vuốt ve lưng ta, thấp giọng nói bên tai ta: “Lúc nào cũng thấy nàng hét hét gào gào, có
đôi khi ngay cả chính ta cũng có chút không tin, cảm giác nàng đối với
ta chẳng qua là lưu luyến. Tiểu ngốc điểu từ nhỏ lớn lên ở núi Đan
Huyệt, nhưng hễ gặp người nào đối tốt với nàng, nàng liền cảm kích tận
đáy lòng, ngay cả sự nồng hậu thâm tình cũng gia tăng gấp bội, vì vậy ta thường lo lắng…Lo lắng nàng sẽ theo Ly Quang dịu dàng quan tâm mà rời
đi…”
Ta vốn dĩ nước mắt lưng tròng nhưng nghe thấy lời này thì
không khỏi phì cười, thì ra trong lòng hắn thế nhưng lại có suy nghĩ như vậy, không khỏi ở trong ngực hắn cọ cọ, đem nước mắt trên mặt lau sạch, rồi lại muốn ngẩng đầu nhìn hắn. Nhưng hắn lại sống chết giữ chặt ta
trong lồng ngực, khí lực lớn chưa từng thấy, như thể cực kỳ sợ ta trông
thấy biểu cảm của hắn.
Lại nghe thấy hắn khẽ khàng bên tai: “Sau
này tin Ly Quang đã chết truyền tới, nàng tiếp nhận Tuyền Khách Châu
liền khóc đến nước mắt ràn rụa, trong lòng ta liền nghĩ, nếu như một
ngày nào đó ta chết đi, nàng cũng sẽ khóc đến thương tâm như vậy chứ,
lại có thể vì ta mà nổi giận…Liền hận kẻ chết không phải là ta.”
Thì ra hắn lại có suy nghĩ ấu trĩ như thế, ta chưa từng nhận ra, chỉ là cảm giác được trái tim hai chúng ta vào thời khắc này bất giác gần kề hơn
rất nhiều. Thì ra ta và hắn cả hai đều cẩn thận phỏng đoán, ta phỏng
đoán hắn hắn phỏng đoán ta, ngược lại khiến trái tim xa rời nhau. Mặc dù có tình, nhưng chung quy vẫn chưa từng tâm liền tâm như hiện tại.
Hắn lại thấp giọng cười, có chút cảm khái: “Tiểu ngốc điểu, hôm nay có thể
thấy nàng khóc lóc đau lòng như vậy, cũng không uổng công ta đưa ra
quyết định này.”
Trong lòng ta chua xót, nghĩ thấy trước đây cả
hai chưa từng gần kề như hôm nay, hiện giờ không dễ dàng gì mới tâm liền tâm, nhưng hắn lại hạ quyết tâm rời đi, gắng sức đẩy hắn ra, hai mắt
như thể bốc hỏa, hung hăng trừng mắt nhìn hắn. Nhưng thấy trên mặt hắn
hoàn toàn khô ráo, nửa giọt nước mắt cũng không có, mắt phượng sáng rực, ngọc dung trắng trẻo, nào có nửa điểm tiều tụy vì biệt ly? Ngược lại
bản thân mấy ngày nay ăn không ngon ngủ không yên, hôm nay lại bất chấp
dung mạo mà khóc lóc dữ dội, nên càng xấu hổ tức giận, hai mắt mặc dù ra sức trừng hắn, nhưng trong phút chốc nước mắt lại tràn mi, khiến người
tức giận mà, một mực nâng tay áo lau sạch.
–Ta khi nào lại có thể thay đổi quyết định của hắn chứ?
Trong lòng vừa nghĩ, miệng đã nức nở nghẹn ngào: “Chàng đã quyết định muốn về Thiên giới làm Thái tử gì đó, vậy sao không đi nhanh đi, còn ở đây quấn lấy bổn tiên làm gì chứ?”
Ý cười trên mặt hắn càng nồng đậm,
trêu chọc nói: “Chính là Tiểu ngốc điểu khóc thương tâm như vậy, khiến
bổn điện hạ khó xử nha…”
Ta nâng tay áo lau nước mắt, vừa nghẹn ngào vừa nói: “Ta khóc là chuyện của ta, can hệ gì đến chàng?”
Hắn bước lên lại vòng tay ôm ta vào trong ngực, thấp giọng ôn nhu nói:
“Nương tử đau lòng rơi lệ, đương nhiên có liên quan đến vi phu rồi! Ta
sao có thể bỏ mặc tiểu nương tử, khiến nàng đau lòng thống khổ chứ?”
Hắn… hắn…lúc này lại còn nói đùa như thật?
Ta giận đến run rẩy, hung hăng đưa tay nhéo hông hắn một cái, chỉ nghe
thấy một tiếng rên rỉ mới thả lỏng tay, oán giận nói: “Cho chàng nói
bậy! Cho chàng nói bậy! Chàng là…Chàng là chồng ai chứ?”
Hắn hạ
thấp người, nhanh chóng trộm hôn một cái trên mặt ta, sau đó đắc ý cúi
đầu nói: “Người nào tức giận đương nhiên là chồng của người đó rồi!”
Thấy ta vừa giận vừa oán, vùng vẫy không thôi, làm bộ làm tịch thở dài:
“Nương tử không nghe lời, đừng trách vi phu nha!” Trước mắt lóe lên một
luồng bạch quang, bổn tiên lại cử động nhưng bất luận thế nào cũng không nhúc nhích được.
Đôi mắt xoay tròn tức giận, trừng hắn đến độ
hắn nhìn thấy cũng có vài phần chột dạ, ngỏn nghẻn cười nói: “Thanh nhi
đừng nhúc nhích, vi phu cũng không có ác ý. Chỉ là muốn trách cũng chỉ
có thể trách Tu La phụ thân của nàng. Nhân duyên tốt đẹp của ta, ông ấy
một mực muốn ngăn cản, còn muốn đính ước gì đó cho nàng. Tên Ma Lạc gì
đấy, ta thấy hắn chẳng phải thứ tốt đẹp gì, lưu luyến bụi hoa, hiện giờ
ra vẻ thâm tình chân thành với nàng, Tiểu ngốc điểu tuyệt đối không thể
tin hắn!”
Trong lòng bổn tiên căm giận vô cùng, nếu không phải
miệng không thể nói, sớm đã chửi đóa lên rồi: Ma Lạc không thể tin,
chàng thì có thể sao? Ma Lạc chí ít cũng không dám biến bổn tiên thành
dạng này, nhưng chàngi lại dám dùng định thân chú với bổn tiên, thế
nhưng khi dễ ta như vậy! Càng nghĩ, hai mắt liền chua xót, lại muốn rơi
lệ.
Hắn thấy ta như vậy liền vội vàng nâng tay áo lau: “Thanh nhi đừng khóc đừng khóc! Ta chỉ là nghĩ..Chỉ là nghĩ không thể vừa rời đi
mà chắp tay tặng nương tử cho kẻ khác!”
Ta nổi giận phừng phừng, bổn tiên cũng không phải là lễ vật, cái gì mà “chắp tay tặng người”?
Hắn lại bứt một nhúm tóc trên đầu ta, thổi một hơi, trước mắt lập tức xuất
hiện một thiếu nữ giống bổn tiên như đúc. Hắn xoa xoa đầu nàng ta:
“Ngoan ngoan, ngươi ở đây với Tu La Vương đi, Thanh nhi ta phải dẫn đi
rồi!”
Ta khẩn trương, với tu vi