ở đối diện mới đúng.”
“Ai nói thế, nhà tớ chính là ở đây.” Thẩm Đình lùi lại vài bước, nheo mắt nhìn cánh cửa rồi gật gật đầu: “Đúng chỗ này rồi, không nhầm đâu.”
Thế nhưng cô vặn chìa khóa thế nào cửa cũng không mở, Thẩm Đình vốn tính nóng nảy bắt đầu nổi xung, tay đấm chân đá cánh cửa: “Khốn kiếp, ngươi chẳng qua là một cánh cửa thối mà cũng dám lên mặt với bà, ngươi dựa vào cái gì hả, ngươi tưởng ngươi là vừng ơi mở cửa ra hả, ngươi tưởng ngươi là Thẩm Nhân Kiệt hả! Ngươi tưởng…” Đúng lúc cô đang định phá cửa làm củi đốt thì cánh cửa bỗng tự mở ra, Thẩm Đình mất đà, cả người đổ nhào vào trong, rơi vào một vòng tay ấm áp, người ấy đưa tay giữ lấy vai cô: “Chị phát điên rồi à?”
Thẩm Đình vẫn ngật ngưỡng: “Cậu, sao cậu vào nhà tôi…”
Thẩm Nhân Kiệt ngao ngán: “Nhìn số nhà đi, đây là nhà tôi, nhà chị ở đối diện.”
Cao Hiểu Vi đang đứng dựa vào tường liền cất giọng lè nhè: “Tớ đã bảo mà, tớ đã bảo cậu nhầm mà..”
Thẩm Nhân Kiệt xem bộ dạng của Cao Hiểu Vi, rồi quay lại trừng trừng nhìn Thẩm Đình: “Hai người thế này là thế nào? Có người thèm các người rồi hả? Xem chừng đi ăn mừng mới ra nông nỗi này.”
“Không ai thèm thì sao, can gì đến cậu?” Thẩm Đình cho dù đang ở trong trạng thái thiếu tỉnh táo cũng không dễ gì để miệng lưỡi chịu thiệt.
“Không ai thèm nhưng tôi có thể miễn cưỡng thèm đấy.” Thẩm Nhân Kiệt cười cười.
Thẩm Đình ngước mắt nhìn anh, khuôn mặt đáng ghét của anh cứ phóng to, thu nhỏ, rồi phóng to, rồi lại thu nhỏ trước mắt cô, quả nhiên là khuôn mặt của ác quỷ. Thẩm Đình duỗi tay đẩy mạnh anh ra, không cẩn thận bị hụt chân, ngã dúi về phía trước, chỉ thấy đầu choáng mắt hoa trời đất cứ quay vòng như bị cuốn vào một dòng xoáy, có cảm giác có người nhào đến đỡ cô, sau đó có một giọng mắng nhiếc pha lẫn cả phẫn nộ, bất lực, phiền não, suy sụp, vân vân đủ thứ thất tình lục dục được truyền đến tai cô: “Loại đàn bà gì thế này, ác quá đi mất, cố ý đến gõ cửa nhà tôi, ói đầy lên người tôi.”
Khi tỉnh lại, Thẩm Đình thấy mình đang nằm trên giường êm nệm ấm, cô nghiêng đầu nghĩ: chiếc giường này sao trông quen quá, hình như nhìn thấy ở đâu rồi…Đây không phải là giường của Thẩm Nhân Kiệt đấy chứ, Thần Tài, Quang Công ơi, các ngài đừng hành hạ nắm xương già này như thế chứ. Cô ngồi dậy nhìn, không phải phòng Thẩm Nhân Kiệt thì còn có phòng ai sạch sẽ như li như lau thế này? Cao Hiểu Vi bị thảy tùy tiện lên sô pha.
Cô nghe ngóng một lúc, thấy bốn bề im ắng, cô liền rón rén rời khỏi giường đến lay Cao Hiểu Vi dậy, Cao Hiểu Vi ngái ngủ hỏi: “Đây là đâu thế?” Sau đó kinh hoàng hỏi: “Không phải chúng ta bị bắt cóc rồi chứ?”
“Đừng tưởng bở! Bọn bắt cóc ngu thế à? Cậu không tiền không sắc, bắt cậu về chỉ tổ tốn cơm tốn gạo.” Thẩm Đình nói xong ra hiệu cho cô khẽ tiếng, hai người nhón nhén đi ra khỏi phòng, Thẩm Nhân Kiệt đang nằm co ro say ngủ trên chiếc sô pha ngoài phòng khách, hai người nhẹ nhàng mở cửa, lúc chuẩn bị mở cửa nhà mình mới nhớ ra ban nãy đang cắm chìa khóa ở cửa nhà Thẩm Nhân Kiệt, Thẩm Đình quay lại rút chìa khóa, cô xoay chìa, rồi “cách” một tiếng, đầu chìa khóa đã nằm lại trong ổ khóa nhà Thẩm Nhân Kiệt. Cao Hiểu Vi ngỡ ngàng như hóa đá nhìn Thẩm đại tiểu thư.
Thẩm Nhân Kiệt bất hạnh ở trong nhà cũng bị thức tỉnh, anh chạy đến vặn nắm đấm trong nhưng không được, chỉ còn cách gọi với ra: “Này, các cô làm trò gì thế? Bây giờ phải làm sao?”
“Đừng lo cho tôi, tôi còn một chiếc chìa khóa dự phòng nữa.” Thẩm Đình vô cùng bình tĩnh nói.
Thẩm Nhân Kiệt ở bên trong gào lên: “Chị hai, tôi nói tôi kia! Bây giờ làm sao tôi ra được.”
Thẩm Đình có thể cảm nhận được anh ở trong kia đang lồng lộn lên tuyệt vọng như con thú bị giam cầm, thế nên càng vui vẻ nói: “Ồ, cậu bị đè dưới Ngũ Hành Sơn không nhúc nhích nổi nữa à?”
Nói xong cô nghe thấy tiếng Thẩm Nhân Kiệt đang hổn hển kìm nén cơn giận, cuối cùng cũng đến lượt Thẩm Đình ung dung nhàn nhã nói: “Để tôi gọi thợ khóa đến sử, nhưng giờ muộn quá rồi, chắc là sáng sớm mai mới tới, cậu đừng lo, có chúng tôi ở ngoài này ủng hộ cậu.”
Thẩm Nhân Kiệt ở bên trong gầm gừ: “Tôi sẽ không tha cho các người đâu.”
Thẩm Đình ở ngoài hỏi một đằng, đáp một nẻo: “Không cần cảm ơn chúng tôi, đây là việc nên làm mà.”
“Đừng nói là tôi không cảnh cáo các người.”
Thẩm Đình vẫn tiếp tục ông nói gà bà nói vịt: “Cậu nói khách sáo quá, hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau là chuyện thường tình, ngại gì chứ? Hiểu Vi, chúng ta về ngủ đi. Đứng đợi ở đây cũng không phải là cách.”
Hỏi đông đáp tây thế mà cũng trêu được Thẩm Nhân Kiệt một hồi, hai người về phòng ôm bụng cười như nắc nẻ, bỏ lại một mình Thẩm Nhân Kiệt ngồi trong phòng suy sụp. Cao Hiểu Vi hỏi Thẩm Đình: “Cậu làm thế không sợ đắc tội với anh ta à?”
Thẩm Đình vỗ vai Cao Hiểu Vi: “Cậu yên tâm, anh ta chỉ là con hổ giấy, xem bà đây nghiền nát anh ta.”
Đợi đến ngày hôm sau khi Thẩm Nhân Kiệt được thả ra thì Thẩm Đình và Cao Hiểu Vi đã sớm chuồn đi lánh nạn.
Ngày kế tiếp nữa là cuối tuần, Tạ Huyền không biết Thẩm Nhân Kiệt mới bị Thẩm Đình bắt nạt, nên trịnh trọng nhân dịp cuối tuần này đến bắc lại nhịp cầu bè bạn giữa hai n