ít hà, sau lại dịu dàng kêu lên một tiếng : “Thanh nhi…” Bị ánh mắt lạnh
lùng giết người của ta quét qua, lập tức ngượng ngùng cúi đầu xuống,
không kêu lên nữa.
Đợi đến khi mọi người trong điện tản đi, bổn
tiên hô một tiếng: “Hộ vệ–“, hắn lập tức vội vàng cuống quít chạy vào,
trên mặt lộ ra nụ cười yếu ớt dịu dàng: “Thanh nhi, ta đã biết…” Nửa câu sau bị hành động ta hung hăng lao tới, vén tay áo dọa cho hoảng sợ mà
nuốt ngược trở vào.
Bổn tiên chẳng qua là…vén tay áo hắn, hung hăng cắn vài phát trên cánh tay hắn mà thôi.
Vừa cắn vừa hung dữ nói: “Buổi trưa hôm nay Bà Nhã Nhĩ cười ta ba lần,
Phương Trọng cười ta bốn lần.” Trên cánh tay hắn liền xuất hiện hai hàng dấu răng, một hàng ba cái, một hàng bốn cái.
Hắn cũng không bực, gắng gượng chịu đựng, thỉnh thoảng có khi khẽ rên lên một tiếng, âm
thanh đó giống như một sợi lông vũ gãi nhẹ vào lòng bàn chân ta, khiến
trong lòng bổn tiên vừa nhột vừa vui, hận không thể cắn thêm vài phát,
lại thử nghe xem thanh âm yếu ớt đó của hắn. Nhưng hắn chỉ dùng một cánh tay khác nhẹ nhàng vỗ vỗ trên lưng ta: “Sau này ta sẽ không cố tình làm Thanh nhi xấu hổ nữa, mặc dù là nàng cầu thân ta, nhưng sau này bất
luận gặp ai, nhất định sẽ nói, là Bổn điện đối với Thanh nhi nhất kiến
chung tình, sống chết bám theo, ngỏ lời đính ước bạc đầu!”
Ta thử tưởng tượng cảnh tượng này, trong lòng thầm cười, hàm răng đau xót cũng không cắn nữa. Da thịt trên người hắn cực kỳ rắn chắc, không dễ cắn
chút nào, cắn hơn hai lần chỉ cảm thấy quai hàm muốn đứt lìa rồi.
“Tỷ tỷ, hai người làm gì vậy?” Cửu Ly ngủ suốt một ngày trên giường lớn của ta cuối cùng cũng đã dậy, từ trong chăn lộ ra cái đầu mềm mại của Cửu
Vỹ Hồ. Nhạc Kha kéo dài giọng hét gọi một tiếng: “Cửu Ly- -“ Cái đầu nhỏ mềm mại trong chăn không thấy nữa, mà xuất hiện một gương mặt khiến
chúng sinh điên đảo, đôi mắt đỏ đẹp tựa bảo thạch, nam nữ đều mê đắm.
May mà tiếng hô này của Cửu Ly mới giúp ta ngừng suy nghĩ vẩn vơ, cũng
không hề vạch y phục hắn, dọc theo lồng ngực tiếp tục cắn xuống. Ta nghe thấy hắn hít một ngụm khí, giống như trút được gánh nặng, cực kỳ đắc ý, ra oai: “Nếu ngươi còn nói năng bậy bạ, ta nhất định cắn cho ngươi toàn thân đều là sẹo!”
Hắn giống như dở khóc dở cười, hết nhìn lại nhìn ta, tâm tình khổ nguyện đưa cánh tay ra: “Cắn đi cắn đi.”
Lại qua hai ngày ta an ổn ở trong phòng, cực kỳ muốn đi Đông Hải đổi gió,
bị phụ thân lấy lý do thương thế chưa lành, không thể sử dụng pháp thuật ngăn cản. Ta vừa đảo mắt, chỉ vào Nhạc Kha cười nói: “Hiện giờ có
thuyền miễn phí, phụ thân nhất định không đồng ý cho nữ nhi đi dạo?”
Phụ thân lắc lắc đầu, trách ta: “Thiên đế trưởng tử mặc dù chân thân là
rồng, nhưng cũng không thể bị con một a đầu cưỡi lên cưỡi xuống đi dạo
vòng vòng được.”
Ta vốn chỉ định túm đuôi rồng, mong mượn chút
lực mà bay một vòng, không ngờ phụ thân lại nghĩ trắng ra như vậy. Lại
càng không ngờ tới, Nhạc Kha thế nhưng lại biến về chân thân, hào sảng
nói: “Thanh nhi nhanh leo lên, ta chở nàng đi đằng vân.”
Bổn tiên mấy ngày nay làm ổ dưỡng thương trong Tư Hoàng Điện, sớm đã ngột ngạt
bức bối, lý nào vẫn còn khách khí, một bước nhảy lên lưng hắn, hai tay
nắm lấy sừng rồng, bạch long nhẹ nhàng chuyển mình, chở theo ta lượn hai vòng trên đầu phụ thân rồi hướng bên ngoài thành mà đi. Bên tai tiếng
gió vù vù dữ dội, ta chỉ loáng thoáng nghe được một câu trong gió: “…Còn không mau đuổi theo…”, nhìn ra sau, một đám người tóc đen đang bám phía sau, dẫn đầu chính là Hùng Lực.
Ta ở trên lưng rồng cười đến cực kỳ vui vẻ.
Mấy ngày nay nhìn thấy Nhạc Kha làm hộ vệ làm đến hưng trí bừng bừng, ngày
ngày hai mắt sáng rỡ đứng canh, không thèm để bổn tiên vào mắt– bổn tiên ở trong điện ngày đêm bất an, trằn trọc trăn trở, có lúc từ bên trong
cửa sổ lén lút tìm hắn, thấy những vết xanh tím trên mặt hắn đã mất đi,
lại là một lang quân tuấn tú, cả ngày tươi cười đứng bên ngoài điện, dẫn tới đám thị nữ trong cung cứ không ngừng đi đi lại lại, bổn tiên càng
hận không thể để tất cả hộ vệ Tư Hoàng Điện đều vào trong phòng để bảo
vệ chứ không phải đứng ngoài cửa điện. Trong lòng không khỏi bực bội khó chịu, giống như nước sôi trên bếp, bên dưới là củi lửa cháy dữ dội,
thiêu đốt mạnh mẽ, ngũ tạng trong lồng ngực đều quay cuồng bện thắt lại. Ta hung hăng đóng cửa sổ, nôn nóng lo lắng đi qua đi lại trong điện. – – chỉ mới nửa tháng đã gầy đi một vòng.
Phương Trọng từng thong
thả mỉm cười trên dưới đánh giá ta, vừa lắc đầu thở dài vừa nói: “Công
chúa tội gì phải khổ sở như vậy? Ngày ngày thấy người trong lòng đứng
ngoài cửa, lẽ nào không nhịn được mới gầy đến thảm hại như thế?”
Lòng không nhịn được?
Bổn tiên trước giờ vững như bàn thạch, lẽ nào lại không nhịn được? Ai bảo
con rồng ngốc đó đem chuyện ta tự mình cầu thân nói ra, khiến bổn tiên ở trước mặt phụ thân mất hết thể diện? Huống chi, hắn đến giờ cũng chưa
từng thừa nhận lỗi lầm với bổn tiên!
…….
Một ngày này ta
cưỡi rồng vùng vẫy giữa sóng biếc dưới núi Tu Di, có lẽ quá mức vui vẻ,
tiếng cười không ngớt, vui quá hóa buồn, l