Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328781

Bình chọn: 8.00/10/878 lượt.

n lớn. Sau đó tỷ tỷ gặp phải cường địch thì đá Tiểu Ly đi. Đệ suy đi

tính lại, chỉ có cách tuyệt diệu này, nếu tỷ tỷ gả cho Tiểu Ly, chắc

chắn sau này sẽ bị cột chung một chỗ với đệ, không bao giờ chia xa nữa.”

Khóe miệng ta co rút, miệng có vị chan chát, nhìn đứa trẻ ngốc này mà buồn

rầu– rốt cuộc nó có biết lưỡng tình tương duyệt là cái gì không?

Bổn tiên nuôi dưỡng dạy dỗ nó một thời gian, sao ngay cả chút lanh lợi

thông minh của bổn tiên nó cũng chẳng học được, lại học thành mười phần

hồ đồ ngốc nghếch thế này?

Nó thấy ta ngẩn người, nửa ngày cũng

không nói gì thì sốt ruột lắc lắc cánh tay ta, mím môi nói: “Tỷ tỷ đừng

sợ! Cửu Ly sẽ đứng nhất mà, chỉ cần tỷ tỷ đồng ý lấy đệ, đến lúc đó ngay trên đại điện, trước chúng văn thần võ tướng thành Tu La , Tu La Vương

cũng sẽ không làm gì được đệ!”

Ta che giấu sự bất ngờ, rầu rĩ hỏi: “Tiểu Ly có biết phu thê là gì?”

Tiểu tử này, nó mở to mắt nhìn bổn tiên, giống như bổn tiên đang nói chuyện

gì rất buồn cười: “Tứ cô từng nói, phu thê là làm việc gì cũng có nhau,

cùng ăn cùng ngủ, nam nữ cùng vui vẻ, âm dương hài hòa.”

Trong

lòng ta suy nghĩ: mấy câu này nói rất đúng vậy, tiểu tử này cũng không

ngốc. Đang muốn khen nó hai câu, nào ngờ câu nói tiếp theo của nó làm

cho bổn tiên thiếu chút nữa nôn ra ba lít máu.

Nó nói: “Tỷ tỷ, đệ và tỷ ở cùng nhau mấy trăm năm việc gì cũng làm cùng nhau, cùng ăn cùng ngủ, tỷ thích đệ, đệ cũng thích tỷ, đã không khác gì phu thê, chẳng qua là chưa có sự đồng ý của cha mẹ, lễ nghĩa đại hôn mà thôi.”

Bên cạnh có một gốc cây đại thụ um tùm, bổn tiên hận không thể đâm đầu vào đó cho xong!

Nó thấy ta cắn răng trầm mặc không lên tiếng, vui vẻ cười nói: “Đệ biết tỷ tỷ sẽ đồng ý! Tỷ không nói lời nào chính là chấp nhận rồi. Theo cách

nói của nhân gian, chiêu này có một cái tên, gọi là ‘rút củi dưới đáy

nồi’. Cho dù Tu La vương hùng tài vĩ lược, hào kiệt đương thời, cũng

không thể ở trên đại điện ngăn trở hôn nhân, chặt đứt nhân duyên của tỷ

tỷ.”

Hôm nay ta vốn đã buồn bực, lại bị tiểu tử ngốc này khiến

bản thân tức giận đến bật cười, chỉ cảm thấy toàn thân như nhũn ra, tựa

lưng vào đại thụ phía sau, bất đắc dĩ nói: “Tiểu Ly có biết tình cảm phu thê không giống như tình cảm giữa cha mẹ tỷ đệ?”

Nó chớp chớp

đôi mắt màu rượu trong suốt, trông có vài phần thông tuệ, lời nói ra lại không khác gì đứa ngốc: “Khác nhau chỗ nào chứ? Lúc đệ còn nhỏ thường

cùng mẫu thân nằm trên giường ngủ, sau lại cùng tỷ nằm trên giường ngủ,

cái này theo như lời của Tứ cô chính là cùng làm, cùng ăn, cùng ngủ.”

Nó thấy ta dần dần tức giận, hai mắt ngấn lệ: “Tỷ tỷ nghĩ đến con rồng

ngốc Nhạc Kha kia! Tuy hiện nay chứng hay quên của hắn đã hết, nhưng đệ

nghe nói Thiên Đế đã gửi Thiên bảng thiếp đến bát hoang, phong hắn làm

thái tử Thiên giới. Mọi người đều biết, Thiên giới và tộc Tu La bất hòa, nếu tỷ gả cho hắn thì không bằng gả cho Ly Quang ca ca….. Ít nhất Ly

Quang ca ca sẽ không ngăn cản đệ quấn quít bên tỷ… Nhạc Kha hắn lần nào

cũng đều không thích đệ quấn lấy… Kỳ thật lựa chọn tốt nhất đó là gả cho đệ… ” Nói đến đây nó lại tựa như vô cùng vui vẻ, giống như ta thật sự

chọn nó làm phò mã vậy.

Tiểu tử này thật cố chấp chẳng tiến bộ

nổi, ta quả thực không cách nào dạy dỗ, vô lực phất phất tay, thô lỗ đẩy nó tránh ra khỏi vị trí trước mặt ta: “Đi đi đi, đệ đi tìm Nhạc Kha,

bảo hắn nói rõ ràng cho đệ hiểu thế nào là tình cảm cha mẹ tỷ đệ, thế

nào là tình cảm phu thê, chờ đệ hiểu rõ rồi hãy tới tìm ta, xem đệ còn

muốn lấy ta nữa không.”

Nó gân cổ lên muốn cãi lại, ta cưỡng ép

đẩy nó cho Nhạc Kha, đương nhiên là nó không phục. Nhưng thấy ta thật sự tức giận, chỉ đành phải ủ rũ nhượng bộ: “Tỷ luôn hướng về hắn. . . . . . Tỷ luôn hướng về hắn. . . . . .” Bị ta đánh một cái vào sau đầu thì

nhanh như chớp chạy mất.

Phương Trọng thấy nó đi xa rồi mới bước đến, cười nói: “Công chúa động thủ với một đứa trẻ, ta thấy nó sắp khóc đến nơi rồi.”

Tiểu tử hồ đồ này, thật cũng khóc rồi!

Ta oán hận nói: “Tiểu tử cái gì cũng không hiểu, cả ngày đều ra vẻ người

lớn. Đứa trẻ này à, khóc lóc thì tốt rồi!” Nhưng ta vẫn đem bàn tay vừa

đánh nó lặng lẽ giấu vào trong tay áo, chỉ có ta mới biết, lần này nổi

giận chẳng qua là đang giận chó đánh mèo mà thôi.

Ai bảo nó mù mờ càn quấy, thế nhưng lại có suy nghĩ kỳ lạ, muốn lấy bổn tiên chứ.

Phương Trọng thật cẩn thận nói: “Kỳ thật đứa nhỏ Cửu Ly này, chỉ trừ việc còn

hơi nhỏ ra thì mọi thứ khác đều xứng công chúa, cũng không phải là không thể . . . . . .”

Ta quay đầu nhìn lại, nàng vẫn giữ bộ dáng cung kính như trước, quả thật khiến ta nghi ngờ lời này không phải là lời

nàng mới nói, mà tất cả chỉ là ảo giác của ta.

Sau đó nàng lại

thở dài: “Tuy rằng Nhạc tiểu tử không hề kém, nhưng hiện nay y đã trở

thành thái tử của Thiên tộc, Thiên Đế cũng đã chiếu cáo tứ hải, lại kèm

thêm trọng thưởng muốn tìm y trở về.” Sắc mặt ta lộ vẻ sầu thảm, không

yên lòng, lời nói của nàng chẳng lọt vào tai chữ nào: “Vợ chồng tình

thâm tất nhiên khó cầu. Tuy rằng Vương thượng và Vương phi kiêm điệp

tình thâ


Polaroid