pacman, rainbows, and roller s
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328951

Bình chọn: 8.00/10/895 lượt.

một hơi tiên khí, trông thấy hàng hóa cùng những quỷ hồn đi lại trên phố đều lộn nhào trong không trung vài cái, rầm rầm ào ào bị thổi bay xa.

Ta trân trối đứng nhìn, không nói được lời nào.

Mặc dù bổn tiên muốn đi U Minh Địa Phủ ngắm cảnh, nhưng đích thực chưa từng có ý nghĩ muốn gây rối làm loạn, bị một hơi tiên khí của hắn, cả thị

trấn sầm uất đều bị thổi bay đến trống không, giống như bị nước lũ quét

qua, ngay đến tôm cá cát bùn cũng không còn.

Trên bầu trời nửa âm u của U Minh Địa Phủ vang lên một giọng nói phẫn nộ: “Tiểu yêu phương

nào, dám tự tiện xông vào U Minh Địa Phủ?”

Nhân Thánh Đại Đế, lão nhân gia ngài đến chậm rồi…



Ta nắm chặt tay

con rồng sinh sự này, ngẩng đầu nhìn khoảng không có chút âm u nơi U

Minh Giới, nhưng thấy giữa lưng chừng trời rất nhanh buông xuống hai sợi dây thừng màu vàng, hai người bọn ta còn chưa kịp ngọ nguậy đã bị trói

gô lại, mơ hồ như thể giữa khoảng không bị ngăn bởi một tấm màn thật

lớn, cũng không biết là bị đưa đến nơi nào, trước mắt bỗng bừng sáng,

ánh sáng nhu hòa hiện ra, người đã đứng bên trong một đại điện vô cùng

rộng lớn.

Bảo tọa nơi đại điện không một bóng người, sợi dây

thừng trói hai người bọn ta cũng tự động mở ra, trên đỉnh đầu truyền tới một giọng nam đầy kinh ngạc: “A, thì ra là hai đứa nhỏ. Hai người các

ngươi vì sao lại tự tiện vào U Minh Địa Phủ?”

Ta chọt chọt cánh

tay Nhạc Kha: “Đây rốt cuộc là Nhân Thánh Đại Đế hay là Phong Đô Đại

Đế?” Nơi này chính là Phong Đô thành, theo như bổn tiên thấy, huyện quan không bằng hiện quản1, dứt khoát tìm Phong Đô Đại Đế xem ra còn nhanh

gọn hơn.

1ý tương tự như phép vua thua lệ làng

Đôi mắt

Nhạc Kha sáng lấp lánh: “Nàng đừng gấp. Cho dù là vị nào đi nữa, có

người để mắt đến chung quy còn tốt hơn đứng ở giữa phố xá rộng lớn không ai ngó ngàng.”

Lời này quá sức có lý.

Hắn nghiêm trang như thật: “Đại đế minh giám, ta chính là Trưởng tử của Thiên Giới.”

Giọng nam trên đỉnh đầu cũng không biết là từ nơi nào truyền tới, dường như

cẩn thận nhìn hắn một hồi: “À, thì ra là Thiên giới Thái tử tân nhiệm.

Không biết Thái tử Điện hạ giá lâm đến U Minh Địa Phủ là vì chuyện gì?”

Ta với Nhạc Kha bị lời này đóng đinh tại chỗ…Thiên giới Thái tử tân nhiệm…Đây là chuyện từ khi nào vậy?

Ta muốn hỏi cho rõ ràng nhưng lại sợ vị Đại Đế gì gì đó tính khí không

tốt, vạn nhất chọc giận ông ấy, không chừng sẽ tống cổ hai người bọn ta

ra khỏi U Minh Địa phủ, liền vội vàng lắc tay Nhạc Kha, chỉ cảm thấy nắm tay hắn nắm rất chặt, bị ta đẩy một cái, dường như tỉnh táo lại không

ít, miễn cường bày ra ý cười: “Bổn điện tới đây chính là muốn thử gặp

Nhị đệ và Thiên hậu nương nương, Đại đế liệu có thể chấp thuận?”

Nam nhân ấy có chút trầm ngâm, thở dài nói: “Thiên lý công minh, đây cũng

là Thiên hậu và Nhị điện hạ tự mình tạo nghiệt, Thái tử điện hạ nếu như

thật sự muốn gặp cũng không phải là không thể. Chỉ có điều tiểu a đầu

này là ai? Chân thân thế nhưng lại là một tiểu loan điểu.”

Trong

lòng bổn tiên bồn chồn, sợ rằng vị Đại đế này sẽ bận tâm đến mối thù

giữa Thiên tộc và Tu La giới mà tống ta ra khỏi U Minh Địa Phủ, Nhạc Kha đã nắm chặt tay ta, cười hi hi: “Đại đế thần thông quảng đại, lẽ nào

lại nhìn không ra tiểu a đầu này là ai?”

Vị đại đế này dường như

đối với lời nói của Nhạc Kha cực kỳ thích thú, lớn tiếng sang sảng cười: “Đợi Bản tôn gọi phán quan đến dẫn hai người đi–Thật sự là nhìn không

ra Nhiếp Phần thô lỗ như vậy thế nhưng lại có thể sinh được một nữ nhi

yểu điệu thế này.” Thì là có quen biết với phụ thân.

Bổn tiên

thật sự kiềm chế không được, đáp lại: “Tu La phụ thân ngay thẳng phóng

khoáng, không hề thô lỗ chút nào, lời này của Đại đế sai rồi.”

Không như bổn tiên dự liệu, vị Đại đế này thế nhưng không hề tức giận, lại

lần nữa cười lớn sảng khoái: “Tiểu cô nương thật sự che chở phụ thân rất kỹ nha.”

Cửa điện khẽ kêu lên một tiếng, một vị phán quan toàn

thân đen kịt tiến vào, đầu sừng râu xanh, mắt như chuông đồng, nhưng lời nói lại hết sức nhã nhặn: “Nhị vị xin mời theo tiểu tiên.”

Lúc

bước ra, quay đầu lại nhìn, mặc dù ánh sáng trong đại điện nhu hòa nhưng không nhìn thấy được bóng người, cũng không biết vị Đại đế đó ẩn mình

nơi nào.

Phán quan dẫn hai người bọn ta hướng về A Tì đại thành

thuộc Nam Thiện Bộ Châu, chừng nửa canh giờ đã tới. Nhưng nhìn thấy bát

nhiệt địa ngục và bát hàn địa ngục, không khỏi kinh hoàng khiếp sợ. Bát

nhiệt địa ngục đó dùng lửa đốt làm hình phạt, bất quá chỉ là bay lướt

qua nhưng cũng đủ để bổn tiên nhìn thấy cảnh tượng dùng xích sắt lưới

sắt nung đỏ trói hồn phách lại, lại có người uống nước sắt nung, tiếng

kêu khóc chấn động bên tai, nhưng phán quan ấy lại thản thiên như chưa

trông thấy. Lại đi một lúc lâu nữa thì chính là tuyết lạnh trắng xóa,

núi băng lạnh toát, trên thân thể trần truồng, chúng quỷ bị đông cứng

liên tiếp kêu gào. Bổn tiên thật sự khó mà tin được Lăng Xương Thái tử

dáng vẻ kiều mỵ như vậy lại bị cưỡng chế thụ hình tại nơi này. Chỉ là

trông thấy phán quan bay lướt qua không hề dừng lại, không biết vì sao,

thế