Duck hunt
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326790

Bình chọn: 8.5.00/10/679 lượt.

ng cô ở tầng trên cùng, chẳng còn ai ở trên nữa mà kêu ca. Cạn kiệt sức lực, cô khuỵu xuống ngồi giữa nước mưa, nước mắt cứ thế tuôn trào.

Đúng lúc này, có người đẩy cửa bước vào: “Sao thế nhỉ, đến cả cửa cũng không đóng.”Sau đó trông thấy cô cả người ướt đẫm ngồi trong nước, liền tất tả chạy đến: “Thẩm Đình, em sao vậy?”

Thẩm Đình ngước đôi mắt ướt nhèm lên nhìn Hoàng Khải Nam, người bạn thanh mai trúc mã của cô, nức nở nói: “Bất công với em quá, tại sao em lại ra nông nỗi này? Thật ra em cũng có lý tưởng, em cũng rất cố gắng, mỗi lần vấp ngã em đều ngoan cường đứng dậy để khỏi lỡ bước tiến lên. Nhưng tại sao kết quả lại như vậy? Anh à, anh có thể cho em biết không?” Tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng từ nhỏ cô đã quen gọi anh bằng anh.

Hoàng Khải Nam đỡ cô dậy: “Anh nghe Cao Hiểu Vi nói hôm nay em gặp phải một tay quái dị, hẳn em mệt quá đây.” Anh là người tốt dịu dàng nhất, kẻ khác dù tệ đến thế nào chăng nữa anh cũng không bao giờ nặng lời một câu nào.

Thẩm Đình nói: “Quái dị ư? Được thế thôi đã tốt.” Cô lại bắt đầu kể liền một mạch sự tích không gì sánh kịp của gã sao chổi, sau cùng còn tự dằn vặt: “Loại người ấy mà cớ gì em còn muốn giúp, trời ạ, sao em lúc nào cũng ngu ngốc thế nhỉ!”

“Em không ngốc, em chỉ lương thiện quá thôi.”

“Cám ơn anh, được anh dán nhãn “lương thiện” em cũng thấy lòng dễ chịu hơn nhiều rồi. Nhưng mà lương thiện và ngốc nghếch có khác nhau là mấy?”

Hoàng Khải Nam vỗ nhẹ lên vai cô, không nói gì.

Thẩm Đình chán nản tự lẩm bẩm: “Mai em còn phải đi làm, đau lòng cũng không đau mãi được, lãng phí thời gian quá. Chắc em rồi cũng sẽ chết đi một cách tầm thường như thế này thôi.”

Hai tay Hoàng Khải Nam nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, để cô nhìn thẳng vào anh: “Thẩm Đình, em còn nhớ chúng ta đã nói, nếu đến năm ba mươi tuổi mà em vẫn chưa tìm được nửa kia, thì chúng mình đến với nhau luôn không?”

Thẩm Đình bật cười: “Anh đang cầu hôn em đấy à? Hôm nay em còn chưa chuẩn bị gì cả.”

Hoàng Khải Nam ngập ngừng trong chốc lát rồi nghiêm nghị nói: “Ý anh là, cho dù trong tình cảnh xấu thế nào chăng nữa, ít nhất vẫn còn có anh ở đây.”

Thẩm Đình nghe đến câu này thì nước mắt bất chợt lại rưng rưng, cô ôm chầm lấy anh mà nói: “Cám ơn anh, anh à, chỉ có anh là tốt với em nhất.”

Hoàng Khải Nam nói: “Nào, nín đi, chỗ này tạm thời không ở được, Cao Hiểu Vi còn có bạn trai, cũng không tiện. Tối nay em đến chỗ anh trước vậy.”

Thẩm Đình nghiêm mặt, làm ra vẻ tự vệ: “Nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ là ở chung một nhà, rốt cuộc là anh muốn làm gì đấy?”

Hoàng Khải Nam ngao ngán thở dài: “Em chỉ được có thế, ba hồi khóc ba hồi cười, vừa mới đau khổ lại có thể nói đùa ngay được, chẳng biết đâu mà lần. Cũng chẳng chịu sửa đổi.”

Anh vừa nói vừa giúp cô lấy vài thứ vật dụng thường dùng rồi bảo: “Bạn anh đi nước ngoài hai ba tháng, nhà để trống, cậu ấy còn bảo anh đến trông nhà giúp. Mai anh nói một tiếng với cậu ấy để em ở đó trước, trả phòng này rồi kiếm nơi khác. Chỗ thế này mà em cũng ở được lâu thật, có tạm bợ chăng nữa thì cũng không phải thế này.”

“Ở chẳng phải rẻ hơn sao? Đậu xe cũng tiện hơn. Nơi khác chỗ đậu xe đắt quá, em sẽ chật vật lắm, biết trước hồi đầu em chẳng mua trả góp chiếc xe ấy, thật là toàn gây phiền phức cho em, mỗi lần thấy giá xăng lên là lại lo sốt vó.”

“Anh sẽ tìm được chỗ khác.”

Thẩm Đình đột nhiên nghĩ đến một điểm mấu chốt: “Người bạn ấy của anh là cái người rất giàu đó phải không?”

“Phải.”

“Chỗ anh ta ở chắc được lắm, mà nếu quen được người có tiền thì còn được hơn nữa, em được nhờ hồng phúc của anh rồi, ở đó nhiều người giàu, biết đâu em lại câu được một chú rể rùa vàng.”

“Tỉnh lại đi, em sắp ba mươi rồi.” Hoàng Khải Nam đạo mạo nói.

Chẳng như mưa xuân rả rích, trận mưa ấy cũng dứt khoát như thành phố này vậy, đến ngày hôm sau đã trời quang mây tạnh. Thẩm Đình tuy tối qua trằn trọc đến quá nửa đêm, nhưng sáng hôm sau vẫn phải đi làm đúng giờ.

Chúa buôn chuyện Vương Nghi Băng ở quầy tiếp tân do phải mở cửa nên luôn đến sớm nhất. Thẩm Đình vừa bước vào văn phòng, cô liền kích động bộc lộ bản sắc nhiều chuyện: “Chị Thẩm Đình, hôm nay tổng giám đốc mới đến nhậm chức đấy.”

“Câu này quen quá, chắc nghe thấy ở đâu rồi?” Thẩm Đình nghiêng đầu giả vờ nghĩ ngợi: “À, à, hôm qua cô đã nói với chị hai lần rồi.”

Vua nhiều chuyện là nhân viên trẻ nhất công ty, mới bước ra xã hội, đối với việc gì cũng vẫn còn giữ cái đơn thuần trẻ nít ở trường học: “Chị Thẩm Đình, lẽ nào chị không thấy tò mò?”

“Tò mò chứ, nhưng cũng thế cả thôi. Chúng ta là người làm thuê, ông chủ là ai thì có khác gì, tăng ca như cũ sống như cũ thôi. Chẳng thể vì việc này mà thay đổi vận mệnh được.”

Vua nhiều chuyện dường như đã lãnh hội được triết lý nhân sinh trong lời của Thẩm Đình, sau đó thận trọng nói: “Chị Thẩm Đình, lần này em sẽ đi thi Hoa hậu Hoàn Vũ thật đấy.” Câu này Thẩm Đình đã nghe không dưới hai mươi lần.

Giám đốc Trần Chính Nghĩa, người Đài Loan, là người thứ hai đến công ty. Mang tiếng là nhân tài được trả lương hậu hĩ để mời về, nhưng thực ra ngoài cái gọi là tầm nhìn quốc tế r