cách một bức tường
cao, có thể nhìn thấy một cái cây bên trong viện hoa lá nở rộ, rực rỡ
như mây ngũ sắc.
Giao nương nâng tay khẽ gõ: “Bái Trạch, Bái Trạch, Tu La công chúa đến thăm Điện hạ, thỉnh thông báo.”
Không lâu sau, cửa lớn ken két một tiếng mở ra, một Giao nhân thiếu cánh tay
trái mặt không chút biểu cảm hơi hơi khom người, đi trước dẫn đường,
hướng bên trong viện mà đi.
Xuyên qua bức tường nơi cổng vào,
dưới tàng cây nở đầy hoa bên trong viện, một nam tử thanh nhã đang đứng
quay lưng về phía ta, Giao tiêu sa bạch sắc phất phơ theo gió, lòng bàn
tay ta bỗng dưng đổ mồ hôi, rất sợ khi hắn quay người lại, đôi mắt chính là hai hốc mắt đầy máu, giống như ta đã vô số lần nhìn thấy mỗi khi
nhắm mắt lại, khiến Bổn tiên run sợ đau đớn.
Ta nắm chặt tay Nhạc Kha, cơ hồ run rẩy nhẹ giọng nói: “Ly Quang… Ly Quang…” Thanh âm nhu
hòa mềm mại, thực không giống với giọng nói trước giờ của Bổn tiên, rất
sợ sẽ quấy rầy đến bóng người dưới tàng cây trong đình viện.
Thân ảnh bạch y đó từ từ quay lại, ta cắn chặt môi dưới của mình, gương mặt
này sao lại…Trên mặt lồi lõm gồ ghề, còn thoa một lớp bột thuốc màu
trắng, cực kỳ thê thảm khiến người không nỡ nhìn. Thế nhưng trên gương
mặt gần như không mấy hoàn chỉnh đó, vẫn là đôi đồng tử màu xanh lam như đầm nước tinh khiết trong vắt, thâm sâu vô cùng, rơi vào liền khiến
người đắm chìm trong ánh nhìn ôn nhu ấm áp ấy.
Bổn tiên mừng rỡ
hét lên một tiếng, cũng chẳng để ý đến lễ nghĩa, đột ngột vùng khỏi tay
Nhạc Kha, chạy đến ôm chặt cánh tay Ly Quang, quan sát hắn từ đầu đến
chân, thấy hắn ngoại trừ vết thương trên mặt thì những nơi khác cũng
không hề bị thương tích, đặc biệt là đôi mắt, nào có nửa phần kinh sợ
oán giận? Không khỏi mừng rỡ đến rơi lệ: “Ly Quang…Mắt của ngươi…Mắt của ngươi…”
Nhạc Kha cũng nhanh chóng chạy lên hai bước, vui mừng
dạt dào trên dưới đánh giá Ly Quang: “Cũng không biết tên hỗn trướng
Lăng Xương đó lấy nhãn cầu của ai, thế nhưng dám mạo nhận là ngươi…”
Người bị chúng ta nhiệt tình vây lấy như vậy biểu tình hiện lên vẻ kinh ngạc
bất an, toàn thân cứng đờ, muốn giằng khỏi cánh tay ta đang đặt trên
ngực hắn: “Vị cô nương này, xin hãy tự trọng.”
“Phì!”
Bổn
tiên với Ly Quang quen biết nhau mấy ngàn năm, đây là lần đầu tiên nghe
thấy lời lẽ xa cách như vậy từ miệng hắn, hoàn toàn giống mấy tên thư
sinh cổ hủ nơi phàm gian, bị một nữ tử xa lạ quấn lấy, chỉ thiếu điều
hét toáng lên xin cứu mạng.
Nhạc Kha cũng cười đến độ ngã lăn ra, đập vai Ly Quang một cái: “Được rồi được rồi, mấy vết thương trên mặt
ngươi, qua ít ngày nữa tìm một đại phu y thuật cao tay trong thành Tu La thì hoàn toàn có thể trị lành mấy vết sẹo này, không cần phải cáu gắt
trước mặt hai người chúng ta, cũng không phải mới biết nhau ngày một
ngày hai.”
Cửu biệt trùng phùng, kiếp hậu dư sinh1, trong lòng
Bổn tiên vui sướng không nói nên lời, lại bị dáng vẻ này của hắn chọc
cười, liền dán hết nửa người về phía trước, ôm chặt cánh tay hắn lắc lắc hai cái: “Đây có lẽ là đổi tính rồi. Trước đây chúng ta ngao du khắp
nơi, ngươi với ta ngủ chung một giường cũng là chuyện bình thường, hôm
nay sao lại cứ ngượng ngùng như vây? Chẳng qua là một lớp da trên mặt,
trong thành Tu La có rất nhiều y tiên y thuật cao minh, đảm bảo sẽ trả
lại ngươi gương mặt như xưa.”
1: Lâu ngày gặp lại, sau đại nạn vẫn có thể sống sót
Nơi khuỷu tay chợt lỏng, Ly Quang đã gắng sức tránh khỏi sự cái níu tay,
nghiêm nét mặt, trịnh trọng nói: “Cô nương xin hãy tự trọng!”
Đầu Bổn tiên như bị một cái chày nặng nề giáng xuống, lập tức ong ong.
Bổn tiên sống cả vạn
năm, vỏn vẹn chỉ tương giao với ba người, một là Quốc chủ hiện tại của
Thanh Khâu, nghe Phương Trọng nói thì hiện giờ vẫn còn đang ở trong cung an nhàn nằm ngủ. Một là kẻ trước giờ mắc chứng hay quên, hiện nay đã có dấu hiệu bình thường là Nhạc Kha, người còn lại chính là Giao nhân thái tử Ly Quang.
Nhưng hiện giờ, hắn hoàn toàn mù mịt về ta và Nhạc
Kha, ánh mắt xa lạ bỡ ngỡ, quả thật khiến cho trái tim đầy nhiệt huyết
trong ta bỗng chốc lạnh lẽo.
Giao nương ấy nước mắt rưng rưng
giải thích cho chúng ta: “Ngày đó Thiên giới diệt tộc, nghe nói Thái tử
điện hạ từ trên cao rơi xuống Đông Hải, đầu va phải đá ngầm, hôn mê bất
tỉnh. Những người trong tộc đang ẩn nấp dưới nước liền cứu Thái tử điện
hạ đưa về thành San Hô. Thiên giới U Minh Thiết Kỵ càn quét vào thành,
may mà Vương hậu đã dẫn những người còn lại trong tộc trốn vào một mật
đạo bên dưới thành San Hô nên mới bảo toàn được tính mệnh của phụ nữ và
trẻ em trong tộc. Nhưng Thái tử điện hạ lại bị thương nặng, điều dưỡng
suốt mấy ngày nay mới khá lên được một chút.”
Mặc dù lòng ta đầy
bất mãn vì Ly Quang đã quên bổn tiên sạch sẽ, nhưng sau trận đại chiến
vẫn có thể thấy hắn bình an, âu cũng đã là một tin vui to lớn rồi, lẽ
nào còn có thể truy cứu đầu đuôi ngọn ngành. Lại kéo tay áo hắn quan sát từ đầu đến chân, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Phương Trọng,
liệu có thể thử nói với phụ thân cho một y tiên trong cung đến đây xem
vết thương