vậy miễn cưỡng bày ra nụ cười cứng ngắc, ngừng
ho khan, kéo tay áo hắn nịnh nọt nói: “Tam lang ước chừng là nghe nhầm
rồi a? Cũng không biết là kẻ nào ác miệng, ly gián hai ta?” Vén tay xắn
áo, bày ra khí thế muốn liều mạng.
Hắn giật giật tay áo, dáng vẻ
giống như muốn phân rõ ranh giới với ta, bổn tiên khẩn trương, ôm chặt
cánh tay phải của hắn, sống chết không buông, vô lại nói: “Nếu chàng
không dẫn ta đi, đừng hòng ta thả chàng ra…”
Có mấy nam nhi tộc
Tu La lục tục lướt qua bên cạnh, không khỏi kinh ngạc: “Lẽ nào ta hoa
mắt rồi? Thế nhưng nhìn thấy nam tử ôm nhau trên phố…”
“Huynh đài chưa từng nhìn nhầm, bị ôm chặt chính là người dẫn đầu cho vị trí phò
mã lần này, tên gọi Nhạc Kha tiểu tử…” Nghĩ thấy vị Tu La này nhất định
không thân quen với Nhạc Kha.
Da mặt bổn tiên trước giờ vẫn dày
vô đối, giờ phút này lại hóa thành dáng vẻ mặt mũi của nam nhi Tu La,
không ai nhận ra, cũng không sợ mất mặt, chỉ một mực ôm lấy cánh tay
phải của hắn giở trò: “Nếu chàng còn không đồng ý với ta, đợi lời đồn
“đoạn tụ” này lan ra khắp thành ai ai cũng biết, ta xem chàng còn mặt
mũi nào mà đi tham gia tỷ thí?”
Gương mặt hắn lộ vẻ khó xử:
“Thanh nhi lẽ nào không muốn cho ta tham gia?” Lại do dự nói: “Nhưng ta
đã chuẩn bị kỹ càng, muốn giành chức phò mã…”
Trong lòng bổn tiên dâng lên một cảm giác ngọt ngào, ước thấy vẻ khó xử thế này của hắn
cũng không phải giả tạo, rõ ràng là dáng vẻ đã quyết định tham gia,
nhưng vẫn muốn trêu chọc ta. Nhưng nhớ tới bản thân cũng đã ghi danh tỷ
thí, không khỏi mừng thầm…Người chọn lựa phò mã cuối cùng vẫn phải qua
bổn tiên, vì vậy tự nhiên vỗ ngực: “Chàng nghĩ vậy là sai rồi. Xét thấy
nam nhi tộc Tu La ta, ai nấy đều thiện chiến, cuộc tỷ thí tầm thường
chẳng qua là chuyện nhỏ, lý nào lại thua con rồng ngốc như chàng…”
Hắn cũng không giận, nhướng mày mỉm cười, lộ vẻ cương quyết: “Hoàng tử
Thiên giới với Tu La phò mã, vẫn là chức phò mã tiêu dao hơn nhiều,
chính vì hai chữ tiêu dao này, bản điện cũng phải cố gắng liều mạng,
gắng sức giành lấy chức vị phò mã …Thắng bại còn chưa biết được.”
….Ta cảm thấy y liều mạng vì chức phò mã, cũng không phải là vì bổn tiên nha?!
Từ xa đi đến, bên bờ
Vong Xuyên, một mái chèo cô độc khua nước, oán linh đòi mạng, ta với
Nhạc Kha giấu đi tiên khí quanh người, đồng hành cùng oán quỷ.
Bên cạnh ta là một thiếu nữ trẻ tuổi đang thè chiếc lưỡi dài hai thước,
hướng về phía bổn tiên nở nụ cười thê lương ai oán, bổn tiên cơ hồ sợ
mất vía, toàn thân run rẩy nhào về trước, ôm chặt lấy cổ Nhạc Kha, thành ra dáng vẻ ôm ấp yêu thương. Cũng may đường từ Hoàng Tuyền đến địa phủ
đều là những linh hồn không nơi nương tự, không bao lâu nữa sẽ mất đi ký ức, bổn tiên cũng không sợ mất thể diện, mặt dày tựa vào trong ngực
hắn.
Nhạc Kha thằng nhãi này tất nhiên là cực kỳ hưởng thụ, trước đó được ta không ngừng xin xỏ, nhưng mới vừa được cho biết, lần tỷ thí
này mặc dù Hùng Lực cũng tham gia, nhưng cũng phải phụ trách vấn đề
phòng vệ, vì người báo danh rất đông, nên tranh thủ chút thời gian rảnh
rỗi trước trận đấu đi đến Minh Giới một chuyến. Sau lại được bổn tiên
yêu thương ôm ấp, giờ phút này hắn híp nửa con mắt ôm chặt lấy eo bổn
tiên, bày ra nụ cười phong lưu trác tuyệt, hướng về phía thiếu nữ ấy
cười rạng rỡ.
Cũng không biết nữ quỷ đó lúc sinh tiền liệu có
phải là bị nam nhân phụ tình rồi thắt cổ tự vẫn hay không, đại khái là
trong lòng đối với tất cả nam nhân đều có lòng đề phòng, như một con bò
cạp sợ hãi, “chít” một tiếng, thế nhưng lại phát ra tiếng kêu thảm thiết không phải của người, trốn ra sau lưng một con quỷ không đầu.
Ta ở trong ngực Nhạc Kha cười đến nghiêng ngả, tâm tình sợ hãi cũng giảm
đi một chút, trong lòng suy đoán nữ quỷ treo cổ này lúc còn sống lẽ nào
chính là một con chuột tinh a? Tiếng kêu so với lão thử (chuột) sao lại
giống đến vậy.
Tự cảm thấy suy đoán này mười phần có căn cứ, đang muốn nói phát hiện này cho Nhạc Kha, hắn đã cốc lên đầu bổn tiên: “Nên
qua sông rồi.”
Chiếc đò nhỏ hẹp, người lái đò cầm chèo râu tóc
đều dài, dường như đã ở trên dòng Vong Xuyên này hàng nghìn hàng vạn
năm, gặp không biết bao nhiêu là si quỷ oán hồn. Hô lên một tiếng, Nhạc
Kha đã ôm chặt lấy ta, chân điểm nhẹ một cái liền ngay ngắn đứng trên
mũi thuyền. Chúng quỷ ở trên bờ hỗn loạn bày ra hết mánh khóe, chen lấn
lên thuyền, rõ ràng là thuyền nhỏ chèo ngắn, thế nhưng cũng chen lên
được đến mười mấy hai mươi oán quỷ, nhưng chỉ tụ tập chen chúc nơi đuôi
thuyền. Bổn tiên liền chăm chú nhìn kỹ, thằng nhãi Nhạc Kha này không
biết từ lúc nào đã lộ ra tiên khí quanh mình, chúng quỷ e ngại, mặc dù
đã lên thuyền cùng chúng ta nhưng cũng không dám chen cùng một chỗ.
Người lái đò lộ vẻ đã trải qua biết bao phong ba bão táp, vững như bàn thạch, cũng chưa từng có một tia kinh ngạc, mái chèo khua sóng, chiếc thuyền
nhỏ từ từ di chuyển, nhanh chóng hất toàn bộ đám quỷ ở nơi đuôi thuyền
còn chưa kịp lên xuống dưới nước khiến chúng thảm thiết kêu lên không
ngừng. Ta ở trong ngực Nhạc Kha kinh hồn khiếp sợ, cúi đầu n