của phụ thân, chút tiểu xảo nho
nhỏ này lẽ nào người nhìn không ra? Lại nói ta nếu như bị hắn dẫn đi, để phụ thân nghĩ rằng ta bỏ trốn cùng hắn, có lẽ người…sẽ đau lòng?
Nào biết Nhạc Kha lại vung tay, bổn tiên liền hóa thành một viên tròn tròn
be bé, ước chừng là kích cỡ một viên đan dược, bị hắn nắm trong tay,
trầm thấp nói: “Thanh nhi cố chịu ủy khuất hai ngày, đợi ta đến Thiên
giới an bày xong sẽ thả nàng ra! Ai cũng đừng mong sau khi ta rời đi
liền đem nàng gả cho kẻ khác, Thanh nhi muốn gả cũng chỉ có thể gả làm
vợ của ta!” Nói rồi liền thấy hắn lấy ra một cái túi, bỏ bổn tiên vào
bên trong, trước mắt lập tức một mảng tối mò, lục giác đều rõ ràng, cảm
giác giống như bị hắn nhét vào trong ngực, hơi thở ấm áp ập đến, trái
tim càng đập rộn ràng, ở bên tai ta thình thịch không ngừng.
… … Đây là phát sinh tình huống thế nào vậy?
Bên tai nghe thấy tiếng nói bình tĩnh không chút dao động của bản thân:
“Thái tử điện hạ đi thong thả, bổn điện không tiễn!” Rõ ràng trước đó
trong lòng ta còn nghĩ, tốt nhất là vui vui vẻ vẻ tống hắn đi, tránh
khỏi thương tâm lần nữa. Hiện giờ mặc dù biết giọng nói đó chính là
thiếu nữ do một dúm tóc của ta hóa thành, vẫn khiến người khác kinh
ngạc.
Cửa điện lại lần nữa kêu lên, ngẫm thấy hắn đã ra khỏi
điện, bổn tiên ở trong ngực hắn nằm vững vàng, nghe thấy Phương Trọng
nghênh tiếp nói: “Nhạc…” Thanh âm vô cùng chua xót của hắn truyền tới,
như thể vụn vỡ: “Phương nữ quan…Sau này vẫn xin làm phiền cô thường
xuyên chiếu cố Thanh nhi rồi… Nhất định trong lòng nàng căm hận ta lắm,
nhưng ta cũng là thân bất do kỷ…” (Huynh đây là tính đi tranh giải Oscar a…)
Phương Trọng cất giọng mềm mại, chứa đựng vẻ đồng tình:
“Ngươi cứ yên tâm mà đi, công chúa ta sẽ trông nom, chung quy phải khóc
một vài trận thì trong lòng mới thanh thản được. Đứa trẻ này ngoài mặt
nhìn không thấy có vẻ gì, kỳ thực trong lòng đau khổ vô cùng. Bị kẹt
giữa ngươi và Vương thượng…cũng khó!”
Làm phiền Phương Trọng lo
lắng cho bổn tiên như vậy, ta suýt nữa lại rơi nước mắt. Nhưng lạ là,
không nhúc nhích được cũng được đi, thế nhưng ngay cả nước mắt cũng như
thể ngưng đọng lại trong hốc mắt, không chảy ra được.
Tiếng bước
chân Phương Trọng dần xa, trong lòng ta vạn liệu không ngờ con rồng ngốc này diễn xuất quá tốt, thế nhưng dẫn ta từ trong Vương cung Tu La rời
đi mà hoàn toàn không bị ngăn cản. Dọc đường đụng phải thủ vệ, hắn từ
biệt cùng mọi người, không nhanh không chậm, đích thực cũng không sợ phụ thân hồi cung trông thấy ta giả mạo, đuổi theo chất vấn.
Đi rồi lại đi, bất quá được một canh giờ, chỉ nghe thấy Ma Lạc đang tuần tra cười nói: “Thái tử điện hạ vậy là sắp rời đi rồi?”
Cách lồng ngực phập phồng của hắn, nghe tiếng hắn cười đáp: “Bổn điện đi
rồi, Thanh nhi vẫn nên làm phiền ngươi chiếu cố nhiều nhiều!”
Ma
Lạc đáp hết sức nhiệt tình: “Thái tử điện hạ thượng lộ bình an.” Cảm
giác thấy Nhạc Kha bước được hai bước, hắn lại khó xử bồi thêm một câu:
“Chỉ tiếc Thiên giới và tộc Tu La thủy hỏa bất dung, rượu mừng của ta và công chúa điện hạ e là điện hạ không uống được rồi!”
Nhạc Kha
dừng lại một chút, bổn tiên nghe thấy tiếng tim hắn đập nhanh dần, cũng
không biết hắn vui vẻ hay tức giận, giờ phút này ngữ điệu mà tai ta nghe thấy mang theo bi thương, như thể muốn gây sự: “Hời cho tiểu tử nhà
ngươi rồi! Nếu ngày nào đó bổn điện hạ nghe thấy ngươi đối xử không tốt
với Thanh nhi, cẩn thận bổn điện hạ tìm ngươi tính sổ!”
Ma Lạc đương nhiên rạng ngời đắc ý đồng ý.
Ta vốn tức giận vô cùng, lúc này cũng nhịn không được âm thầm bật cười,
nhớ tới mấy ngày nay Ma Lạc ngày ngày sau khi xong phiên trực đều đến Tư Hoàng Điện cùng ta dùng bữa tối, từ nay về sau ở cùng hắn đương nhiên
là thiếu nữ do nhúm tóc đó hóa thành, nếu để hắn ngày nào đó biết được
chân tướng, biểu cảm trên mặt nghĩ thấy nhất định là vô cùng đặc sắc.
Lại nghĩ đến Nhạc Kha làm như vậy, đích thị là trắng trợn không kiêng nể
gì, sợ là khó tránh khỏi khiến phụ thân đau lòng, sau này cũng không
biết giải quyết thế nào, nhưng có thể khiến hắn hạ quyết tâm gây chuyện
động trời như vậy, trong lòng bổn tiên mơ hồ lại nảy sinh niềm vui vô
hạn, nhưng lại hận không thể ở trong cái túi đen mò mò này mà nhảy lên.
Lúc trước đau lòng là thế, ở trong Tư Hoàng Điện khóc đến lấm lem, nào
ngờ tình thế xoay chuyển bất ngờ, đích thực khiến người ta không khỏi
vừa ngượng vừa giận, lại vừa vui mừng.
Nhạc Kha con rồng ngốc
này, nghĩ thấy sớm đã định ra chủ ý nhưng lại để ta dằn vặt không ít
ngày, đợi đến khi bổn tiên an ổn, nhất định ở bên hông hắn cho thêm mấy
vết bầm tím nữa mới được!
Đợi đến khi ta nhìn
thấy ánh sáng lần nữa thì đã là đêm tối, trong Tước La Điện một mảnh nhu hòa, Nhạc Kha từ trong túi lấy bổn tiên ra, đặt ở trên bàn khẽ cười đắc ý.
Ngày hôm đó tựa vào ngực hắn, chỉ nghe được đủ loại âm thanh, lúc là tiếng nghênh đón của mấy văn quan già nua trên Thiên đình, tiếng binh khí leng keng của võ tướng, lại có tiếng nhắc nhở của Thiên Đế.
Sau đó, ồn ào nhộn nhạo, với bổn tiên chẳng qua là người q