Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328793

Bình chọn: 8.5.00/10/879 lượt.

anh Phong dài ba thước,

ánh kiếm tỏa sáng đấu với hắn một trận, xa xa trên đài quan sát ẩn hiện

bóng dáng cao ngất của phụ thân.

Lòng ta cười khổ: chỉ sợ lần này giấu không được nữa.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, mặc dù ta thắng hán tử dùng chùy tử kim vẫn

bị phụ thân gọi vào thư phòng giáo huấn một trận. Nét mặt phụ thân rất

nghiêm túc, hỏi: “Phụ thân để con thư thả hai ngày, đây là kết quả? Võ

Thử Nhân…ha ha ha, tên này quả thật rất hay!” Ta nghĩ người đang khích

lệ ta nên lập tức vui mừng gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy!”

Lại thấy người đột nhiên ngừng cười, tức giận nói: “Võ Thử Nhân, nếu con đoạt

được tước vị phò mã thì trước mặt mấy vạn dân Tu La,phụ thân làm sao an

bày việc hôn nhân này?”

Ta vừa nghe thấy thì biết lúc này phụ

thân thật sự tức giận. Từ lúc quen biết phụ thân đến nay đây là lần đầu

tiên. Ta tự biết bản thân đuối lý, lặng lẽ lấy ống tay áo lau lau mồ hôi lạnh trên trán, cười trừ nói: “Sao có thể chứ? Nữ nhi cũng không phải

chỉ vì rảnh rỗi quá nên nhàm chán, muốn tham gia góp vui thôi sao? Hơn

nữa, cuối cùng con cũng sẽ không đoạt vị trí đứng đầu, cho dù pháp lực

vô địch, thật sự có năng lực đoạt được tước vị phò mã…” Dưới ánh mắt

phun lửa của người, ta cũng không dám nói tiếp những từ ngữ kiêu ngạo,

giọng dần hạ thấp gần bằng tiếng muỗi kêu: “…cũng có ý muốn nhường…”

Người cười lạnh: “Đều là do bổn vương quá cưng chiều, vốn chỉ là một con khỉ, hiện giờ lại vô pháp vô thiên rồi!”

Ta lén nhìn đôi mắt hổ của người, hình như có ý buông lỏng nên nhào vào

lòng người, ôm cổ người làm nũng: “Nữ nhi rõ ràng là chim Loan, người cứ khăng khăng nói con là con khỉ….phụ thân đảo ngược trắng đen!”

Người chỉ vào mũi ta chỉ hừ lạnh một tiếng: “Càn quấy!” Nhưng trên gương mặt nghiêm khắc chung quy đã thả lỏng hơn nhiều.

Ta vô cùng vui sướng: “Phụ thân đừng giận Loan nhi?”

Người nhìn vẻ mặt vui vẻ của ta, lửa giận sớm đã nguội, thở dài một tiếng,

tận tình khuyên nhủ: “Phụ thân không biết con lại chung tình với tên

tiểu tử Nhạc Kha đó như vậy. Nếu như nó vốn là con trai thứ ba của Long

Vương thì không có gì. Nhưng nó hiện giờ chẳng những là trưởng tử của

Thiên Đế, mà mấy ngày trước thám tử báo lại Thiên Đế đã phế đi thái tử

trước đây rồi lập nó làm thái tử. Cho dù Loan nhi giúp nó đoạt được tước vị phò mã thì cũng khó trọn mối nhân duyên này.” Lòng ta đầy nỗi bi ai.

Thì ra lúc ở Âm Ty Địa Phủ ta không nghe nhầm.

Phụ thân thấy ta thất vọng lạnh lẽo, đau lòng nói: “Cuộc tỷ thí kén phò mã

này, phụ thân rất nghiêm túc chọn phu quân cho Loan nhi. Nam nhi tộc Tu

La ta cũng không kém gì nam nhi các tộc khác, con lại là công chúa cao

quý, nếu trong đám đông ấy chọn được một người, ai dám khiến con uất ức

chứ?”

Ta ngồi trong lòng phụ thân, lắc đầu nhẹ giọng nói: “Phụ

thân, nam nhi Tu La anh dũng tráng kiện, nhưng Loan nhi thích người ấy…” Ta cúi đầu trong lòng người, giấu mặt vào vạt áo người, vô cùng buồn

bã: “Loan nhi thích người ấy, tuy rằng… Mặc dù có nhiều tật xấu, nhưng

từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn ở bên cạnh con, lúc con bị người khác

khinh thường, ức hiếp đều có chàng liều mình bảo vệ, bất kể chốn nào đều có chàng làm bạn. Chàng gặp nguy hiểm con sẽ lo lắng, chàng đau khổ

lòng con sẽ xót xa. Lúc trước con cũng từng do dự băn khoăn, trong lòng

khó quyết định… Nhưng cuối cùng vẫn không thể nào xóa tan hình bóng của

chàng trong trái tim mình….”

“Phụ thân…… Phụ thân…… Con đã chọn chàng, thì sẽ không chọn người khác. . . . . .”

Bàn tay to lớn của phụ thân nhẹ nhàng vuốt lưng ta, người ngồi đối diện cũng không nói gì.

Không bao lâu, Phương Trọng tiến đến bẩm báo, Thôi Phục đang ở Thất Diệp

Đường, có việc cần bẩm tấu, phá tan không khí yên lặng trong phòng.

Phụ thân dặn nàng chăm sóc tốt cho ta, thở dài một tiếng mới đi về hướng Thất Diệp Đường.

Ta mặt ủ mày chau, lần theo đường cũ trở về. Phương Trọng cẩn thận đi

theo, khi đến Tư Hoàng Điện thì bỗng có người trêu ghẹo: “Tỷ tỷ. . . . . . tỷ sao cứ cúi đầu đi như thế, chẳng lẽ trên mặt đất có bảo bối sao?”

Chưa ngẩng đầu đã biết là Cửu Ly, ta miễn cưỡng cười với nó một cái, tiến đến vỗ vỗ vai nó: “Tiểu Ly sao lại ở đây?”

Nó liếc nhìn ra phía sau, Phương Trọng rất biết điều, mỉm cười lui ra sau

hơn mười bước. Hiếm khi trên mặt nó mang theo vẻ băn khoăn lo lắng: “Tỷ

tỷ, tỷ cũng biết. . . . . . Hôm nay đệ lại đấu thắng, nghe nói quyết

chiến cuối cùng chỉ còn năm người, Tu La vương muốn đích thân tiếp

kiến?”

Vẻ mặt ta đau khổ, thở dài: “Tỷ tỷ mới vừa bị phụ thân gọi đến răn dạy, nói tỷ càn quấy. Tuy đệ là khách, nhưng người thấy đệ càn

quấy, cũng chưa chắc sẽ nhẹ tay đâu?”

Cửu Ly giật mình run rẩy,

có lẽ nghĩ đến chuyện gì không hay nên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch hẳn đi, nhưng lập tức đứng thẳng lưng, nghiêm nghị nói: “Tiểu Ly cũng là

một bậc trượng phu, sao không thể tranh tước vị Phò mã? Tỷ tỷ nếu gả cho đệ, lập tức sẽ trở thành quốc mẫu Thanh Khâu, có gì không tốt chứ?”

Ta kinh ngạc, hoảng sợ nói: “Tiểu Ly đang nói thật?”

Nó gật đầu lia lịa, đắc ý vô cùng: “Tiểu Ly từ nhỏ đã được tỷ tỷ nuôi nấng đế


Teya Salat