hỏ, đối với Loan nhi tùy ý động tay động chân.”
Tính tình Cửu Ly chính là ăn mềm không ăn cứng, ta vốn cho rằng, sau khi phụ thân đưa ra mấy điều kiện này, nó hoặc là sẽ quay về Thanh Khâu, hoặc
là giả câm giả điếc, chuyện ta ta làm. Nào ngờ phụ thân còn chưa dứt
lời, nó đã vội vàng không ngừng gật đầu, trong mắt toàn bộ là vẻ nịnh
nọt lấy lòng.
Phụ thân ho hai tiếng: “Từ nay về sau chuyện này cứ định như vậy đi. Sau này Nhạc Kha và Hùng Lực cũng không thể tùy ý vào
điện. Có việc có thể đến Thất Diệp Đường bẩm báo.”
Ta ngây ngốc
nhìn phụ thân, không rõ người cha từ trước đến nay thông tình đạt lý,
coi lễ giáo như cỏ rác sao lại đột nhiên chú trọng ba cái tiểu tiết như
vậy.
Phụ thân nở nụ cười hiền hòa: “Loan nhi với phụ thân gặp lại cũng chỉ mới được vài ngày, phụ thân đương nhiên không thể nào lại
nhanh chóng đem Loan nhi gả ra ngoài. Chuyện chọn phò mã ấy hả, tốt nhất cứ từ từ mà chọn, chọn một hai vạn năm cũng không có gì đáng ngạc
nhiên.”
Ta chợt nhớ ra, Phương Trọng từng nói, trước đây Nhạc Kha quấn lấy mẫu thân, không ít lần chọc giận phụ thân, liền hiểu ra chuyện này không những nhằm vào Cửu Ly mà còn nhằm vào Nhạc Kha a? Trong lòng
âm thầm bật cười, nhưng chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Loan nhi nhất định sẽ
không sớm lấy chồng, đương nhiên sẽ ở trong Tư Hoàng điện bầu bạn với
phụ thân thật nhiều.”
Phụ thân lúc này mới tràn đầy mãn nguyện, gọi Phương Trọng vào hầu ta thay xiêm y.
Minh châu cài tóc, hoa phục rực rỡ, trang điểm nhẹ nhàng. Nữ tử trong gương
đôi mắt như nước, gò má ửng hồng sáng bóng, theo như bổn tiên thấy, có
vài phần xa lạ. Phương Trọng ở bên cạnh vừa cười vừa lau nước mắt nói:
“Công chúa trang điểm thế này, quả thật giống Vương phi đến sáu bảy
phần. Nếu Vương nhìn thấy, sợ là trong lòng sẽ vừa đau xót vừa vui mừng. Từ khi công chúa lên Thiên giới chinh chiến, Vương liền ngồi buồn bã
trong điện, mắt cũng chưa từng khép lại, lo lắng không thôi, phá vỡ luật lệ trong tộc, Tân Vương khảo thí, phụ mẫu nhất định không thể ở bên
cạnh giúp đỡ, nhưng cũng không ngăn cản được Vương.”
Trong lòng
ta xúc động, lúc đó chỉ cảm thấy kỳ lạ, phụ thân đồng ý cho ta xuất
chinh báo thù cho Ly Quang cũng được đi, căn cứ vào thái độ thương chiều người đối với ta, thế nhưng lại chưa từng tự mình bảo hộ, đích thực rất lạ. Chỉ là lúc đó lòng đầy bi phẫn, cũng chưa từng cẩn thận suy ngẫm.
Phương Trọng lau khô nước mắt trên mặt, lại oán trách nói: “Công chúa cũng
thật là! Vương ở trên thành dài cổ mong ngóng, chỉ trông công chúa sớm
ngày trở về, nhưng công chúa một khắc cũng không chịu ở bên cạnh Vương
nhiều một chút, mới về liền chạy đi thăm Thái tử Giao tộc, còn ở chỗ y
nghỉ lại nữa. Chuyện này cũng tốt, Nhạc Tiểu tử trước đây quấn lấy Vương phi, Vương thù mới hận cũ, sợ là sẽ không chịu cho đám tiểu tử cầu thân này gần gũi với công chúa rồi. Ngay đến Thanh Khâu Quốc chủ cũng không
thể may mắn thoát khỏi, bị thi pháp, biến về nguyên thân, nói cũng không thể nói, chỉ có đôi xích đồng lưu chuyển, nhìn thấy cực kỳ đáng
thương.”
Ta nhớ tới dáng vẻ ủy khuất của Cửu Ly, trong lòng hoảng hốt. Thì ra phụ thân thấy ta không về nhà mà lại chạy tới chỗ Ly Quang, trong lòng buồn bực, lại bị Cửu Ly gợi lên chuyện cũ, sợ là lại nhớ tới chuyện năm đó Nhạc Kha quấn lấy mẫu thân, đem oán khí này phát tán lên
người Cửu Ly, cho nên mới có lệnh cấm kỳ lạ này.
Ta đập bàn cười
hơ hớ: “Phụ thân cũng đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn tính toán với đám
tiểu bối như vậy, cũng không sợ bị chê cười!”
Phương Trọng vừa
cầm chiếc lược bằng sừng tê giác chải tóc cho ta, vừa càm rà càm ràm:
“Có chỗ nào đáng cười chứ? Công chúa tuổi trẻ, chưa từng thấy Vương
thượng và Vương phi năm đó tình nồng ý mật thế nào. Như vậy mới xua được không ít nữ tử. Nếu không phải năm đó Vương phi thương yêu Nhạc tiểu
tử, Vương thượng sớm đã đem Nhạc tiểu tử vứt ra khỏi núi Tu Di rồi.
Chính vì chuyện này, Nhạc tiểu tử còn bị ném vào trong Thiết kỵ bộ ba
ngày hai đêm, đánh nhau với đám hán tử trong quân.”
Chả trách lúc Nhạc Kha mới vào thành, hộ quân giữ thành đã thân thiết với hắn như
vậy, trận tỷ thí sau đó ở thao trường Tu La, đánh nhau hăng hái, sau
chuyện đó cũng không thấy người nào có vẻ bực dọc, ngược lại giống như
hài lòng mãn nguyện, ai nấy đều vui mừng hớn hở.
Phương Trọng
giúp ta chải tóc ra sau đầu, đang tỉ mỉ xem xét coi còn chỗ nào không
thỏa đáng thì đã nghe thấy cửa điện có tiếng gõ nhẹ: “Công chúa, yến
tiệc còn một canh giờ nữa sẽ bắt đầu, Tu La Vương sợ công chúa điện hạ
đói bụng, sai nô tỳ bưng một ít điểm tâm đến.”
Trong thành Tu La, ai cũng xem phụ thân như thần, mở miệng khép miệng đều là Vương thượng, hiện giờ bỗng nhiên xuất hiện cách xưng hô như vậy, kỳ thật khiến ta
ngạc nhiên không thôi: “Ở ngoài cửa lẽ nào không phải là người tộc Tu La ta? Xưng hô phụ thân sao lại lạ như vậy?”
Phương Trọng hé miệng
nở nụ cười, hướng ra ngoài nói: “Vào đi.” Lại kéo ta đứng dậy: “Công
chúa nhìn thử không phải sẽ biết sao?”
Ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân rất nhẹ, ta chậm rãi xoay người, chỉ nghe thấ
