: Biểu tỷ Đan Chu từ
khi bị thoái hôn, hiện giờ tính tình thay đổi rất nhiều, đánh chết hơn
vạn điểu tộc vô tội. Nhưng hướng mắt nhìn, chung quanh mênh mông hoang
vắng, duy chỉ có tiếng sóng biển ì ầm, ngoại trừ hắn ra thì không còn
vật sống nào khác, trong lòng rầu rĩ, không đành lòng nói ra sự thật,
chỉ an ủi hắn: “Biểu tỷ Đan Chu trước giờ được dì nâng niu trong tay,
khó tránh khỏi có chút kiêu căng. Lại nói…Lại nói ngày trước hai người
cho dù có thành thân, ngươi đã bị phạt xuống A Tì Đại thành, dựa vào
tính tình của biểu tỷ Đan Chu, nhất định sẽ không thể nào cùng ngươi
đồng cam cộng khổ, vẫn là chưa từng thành thân mới tốt. Chưa từng thành
thân mới tốt.”
Hắn vốn mẫn tuệ, lẽ nào nghe không hiểu ý tứ trong lời nói của ta, rất nhanh cũng không nhắc tới Đan Chu nữa.
Ta cáo từ hắn, nhún chân bay lên không, bỗng hắn đột ngột kêu: “Tiểu ngốc
điểu, năm đó trên Thiên đình, ta đối với nàng…Nàng đối với ta có từng có ý ?”
Cho dù bổn tiên ngu dốt cũng hiểu được ý tứ trong lời này
của hắn. Nhưng chuyện tới tận bây giờ, dù là hiện tại hay là lúc hắn cao cao tại thượng trước kia, ta đối với hắn chưa từng có loại tình cảm nam nữ gió trăng, thời gian mài giũa, trong lòng ta duy chỉ có một người
không thể nào quên được. Ta ở giữa không trung cười đáp: “Trước đây ở
Thiên giới, lúc Điện hạ cho Thanh Loan quét dọn, Thanh Loan thật sự muốn đánh điện hạ một trận bầm dập, tiếc là pháp lực thấp kém, tâm nguyện
không thể hoàn thành!”
Hắn sảng khoái cười lớn: “Bổn điện thật
không biết nàng có suy nghĩ như vậy. Hôm nay nơi đây hoang vắng mênh
mông, không ai trông thấy, sắp chia tay, chi bằng cho nàng hoàn thành
tâm nguyện này, thế nào?”
Hiếm hoi lắm tiên phẩm của bổn tiên mới nâng lên được một chút, hướng về phía hắn cười đáp: “Điện hạ nhớ đó,
đợi ngày nào đấy có thời gian sẽ lại tới, Thanh Loan nhất định phải
đòi.”
“Được, Bổn điện đợi nàng.”
Hắn chấp thuận dễ dàng
như vậy, mơ hồ như thể đồng ý một chuyện cực kỳ quan trọng với người
trong lòng, khiến bên dưới chân ta chợt lảo đảo, suýt nữa thì rơi xuống, liền vội vàng hóa về nguyên thân, ở trên đỉnh đầu hắn thánh thót kêu
lên vài tiếng rồi vỗ cánh mà đi.
Quay đầu lại nhìn, mỏm đá giữa biển cả bao la dần biến thành một chấm đen nhỏ, càng lúc càng xa.
Đợi đến khi ta quay lại chỗ cũ, Nhạc Kha đang kiễng chân mong ngóng.
Ta hiện về nguyên thân, đáp xuống bên cạnh hắn, phán quan dẫn đường phía
trước. Bổn tiên len lén nhìn sắc mặt hắn,lại thấy hắn ỉu xìu không vui,
thầm đoán nhất định là hắn đối với Thiên hậu nương nương hận đến thấu
xương, hận Thiên hậu lãnh hình phạt còn nhẹ, trong lòng không được thoải mái. Nhưng phán quan đang ở phía trước, muốn nói mấy lời dịu dàng an ủi hắn lại có chút bất tiện. Vì vậy len lén đưa tay ra, giấu dưới tay áo
rộng, nắm chặt tay hắn.
Không ngờ ta vừa mới nắm tay hắn liền bị
hắn gắt gao giữ lấy, cơ hồ khiến bổn tiên kêu đau, hung hăng trừng mắt
nhìn hắn, thế nhưng hắn lại hết sức vui vẻ, thấp giọng oán trách một
câu: “Ta tưởng nàng muốn ở lại nơi biển cả cô quạnh đó bầu bạn với Lăng
Xương tên tiểu tử đó chứ, khó chia khó lìa, kỳ kèo hết nửa ngày mới về.”
Ta chán nản, rồi lại bưng miệng cười, thì ra hắn ủ rũ không vui không phải vì gặp Thiên hậu mà chính vì ta đi gặp Lăng Xương cho nên trong lòng
không thoải mái mà thôi. Lén liếc nhìn phán quan đang sải bước phía
trước, hung hăng bấm ngón tay hắn một cái, nửa giận nửa cười: “Chàng nói lời này không có chút đạo lý nào, ta cũng chưa từng gây ra sát nghiệt
gì, sao lại bị bắt giam ở A Tỳ Đại thành?”
Hắn cười đến vui vẻ, ánh mắt nồng ấm ngọt ngào đến độ có thể rót ra mật, hận không thể đem ta dính chặt lại.
Trên đường về thành, hắn ở bên tai ta thấp giọng nói: “Năm đó mẫu thân bị
Thiên hậu dùng thuật cấm chú giam giữ ở Thiên đình, hôm nay bà ta cũng
không có được kết quả gì tốt đẹp, nếu như mẫu thân trông thấy sẽ vui vẻ
biết chừng nào!”
Ta ngẫm sơ qua, phản bác lại hắn: “Bất kể hiện
tại Thiên hậu nương nương rơi vào tình cảnh nào đi chăng nữa, Trắc phi
nương nương e là sớm đã không còn bận tâm tới.” Thấy vẻ mặt hắn nghệch
ra, lại phỏng đoán: “Năm đó hai nữ tranh phu, tất cả mọi nguyên do đều
là vì Thiên đế. Trắc phi nương nương chung tình với Thiên đế nên mới kết mối thâm thù với Thiên hậu, hiện giờ bà ngay cả mối thâm tình năm đó
cũng đã buông bỏ, còn nhận ra Thiên hậu là người nào?”
Khi ấy
cánh cổng thành Tu La cao vợi đã gần ngay trước mắt, hắn giữ chặt tay
ta, như thể chớp mắt thôi ta sẽ ngay lập tức rời xa hắn vậy, thấp giọng
lẩm bẩm bên tai ta: “Thanh nhi, nếu như một ngày nào đó ta khiến nàng
nảy sinh bất mãn, đau thương tuyệt vọng, cho dù nàng đánh ta cũng được,
mắng ta cũng được, cũng xin nàng đừng lìa xa ta, đừng giống như mẫu thân tuyệt tình mà đi… Bất kể lúc nào, xin nàng đừng rời xa ta…”
Lúc
đó ta không biết con đường trước mặt gập ghềnh, còn cho là bình nguyên
bằng phẳng, lại thấy hắn khẩn trương như vậy, cho rằng nhất định là Côn
Lôn Trắc Phi tuyệt tình rời đi khiến hắn nảy sinh cảm giác bất an, hắn
đối với ta để tâm nhiều nh
