Polly po-cket
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326720

Bình chọn: 8.00/10/672 lượt.

ình đang nói đến tin tức những vị lãnh đạo ở tận châu Mỹ xa xôi, khi phục vụ mang bít tết lên, anh ra hiệu cho cô ăn trước.

Thẩm Đình hờ hững: “Ngại quá, tôi không ăn thịt bò.”

Sao Chổi nhún vai tỏ vẻ sao – cũng – được, sau đó lạnh lùng hỏi: “Phụ nữ như chị tại sao lại đến xem mắt? Ngoại tình à?” Cuộc đời anh ghét nhất là những chuyện trái đạo đức.

Thẩm Đình không hiểu câu anh nói là ý gì, cứ tiến hành phản kích trước: “Còn cậu thì sao, đồng tính luyến ái hả?” Khắc nghiệt, lạnh lùng, đẹp trai, quan trọng nhất là không thích phụ nữ, phù hợp mọi “triệu chứng”. Mà chỉ có hai người phụ nữ, môn xác xuất thống kê có thể bỏ qua không tính.

Sao Chổi vẫn tự biên tự diễn: “Người như chị, đi xem mắt chắc chỉ có hai lý do, một là, dù sao cũng chẳng ai mời, chi bằng đi xem mắt cho vui, tiện thể ăn ké một bữa cơm, đó cũng là một cái nghề! Nguyên nhân thứ hai là, bạn trai chị ở nhà có tốt mấy cũng chỉ xem như là đồ dự bị, cứ đến xem thử có câu được rùa vàng hay không, nếu có người tốt hơn thì đá bay anh kia đi là xong!”

Nghe lời bình luận khinh bạc của anh, Thẩm Đình giận tới mức tái xanh mặt mày, tay cũng run lên không kiềm chế nổi, tại sao cô lại phải chịu để một người mặt người dạ thú như anh ta sỉ nhục chứ? Những lời sỉ nhục cô phải chịu cả ngày hôm nay lẽ nào vẫn chưa đủ? Sao anh ta có thể thốt ra những lời đó với vẻ bình thản như thế, bây giờ nếu tìm được câu nói nào ác độc nhất thế gian này, cô sẽ dùng nó để hỏi thăm anh mà không chút nương tình! Tại sao tướng mạo xuất sắc đến thế cao quý đến thế mà mồm miệng lại độc địa đến thế!!!

Quần áo? Đúng rồi, một chiếc áo gió kaki rất đẹp! Thẩm Đình đứng lên, cầm ly trà trên bàn tạt vào người anh, sau đó cười bảo: “Làm sao giờ, nếu chị đây không nhìn nhầm thì là quần áo của Versace nhỉ, ngại quá!”

Chàng trai không ngờ cảnh “kinh điển” trong phim lại xảy ra với mình, sắc mặt tái nhợt, phục vụ vội đưa khăn tay đến khắc phục tình hình.

Thẩm Đình nhấc chiếc túi trên ghế lên: “Người cao quý như cậu, chị đây không trả tiền nổi, đi trước đây.” Nghe hai chữ “trả tiền”, cô phục vụ ngây thơ nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp.

Thẩm Nhân Kiệt đi như chạy đuổi theo cô, Thẩm Đình đang thanh toán tiền, cô cố ý nói với nhân viên phục vụ cho Sao Chổi nghe thấy: “Tôi không muốn ăn bất cứ bữa cơm nào của quý ông cao sang kia, sợ vấy bẩn hồi ức của mình.”

Thẩm Nhân Kiệt đang định đuổi theo thì nhân viên phục vụ vội gọi anh lại.

“Chuyện gì?” Thẩm Nhân Kiệt bực bội.

“Xin lỗi, phần của anh chưa thanh toán, chị kia nói hai người tự trả tiền, chị ấy chỉ thanh toán phần của mình.”

Thẩm Đình lái xe lung tung, vừa bực vừa buồn, tâm tư rối bời, cũng không biết phải đi đâu để chữa trị vết thương hôm nay của mình. Ngọn đèn đường trắng toát trên đường tỏa sáng cô đơn, e dè và do dự, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, đợi người ta ngước lên nhìn, giống như một mặt trăng nhỏ bé.

Cao Hiểu Vi gọi điện đến, câu đầu tiên là: “Sao, khó khăn lắm tớ mới giúp cậu tìm ra hàng cao cấp tài mạo song toàn, không biết tại sao cậu ta lại muốn xem mắt để cậu tóm được, ngạc nhiên vui sướng chưa!”

Thẩm Đình tức tối: “Ngạc nhiên, nói cho cậu biết, kinh ngạc thì có, vui mừng thì không!”

Cao Hiểu Vi nghe thế thì truy hỏi đến cùng.

Thẩm Đình kể lại chuyện phát hiện Sao Chổi lại chính là người mà cô xem mắt, và kể luôn những lời nói còn ác độc hơn cả ác quỷ của anh chàng ấy cho Cao Hiểu Vi nghe, sau khi kể xong, cơn tức giận của Thẩm Đình mới tan biến.

Cao Hiểu Vi nghe xong mới cảm nhận được sâu sắc sức mạnh của ngôn ngữ, chẳng trách Lỗ Tấn tiên sinh từ bỏ y học để theo nghiệp văn, dao thì làm sao sắc bén bằng một phần vạn của ngôn ngữ. Sao Chổi ấy cũng lợi hại thật, từng câu từng chữ đều đẫm máu.

Thẩm Đình thả lỏng tâm tình rồi mới nói: “Bà đây vì hắn mà đến cơm tối cũng chưa ăn, thịt bò bít-tết quỷ quái gì mà đắt thế, xót tiền chết được. Hôm nay vì hắn mà bà đã cạn kiệt tiền tài cả. Đói tới nỗi dạ dày đau quá.”

Thẩm Đình vốn định đến quán ăn gần đó để lót dạ, nhưng thấy có vẻ trời sắp mưa, từ đây về đến nhà cũng phải gần tiếng đồng hồ nên mua bánh mì cho xong, vừa vào cửa hàng tiện lợi thì mưa đã đổ ào ào như trút nước, giữa trời và đất sao mà hài hòa thế.

Thẩm Đình lấy chiếc ô cuối cùng trong cửa hàng, một người đàn ông ướt sũng lao vào, hỏi: “Xin hỏi gần đây có tiệm sửa xe nào không?” Xem ra giữa đường xe gặp trục trặc, nhân viên cửa hàng lắc đầu tỏ ý không biết.

Thẩm Đình đang định đến quầy thanh toán, gần như chấn động bởi cảnh tượng mình nhìn thấy.

Thần thánh ơi, con thừa nhận con nói Người mắt mù tai điếc là con sai, bây giờ Người đã chứng minh lời bịa đặt của con rồi, nhưng có nên trùng hợp đến thế không cơ chứ?

Thẩm Nhân Kiệt lại hỏi: “Vậy có ô không?” Chiếc áo khoác Versace của anh đã ướt đẫm, đang rỏ nước tí tách. Thẩm Đình thấy đó là chiếc áo khoác đẹp nhất từ lúc cô sinh ra tới nay, không, phải nói là áo mưa mới đúng!

Cô gái bán hàng nói: “Chiếc ô mà cô kia cầm là chiếc cuối cùng rồi.”

Thẩm Đình đắc ý huơ huơ chiếc ô trong tay: “Làm sao mà cậu mua được ô chứ, đó là ý trời, ông trời đang chuẩn bị cho