XtGem Forum catalog
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329344

Bình chọn: 9.5.00/10/934 lượt.

y, nào ngờ vị phụ thân này của bổn tiên, sinh ra đã

bộc trực thẳng thắn, nửa điểm tâm cơ cũng không có, mở miệng liền hỏi.

Ta đứng cứng ngắc ngay tại chỗ, vừa sợ Nhạc Kha đáp “Phải”, lại vừa sợ

hắn đáp “Không phải”, suy nghĩ rối rắm, ngay đến chính bản thân cũng

không biết mình muốn nghe câu trả lời như thế nào nữa.

Nhạc Kha khẽ khom người, thành thật trả lời: “Đánh nhau với Hùng Lực, quả thực là vì công chúa điện hạ.”

Ta nhắm mắt lại.

Con rồng ngốc này nói dối đã quen, đem mấy lời này trêu ghẹo chúng tiên tử

các tộc còn được, hôm nay thế nhưng đã gặp phải đối thủ lại vẫn dám chạy đến trước mặt phụ thật mà nói dối, có lẽ hắn không biết, phụ thân bản

tính thẳng thắn cương trực, trước giờ ghét nhất là dối trá.

Quả

nhiên, phụ thân một chưởng đánh vỡ tay vịn bằng vàng ròng trên bảo tọa,

nổi giận bừng bừng: “Đại vương tử mặc dù là trưởng tử cao quý của Thiên

tộc, hôm nay có thể phá lệ cho ngươi vào thành Tu La chẳng qua là vì

vong thê đã mất cùng với ái nữ của Bổn vương, niệm tình ngươi với họ có

mối giao tình mới có thể để cửa thành Tu La vì người Thiên tộc mà rộng

mở. Nhưng ngươi không nên có suy nghĩ định lừa gạt Bổn vương, lời ngon

tiếng ngọt, làm trò vô dụng này. Còn nói thêm một câu bịa đặt nào nữa,

đừng trách Bổn vương trở mặt vô tình, ném ngươi ra ngoài thành Tu La!”

Ta trước giờ chưa bao giờ thấy phụ thân nổi giận, đại thể là lúc này người coi Nhạc Kha như mấy kẻ miệng mồm lẻo mép, muốn cầu được sự yêu thích

của người mới nói mấy lời này, một lời liền chỉ rõ hết thảy, nên chỉ yên lặng đứng bên cạnh, chuẩn bị lúc phụ thân nổi cơn thịnh nộ cũng sẽ điều đình một chút.

Không ngờ Nhạc Kha lại vén trường sam, lập tức

quỳ xuống, trong lòng ta than thở: Phụ thân tán thưởng nhất là những nam nhân ngạo nghễ khẳng khái chứ không phải kẻ tiểu nhân chỉ biết quỳ gối

luồn cúi, sự thanh tỉnh thường ngày của con rồng ngốc này hôm nay lại

giấu đâu hết rồi? Lúc đến thành Tu La, lẽ nào không chịu đi cùng? Thấy

hắn đã “cộp cộp cộp” dập đầu liên tiếp ba cái, phụ thân không thèm đoái

hoài, mặc hắn quỳ lạy.

Hắn từng chữ từng chữ sang sảng, mạch lạc

rõ ràng: “Nhạc Kha trước nhận đại ân của nhị công chúa Điểu tộc, sau này suýt chút nữa thì hồn phi phách tán, khó có thể duy trì, hoàn toàn dựa

vào Tu La Vương lập Trấn Hồn trận, hiện giờ lại thi thuật để ba hồn Nhạc Kha hợp lại, nếu nói là cha mẹ tái sinh cũng không có gì không thỏa

đáng. Ba lạy này của Nhạc Kha, chỉ vì để biểu đạt ý cảm tạ muôn vàn

trong lòng.” Im lặng một lúc, lại cúi đầu nói: “Trước đây Nhạc Kha đối

với Tu La Vương có chút bất mãn, chỉ vì Nhị công chúa chết oan, trong

lòng Nhạc Kha đau đớn vô cùng, không chỗ phát tiết, chỉ cảm thấy nếu suy xét lại từ đầu, chính là vì Nhị công chúa người…người gặp gỡ Tu La

Vương, mới có khởi đầu bất hạnh này…”

Cái chết của mẫu thân chính là nỗi đau cả đời trong lòng phụ thân, Nhạc Kha hôm nay đích thực có

chút to gan. Ta len lén lo lắng liếc nhìn phụ thân, nhưng thấy nét mặt

người trầm xuống đanh thép, bàn tay nắm chặt thành quyền, gân xanh hiện

rõ mồn một, cũng không biết là muốn đánh ai hay muốn nắm chặt thứ gì,

ánh mắt đau thương tuyệt vọng, người đau đớn thế này–Ta quát một tiếng:

“Nhạc Kha ngươi điên rồi, nói nhảm gì vậy?”

Giọng nói phụ thân

thế nhưng vẫn rất bình tĩnh: “Loan nhi, để hắn nói!” Nhưng từng chữ từng chữ lại như thể thốt ra từ tận phế phổi, vô cùng khó khăn.

Nhạc

Kha cười khổ đứng dậy: “Nhạc Kha suy nghĩ nông cạn, trước đây đã trách

lầm Tu La Vương. Nhưng từ khi gặp Thanh nhi, lúc đầu chỉ cảm thấy nàng

là nữ nhi của Nhị công chúa, chỉ nghĩ rằng trời cao cho Nhạc Kha cơ

hội báo đáp, vì vậy cứu nàng về Đông Hải. Nhưng sau đó tương giao mấy

ngàn năm, Nhạc Kha ngu dốt, thế nhưng không biết từ khi nào đã đem trái

tim trao gửi nơi nàng…”

Ta ngây ngẩn, hắn…Hắn thế nhưng lại nói ra mấy lời này trước mặt mọi người…

“Bây giờ mới biết, Nhị công chúa có thể gặp gỡ Tu La Vương, chính là vận

mệnh, về phần là may mắn hay bất hạnh lại không phải chuyện Nhạc Kha có

thể bình luận, Nhạc Kha chỉ nhớ, lúc lâm chung, người thì thầm gọi tên

Tu La Vương, ý cười mãn nguyện, nhẹ nhàng thở dài, hoàn toàn không có

nửa điểm oán hận.”

Phụ thân từ từ thả lỏng nắm tay.

“Nàng

chịu ủy khuất ta đau lòng, nàng cười vui vẻ ta mãn nguyện.Cho dù…Cho dù

nàng có đem ta lột da róc vảy, chỉ cần có thể khiến nàng tiêu tan lửa

giận trong lòng, ta quyết cũng không oán thán. Mặc dù ta ở trước mặt

chúng tiên tử có thể miệng lưỡi nở hoa, nhưng mỗi lần ở cùng nàng lại

chẳng thể nói được lời nào hay ho, chỉ nhất nhất muốn chọc tức nàng, để

nàng và ta tranh cãi gây gổ. Nhưng càng tranh cãi ta lại càng muốn ở bên cạnh nàng…Không phải với thân phận là trưởng tử Thiên giới hay Đông Hải Long Tam thái tử gì gì đó, chỉ là một con rồng, có thể cùng nàng ngao

du tứ hải, sát cánh cùng bay.”

Nội điện không một tiếng động, ta

chỉ cảm thấy tiếng con tim mình đập càng lúc càng dồn dập, giống như

tiếng trống chúc mừng ở phàm giới, ồ ạt, ùn ùn kéo đến, dần dần bên tai

chỉ có tiếng trống chúc mừng này.

Thế nhưn