thúc giục của phán quan, hắn cuối cùng mới hỏi:
“Trước đây ta tùy tiện đính hôn, lại tùy tiện hủy hôn, biểu tỷ nàng mặc
dù tính tình không tốt, nhưng chung quy vẫn là ta khiến nàng ở Tiên giới bị mất mặt…Mặc dù ta không có ý định kết thành phu thê với nàng ấy,
nhưng hiện giờ muốn chuộc lỗi cũng không thể được. Không biết nàng ấy
hiện giờ có ổn không?”
Ta chưa từng trông thấy dáng vẻ hắn nhẹ
giọng mềm mỏng thế này, trong lòng muốn nói với hắn