XtGem Forum catalog
Long Phượng Tình Trường

Long Phượng Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329332

Bình chọn: 7.5.00/10/933 lượt.

chút nặng, đành phải thở dài một hơi, cầm lên một khối điểm tâm đút cho hắn. Hắn

tựa lên vai ta, chỉ nghe bên ngoài xa liễn tiếng y giáp leng keng, giữa

phố xá tiếng tiểu thương rao hàng không ngừng bên tai, năm tháng tĩnh

lặng, trong xe có thể nghe rõ tiếng hơi thở của hai người chúng ta, nhàn nhã yên bình, mơ hồ như những phân tranh nơi tứ hải cũng không có chút

can hệ nào với chúng ta.

Hắn chậm rãi nuốt xuống nửa khối điểm

tâm, hai mắt sáng rỡ như sao, chan chứa ý cười mãn nguyện, không biết vì sao, những phiền muộn lo lắng, chua xót khổ sở đều không còn chút dấu

vết. Như thể chỉ cần nhìn thấy gương mặt tươi cười mãn nguyện của người

đang ở trước mặt đây, bản thân ta liền cảm thấy mỹ mãn.

Cũng

không biết là ai đã đặc biệt căn dặn mà hôm nay xa liễn đi cực kỳ chậm,

đến khi hắn no bụng rồi mà vẫn còn chưa đến thao trường Tu La. Ta chợt

nhớ ra một chuyện, trong lòng bỗng dưng nặng trĩu, nói: “Chàng có biết

tin tức gì về Ly Quang?”

Lời này vừa nói ra, bầu không khí trong

xa liễn nhất thời liền trầm xuống, giống như có một tảng băng to nặng bị đập vỡ, khiến những ngọt ngào trước đó đều đông cứng lại. Rất lâu sau

hắn mới nói: “Sau đó Lăng Xương cũng phái người đi Đông Hải tìm qua, bản thân ta cũng âm thầm trà trộn vào đó, trước khi đến đây cũng đã đến

Đông Hải, nhưng trên mặt biển sóng lớn dồn dập, Đông Hải thủy vực rộng

lớn, hôm đó bất quá chỉ mới nửa ngày sau trận chiến, thi thể cùng vết

máu liền bị sóng biển cuốn sạch, theo ta đoán…đại thể là dữ nhiều lành

ít rồi.”

Hắn nói xong câu này, sắc mặt cực kỳ khó coi, cẩn thận

dè dặt nhìn nhìn ta, dịu dàng nói: “Ta biết Thanh nhi trước giờ vẫn xem

Ly Quang như huynh trưởng, hắn đích thực cũng đối với nàng không tệ, chỉ là lúc ở Đông Hải nàng vì bảo vệ hắn sớm đã bị trọng thương, nếu hắn

linh thiêng, biết nàng lại vì hắn mà đau lòng, không chịu điều dưỡng

thân thể, hắn nhất định cũng sẽ không đồng ý.”

Nếu hắn có linh

thiêng….Nếu hắn có linh thiêng…Giao nhân sau khi chết đi, chẳng phải sẽ

hóa thành bọt biển, sao lại có thể linh thiêng được chứ?

Nước mắt nóng hổi lăn dài, hắn hít một tiếng, lại khuyên nhủ nói: “Ta với Ly

Quang từ nhỏ đã đặc biệt hợp ý, tính tình hắn lại rất tốt, cũng không

như mấy huynh đệ trong Long cung đối với ta cực kỳ ghét bỏ. Trên trời

dưới đất, ta cuối cùng cũng chỉ có một người bằng hữu này, hiện giờ thấy hắn chết thảm, đau lòng âu cũng là chuyện khó tránh khỏi…Chỉ là Thanh

nhi, nói lời này là từ tư tâm của ta, nàng, ta và hắn, chúng ta từ khi

sinh ra đã có vận mệnh của bản thân mình, có cưỡng cầu cũng không

được…Hắn chính là Giao vương thái tử, cho dù hắn chưa từng có suy nghĩ

làm phản chiếm đóng Nhân giới, nhưng Giao vương lại là cha ruột của hắn, bị liên lụy cũng là điều khó tránh….” Nói rồi ôm ta vào trong ngực, cúi xuống, le lưỡi liếm sạch nước mắt trên mặt ta.

Trong đầu ta ầm

ầm như có vô số vì sao đang nổ tung, bị hành động thân mật này của hắn

dọa sợ, nhưng lại ngây ngốc ngồi trong lòng hắn, quên mất việc khóc thút thít…Hắn…Hắn…Con rồng ngốc vô liêm sỉ này!

Hắn thấy dáng vẻ này

của ta, có lẽ cảm thấy có chút thú vị, khẽ cười một tiếng, lại muốn cúi

người làm chuyện thân mật đó, trong lòng ta ầm ầm nhảy loạn, bên trong

xa liễn chật hẹp, phụ thân lại còn phân phó cung thị chất lên rất nhiều

đồ ăn thức uống nên càng không có chỗ để tránh, ta đành giả vờ giống như đà điểu chỉ có thể nhắm hai mắt lại, bất chợt nghe thấy người bên ngoài xa liễn nói: “Công chúa điện hạ, đã đến thao trường Tu La rồi.”

Ta thở phào một hơi, lấy tay áo lau lau mặt, lại đẩy hắn ra vội vàng nhảy

xuống, nghe được tiếng cười khẽ của Nhạc Kha ở phía sau, ta lại càng

thêm quẫn bách, chỉ cảm thấy ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về bên này

nên càng chột dạ, cũng không biết người bên ngoài nghe được bao nhiêu.

Trên đài cao của thao trường Tu La, một đám hán tử Tu La đứng đối diện với

Nhạc Kha, cười nói: “Nhạc công tử, ngươi rời khỏi thành Tu La đã hơn vạn năm, cũng không biết tu vi tiến bộ ít nhiều thế nào, hôm nay..đám thúc

thúc..đặc biệt lĩnh giáo.” Mấy người này bình thường ở trước mặt ta mặc

dù hào sảng thẳng thắn, nhưng cũng chưa từng nói mấy lời coi thường trêu chọc thế này, đối với Nhạc Kha lại là một bộ mặt khác, nói là căm ghét

thù địch cũng không phải, nhưng họ lại đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “đám

thúc thúc”, bộ dạng tươi cười nhưng lại đặc biệt không có ý tốt, thật

khiến ta đổ mồ hôi lạnh thay hắn.

Người trong thành Tu La đấu

pháp luận đàm tu vi là chuyện bình thường. Nhưng hôm nay xem thử ta lại

thấy không thích hợp cho lắm. Chỉ vào một đám nam nhân mồ hôi nhễ nhại

đang quấn lấy nhau, còn ngọc sắc cẩm sắc sớm đã bị làm bẩn kia, hoàn

toàn không thể nhìn ra dáng vẻ ban đầu của Nhạc Kha, ngạc nhiên nói:

“Phương Trọng tỷ tỷ, Tu La chúng ta không phải tu vi không tệ sao? Tỷ

thí với Nhạc Kha, vì sao không dùng tiên thuật lại chỉ giống như người

phàm, thi đấu sức lực?”

Phương Trọng hé miệng nở nụ cười: “Công

chúa có điều không biết, tộc Tu La tuy thích chiến đấu, nhưng đối với

huynh đệ của mình lại cực kỳ