theo ý muốn của người đó, hơn phân nửa đều cho kết quả không
tệ. Vì vậy bổn tiên nhịn xuống cảm giác ớn lạnh sau lưng, dịu dàng nói:
“Điện hạ, nếu như bổn tiên lại đâm người một kiếm, đau đớn thì có chỗ
nào tốt đâu? Nơi này hoang vu, lại không có y tiên, nghe nói pháp lực
điện hạ bị phong ấn, sao có thể cầm cự?”
Thấy hắn thu lại ý
cười, chăm chú nhìn ta, bổn tiên trong lòng chột dạ, thận thận trọng
trọng cười nói: “Lại nói… lại nói tiểu tiên đâm người một kiếm, chỉ bởi
vì trong lòng tức giận chứ quyết không phải cố tình gây thương tổn cho
Điện hạ, muốn đẩy Điện hạ vào chỗ chết. Hiện tại tiểu tiên biết rồi,
Tuyền Khách Châu đựng trong hộp đó cũng không phải do đôi mắt Ly Quang
tạo thành nên trong lòng áy náy, tới đây xin lỗi Điện hạ…Điện hạ liệu có thể tha thứ cho tiểu tiên?”
Trên người hắn mặc dù vẫn mặc la sam như trước, nhưng sớm đã ướt đẫm dán chặt trên mình, dáng vẻ mảnh khảnh, cộng thêm xiềng xích, nhếch nhác vạn phần. Vị thần tiên mà tiên pháp
toàn bộ đều bị phong ấn đang ở trên mỏm đá đây, thật sự không khác gì so với người phàm.
Có lẽ bị vẻ thương hại trong mắt ta đánh động,
hắn dường như đột nhiên tỉnh táo, trên mắt xuất hiện vẻ ngượng ngùng ảo
nảo, thả tay bổn tiên ra, ngồi bệch lên trên mỏm đá, một cơn sóng đánh
ập tới, trên người ta đang đeo Tị Thủy Châu, sóng biển đánh tới, ngay
nửa góc áo cũng không hề bị ướt, nhưng lại khiến cả người hắn ướt mẹp,
nhưng hắn giống như một bức tượng bằng đất, không hề tức giận, ngay cả
lông mi cũng không hề chớp một cái.
Ta lại cẩn thận ngồi xuống,
tiếng sóng vẫn không ngừng ì oạp, hơi thở của hắn gần ngay bên tai, cuối cùng vẫn không nén được tò mò hỏi: “Thái tử điện hạ, cặp Tuyền Khách
Châu khi đó thật sự là do người gửi tới? Nếu như không phải là đôi mắt
của Ly Quang, vậy là của ai?”
Hắn liếc nhìn ta, dường như Lăng
Xương Thái tử ngạo mạn trước đây đã trở lại: “Đương nhiên là của Ly
Quang, không phải Ly Quang thì còn có thể là ai?”
Đại khái vì
hiện tại hắn đã hoàn toàn mất đi tiên pháp, bổn tiên cũng không phải
trái hồng mềm, thấy hắn có khuynh hướng trở lại bình thường, “phì” một
tiếng cười nói: “Điện hạ nói đùa rồi, đôi mắt màu lam của Ly Quang vẫn
an ổn ở trên mặt, chuyện đó tới giờ vẫn còn định đem ra hù ta. Hiện tại
hắn đang sống nhờ ở thành Tu La, ta ngày ngày đều gặp hắn.”
Hắn
lúc này mới hướng mắt nhìn ta lâu hơn một chút, lười biếng ngả người về
sau, dường như dáng vẻ kích động ban đầu tất cả đều chỉ là ảo giác của
bổn tiên. Nửa người ngâm trong nước, giống như muốn ngủ, nhả từng chữ
một mơ mơ hồ hồ: “Chẳng qua là để Đồng Sa luyện tập, ta đâu biết cặp
Tuyền Khách Châu đó là mắt của ai, lúc đó Giao nhân chết rất nhiều.”
Đây chung quy cũng không phải là đề tài hay ho gì, trước mắt dường như là
gió tanh mưa máu, lại quay trở về trận chiến khi đó. Nhưng Đồng Sa có
thể dùng đôi mắt Giao nhân luyện thành Tuyền Khách Châu, kỳ thực nằm
ngoài dự liệu của ta. Dáng vẻ lười biếng như muốn ngủ của Lăng Xương
khiến ta bỏ đi phòng bị, đẩy đẩy hắn: “Điện hạ, chủ ý gửi cặp Tuyền
Khách Châu cũng không phải do ngươi đề ra a?”
Hắn ở trong nước trở mình một cái, nửa người đều ngâm trong nước, giống như đang ngủ.
Lại to gan đẩy lần
nữa, hắn mới mơ mơ hồ hồ nói: “Đồng Sa tiểu tử ngốc đó nảy ra ý định
mới, đại khái là muốn tặng bảo vật cho nàng.” Lại nở nụ cười tự giễu:
“Ta đâu ngờ nàng suýt chút nữa vì chuyện này mà giết ta.”
… ….Đồng Sa, đây là muốn dọa chết ta mà?
Trong ấn tượng của ta, Đồng Sa từ khi nào lại có quan hệ tốt với ta? Chung
quy cũng chỉ là trêu chọc bổn tiên làm vui. Chưa từng nghĩ đến trò đùa
tinh quái nho nhỏ này lại dẫn đến chiến tranh, thiếu chút nữa thì vì vậy mà mất đi ca ca yêu thương nhất của hắn.
Bổn tiên thầm kêu may
mắn, lại tức giận nói: “Đồng Sa Điện hạ hành sự không phân nặng nhẹ,
trêu chọc người khác cũng dùng phương pháp độc địa như vậy.”
Nói
chung, hắn vẫn có lòng che chở cho đệ đệ nhỏ tuổi này, miễn cưỡng thay
hắn biện bạch một câu: “Chẳng qua là trân châu từ đôi mắt của Giao
vương, lúc sinh tiền hắn tội không thể tha, chết rồi được Đồng Sa chế
tạo Tuyền Khách Châu, cũng coi như chẳng phải chuyện to tát gì.”
Con rồng này…Bổn tiên phi lên một cước, thật sự muốn đem hắn đá xuống biển.
Rõ ràng cái gì cũng biết, nhưng lại khăng khăng không chịu nói thật với ta.
Vừa nãy thấy bổn tiên hãy còn nhiệt tình, lúc này lại như thể chỉ ước sao
cho bổn tiên nhanh nhanh rời đi. Ta thấy hắn mặt xanh môi tím, bị lạnh
đến đông cứng, ta lấy Tị Thủy Châu trong ngực đưa qua cho hắn: “Ngươi
hiện giờ đã mất hết pháp thuật, viên Tị Thủy Châu này mang theo bên
người sẽ giảm bớt được việc ngày ngày đều ướt nhẹp, lạnh đến run người.”
Hắn bỗng dưng ngồi dậy, đôi mắt xinh đẹp lạnh lùng nhìn ta chằm chằm: “Tiểu ngốc điểu đang thương hại ta? — Bổn điện không cần thương hại. Nếu như
nàng đến thăm bạn cũ, Bổn điện rất hoan nghênh, còn nếu như đến để ban
phát bố thí thì thu lại đi.”
Trong tay ta cầm Tị Thủy Châu, lấy
lại cũng không được mà đặt xuống cũng không xong, một lúc lâu sau mới
yếu ớt nói
