pacman, rainbows, and roller s
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328772

Bình chọn: 10.00/10/877 lượt.

n với khí thế mãnh hổ xuất chuồng,

quyền nặng tựa bát, hô một tiếng đánh vào đầu bổn tiên. Mặc dù vạt áo

bổn tiên không động, đợi tới khi nắm đấm sắp đến gần thì nhẹ nhàng tránh sang một bên. Hán tử đánh không trúng, lại liên tiếp bồi thêm mấy

quyền, khí thế mang theo gió ngầm mà đến, từng quyền từng quyền không

rời nơi yếu hại quanh thân bổn tiên, người dưới đài liên tục thán phục:

“Tiểu tử kia nếu không chịu thua thì thế nào cũng bị nắm đấm sắt đánh

một quyền.” Lần này đấu nhau làm vui, chung quy vẫn không nên lấy mạng

ra đặt cược.

Tiếng kinh ngạc dưới dài vang lên không ngớt, ảnh

quyền xèn xẹt, đều là tiếng tiếc hận thán phục. Nếu chỉ luận về quyền

cước, hán tử kia thật sự rất lợi hại, có mười bổn tiên cũng không đánh

lại hắn. Nhưng mà bổn tiên có mười vạn năm pháp lực của mẫu thân, nhẹ

nhàng chém một chưởng cũng mang theo khí thế phá núi, ban đầu xoay

chuyển tránh né chỉ là chơi cho vui. Đợi sau khi hán tử kia đánh gần một trăm quyền, ta mới nhẹ nhàng xuất chưởng, thân mình nhẹ bẫng, nghiêng

người chọn đúng thời cơ, đánh một chưởng vào hai vai hán tử, chỉ nghe

‘ba ba’ hai tiếng đã nghe hán tử kêu đau, hai tay đều buông xuôi, bị một cước của bổn tiên đá bay từ trên đài cao rơi xuống, dưới đài có nam nhi Tu La nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hán tử kia.

Biến cố này diễn ra

rất bất ngờ, bổn tiên đứng trên đài cao đều nhìn thấy rõ ràng nét mặt

của mọi người bên dưới. Có người thán phục, có người kinh ngạc, tất cả

sắc thái biểu cảm đều có đủ. Tiểu Cửu Ly bày ra bộ dạng vinh quang,

ngược lại Nhạc Kha khí định thần nhàn giống như chắc chắn bổn tiên sẽ

thắng vậy.

Đợi khi quan Thư Lại trên đài kia hô to: Tề Cao đấu

với Thử Nhân, Võ Thử Nhân thắng—” Xa xa Tu La phụ thân đang ngồi trên

đài cao xem trận đấu cũng đứng dậy, liếc nhìn từ xa về phía này. Bổn

tiên không cẩn thận quay đầu nhìn lại, thấy thị vệ bên cạnh người đã

nhấc bước đi về phía ta, thầm nghĩ không tốt, lại sợ người bắt được nên

vội vàng phi thân xuống đài, trà trộn vào đám người bên dưới kéo Nhạc

Kha và Tiểu Ly cùng trốn đi.

Đêm nay lúc Tu La phụ thân hồi cung

thì ta đã tắm xong, đang ôm nửa giỏ trái cây luôn miệng nhai nhai, ném

hột xuống đất. Người vẫn chưa đi vào chính điện thì đã qua Thiên điện

nói chuyện với ta: “Loan nhi, hôm nay sơ tuyển thật không ít nhân tài

tham gia, hay là ngày mai con cùng phụ thân đi xem cuộc đấu?”

Ta

lắc đầu, cười ha ha nói: “Phụ thân sao không hiểu rõ, nếu như nữ nhi

ngồi trên đài cao xem cuộc đấu thì cả thành Tu La này sẽ lan truyền khắp nơi rằng công chúa muốn gả, không thể chờ đợi liền đến ngắm vị hôn

phu.”

Người trừng mắt: “Ai dám khua môi múa mép?” Rồi lại khen

ngợi: “Hôm nay trong cuộc tỷ thí ở thao trường Tu La đã xảy ra một

chuyện lý thú, một thiếu niên mặc áo bào màu xanh đá nam nhi như cột sắt rớt xuống đài, bản lĩnh cực cao.”

Lòng ta có chút hốt hoảng liếc nhìn phụ thân, sợ người biết ta càn quấy báo danh mà nóng giận, vì thế

nửa đùa mỉm cười bảo: “Phụ thân đã thấy bản lĩnh của thiếu niên đó không tồi thì sao không triệu kiến?”

Phụ thân cười nói: “Tiểu tử kia

còn nhanh hơn thỏ, đợi đến lúc thị vệ truyền lệnh qua đó thì hắn đã chạy mất không thấy bóng dáng. Nhưng mà cuộc đấu này còn kéo dài nhiều ngày, nhất thời không cần nóng lòng, quan Thư Lại cũng có ghi chép, cũng

không sợ không tìm được người.”

Ta vừa cười vừa nói chuyện phiếm

mấy câu với phụ thân, trong lòng mấy lần thầm suy nghĩ tuyệt đối không

thể để phụ thân nhận ra ta. Ngày hôm sau lúc ra cung thì biến thành

trang phục màu đen. Trong thành, mấy ngày tỉ thí gần đây phần lớn nam

nhi đều có cách ăn mặc thế này, trà trộn vào đám đông cũng không tính là nổi bật. Cùng Nhạc Kha, Cửu Ly thuận lợi thông qua vòng tuyển đầu, chỉ

chờ ba ngày sau mọi người tham dự vòng sơ tuyển xong thì sẽ vào vòng

quyết chiến.

Hùng Lực vì nhiệm vụ phòng vệ quan trọng nên không

thể rời khỏi thao trường Tu La. Ba người chúng ta rảnh rỗi hẹn nhau đến

thăm Ly Quang.

Bởi vì đã đến vài lần nên ta cũng quen biết với

Giao nhân, lúc đi vào luôn chào hỏi cực kỳ thân thiết, mọi chuyện trên

đời vốn không thể hoàn mỹ, Ly Quang vẫn không hề nhớ ra ta. Chẳng qua

gặp gỡ nhiều lần nên hắn không còn xa cách như lúc ban đầu. Nhưng thật

ra phụ thân đã phái nhiều y tiên bản lĩnh rất cao đến đây, mất không ít

thời gian nên vết thương trên mặt Ly Quang đã bằng phẳng hơn nhiều,

thiết nghĩ chắc không còn bao lâu nữa hắn sẽ khôi phục dung mạo như xưa. Nhưng theo ta thấy thì hắn thật ra cũng không để ý đến dung mạo xấu hay đẹp.

Ngày thứ nhất của cuộc quyết chiến, Cửu Ly dùng pháp thuật

khiến cho gã nam tử cao lớn trên đài ưỡn ẹo học theo nữ nhân nhà người

ta khiêu vũ, cuối cùng bước vào khoảng không té xuống đài, nó đương

nhiên thắng.

Ta quyết đấu với một nam tử có đôi chùy tử kim, song chùy tiến công lên trời, từng luồng sấm sét bổ xuống muốn đốt bổn tiên

thành một con chim loan trụi lông, lúc nguy hiểm ta dùng tiên chướng bao quanh thân mới thoát một kiếp. Đối thủ lợi hại như vậy, bổn tiên đương

nhiên cũng không thể khinh địch, hóa ra kiếm Th