XtGem Forum catalog
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329251

Bình chọn: 7.5.00/10/925 lượt.

úc trở lại cung, thế nhưng

trong cung ai nấy đều rỉ tai thì thầm, nét mặt cổ quái.

Sắc trời

hãy còn sớm, phụ thân vẫn ở trong Thất Diệp Đường bàn chính sự. Lúc ta

đi ngang qua, bên trong điện không ngờ có không ít người đang đứng. Bà

Nhã Nhĩ và Phương Trọng cũng xếp hàng đứng trong đó. Thấy ta và Nhạc Kha cùng nhau tiến vào, người nào người nấy nét mặt đều không tốt.

Phụ thân buổi sáng còn bức ép Nhạc Kha hiện ra nguyên thân cõng ta đi núi

Tu Di du ngoạn, lúc đó người vẫn còn cao hứng lắm, thế nhưng hiện giờ

khóe môi lại nhếch lên, mang theo nộ khí.

“Ai chọc phụ thân không vui? Con ra ngoài bất quá mới nửa ngày, thế nhưng đã khiến phụ thân giận đến như vậy?”

Bã Nhã Nhĩ đưa mắt ra hiệu vào chiếc hộp tinh xảo đang đặt trên bàn. Ta

bước tới, chậm rãi mở ra, lập tức một luồng ánh sáng ấm áp xuyên qua

chiếc hộp chiếu ra bên ngoài. Lúc mở hộp ra hoàn toàn, mới có thể nhìn

rõ, bên trong hộp là hai viên trân châu tỏa ánh sáng dịu dàng, nhu hòa

như ánh trăng, so với ánh trăng còn ấm áp hơn.

“Đây là vật gì?” Ta ôm chiếc hộp quay đầu nhìn Nhạc Kha.

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi, lẩm bẩm nói: “Tuyền khách châu? Tuyền khách châu?”

Ta cực kỳ ngạc nhiên: “Tuyền khách châu là cái gì?”

Hắn giống như không đành lòng, lại liếc nhìn ta, trong mắt hàm chứa bi

thương, cúi đầu nói: “Tuyền khách châu chính là đôi mắt của Giao nhân

chế ra, giá trị liên thành, thế gian khó cầu.”

“Phịch” một tiếng, chiếc hộp trong tay ta rơi xuống, chiếc hộp này thế nhưng cực kỳ bền

chắc, không hề bị vỡ, hai viên trân châu xoay tròn giống như một đôi mắt đẹp đẽ trong suốt. — Không, đây vốn dĩ chính là một đôi mắt.

Phụ thân cực kỳ không vui nói: “Đây là vật cầu thân mà Thiên giới Thái tử

gửi đến, nói là Thanh nhi nhìn thấy sẽ hiểu, đây chính là thứ mà con gần đây tìm kiếm.”

Dạo trước hai đội nam tử tộc Tu La còn ở trên mặt nước Đông Hải thay phiên lùng kiếm tung tích Ly Quang, ta ở trong cung

mong ngóng đã lâu. Ngoại trừ việc đó, cũng chưa từng tìm kiếm thứ gì

khác.

Trong lòng ta lạnh buốt, mờ mịt quay đầu nhìn Nhạc Kha, run rẩy bắt lấy tay hắn, lệ nóng trong mắt bất giác rơi xuống, từng câu

từng chữ hỏi: “Hắn nói là, cặp Tuyền khách châu này là Ly Quang…đôi mắt

Ly Quang tạo thành?”

——— ——————-

*“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi

Tâm duyệt quân hề quân bất tri”

(Việt Nhân Ca – Lưu Hướng)

Tạm dịch:

Núi có rừng và cây kia có nhánh

Vương Tử người có thấu nỗi lòng em!



Nhạc Kha mấp máy

môi, vành mắt đỏ ửng, mạnh mẽ đỡ lấy cánh tay ta, lắc đầu: “Thanh nhi

nhất định đừng tin Lăng Xương, tên tiểu tử này trời sinh là một kẻ hai

mặt, người ngoài nhìn thấy có vẻ thanh nhã như ngọc, nhưng bụng dạ bên

trong lại đen tối như mực, bịa điều đặt chuyện, nàng không thể hoàn toàn tin tưởng.”

Mặc dù hắn an ủi ta như vậy, nhưng theo ta thấy, so

với ta còn đau lòng hơn nhiều, trong đôi mắt phượng đã có hơi nước mù

mịt. Ta cúi người nhặt lên cặp trân châu, để vào trong hộp như cũ, nước

mắt không ngừng lã chã rơi xuống, tựa như một biển lệ, thấm ướt hai viên trân châu, trong ánh mắt mông lung, ánh sáng của Tuyền khách châu đó

dần dần yếu đi, ta nâng tay áo lau nước mắt, cẩn thận nhìn xem, trên hạt Tuyền khách châu màu trắng dần hiện lên những sợi tơ mảnh đỏ như máu,

giống như tơ máu trong mắt.

Cảnh tượng này quá mức đáng kinh

ngạc, ta “A” lên một tiếng, suýt chút nữa sẩy tay làm rơi chiếc hộp,

được Nhạc Kha đưa tay ra đón lấy, cũng “A” lên một tiếng. Phụ thân thấy

lạ, lập tức rời ghế bước qua nhìn xem, lúc này sắc đỏ như máu đã dần dần bao phủ viên trân châu, màu đỏ từ từ chuyển sang xanh lam, đôi mắt sâu

sắc thắm thiết không hề có đau khổ oán giận, rõ ràng là đôi mắt xanh lam của Ly Quang.

Ta đau đớn nấc lên một tiếng, lồng ngực giống như

bị lửa đốt cháy dữ dội, thiêu đốt đến lục phủ ngũ tạng đều đau đớn, được phụ thân đưa tay ôm vào trong ngực, đứng cạnh đó, ta rõ ràng trông thấy cánh tay Nhạc Kha đưa ra, đầu ngón tay trống rỗng. Nhưng trong lòng đau đớn thống thiết, lý nào còn bận tâm đến.

Phụ thân mạnh mẽ ôm lấy ta, liên tục khuyên nhủ an ủi: “Loan nhi đừng đau lòng, đợi phụ thân

duyệt binh sẵn sàng sẽ san bằng Thiên giới, giúp con trút giận. Loan nhi ngoan, nếu còn bi thương khóc lóc, bảo phụ thân nên làm thế nào mới

được đây?”

Chỉ nghe thấy “Ba ba” hai tiếng, đôi mắt màu lam thế

nhưng trong khoảng khắc vụn vỡ, biến thành hai vũng máu nho nhỏ, cũng

không thấy được những điều hối tiếc lúc sinh tiền.

Nhạc Kha vội

vàng xoay người, bưng chiếc hộp nhỏ ra xa. Nhưng hai vũng máu đó lại

giống như ở trước mắt ta, biến mọi thứ trước mặt đều nhuộm lên một màu

đỏ tươi. Ta tựa vào ngực phụ thân bi thương khóc nức lên: “Phụ thân,

Loan nhi nhất định phải báo thù cho Ly Quang …”

Phụ thân trước

giờ luôn yêu thương ta, càng không nỡ nhìn dáng vẻ ta đau lòng như vậy,

liền điều binh phái tướng, lệnh cho Hùng Lực dẫn binh đến Thiên giới,

lên án Lăng Xương tàn ngược độc ác. Đợi đến lúc xuất phát, ta đã thu lại nước mắt, tùy ý phụ thân tự tay mặc lên cho ta giáp y Cửu Thiên Huyền

Phượng, lưng khoác áo choàng đỏ rực như lửa, t