sét đánh chết cậu đấy!”
Thẩm Nhân Kiệt vì mắc mưa nên đôi môi tái nhợt, cuối cùng vẫn không nói gì.
Thẩm Đình nhìn bánh mì cầm trong tay rồi kêu lên: “Này, bánh mì này quá “đát” rồi, sao lại đem ra bán!”
Cô gái bán hàng vội đứng lên xem, quả nhiên thế, đang định xin lỗi thì đến Thẩm Nhân Kiệt bình luận: “Đó là ý trời, bà già quá “đát” ăn bánh mì quá “đát”, rất hợp.” Nói xong không kìm được ho lên mấy tiếng.
Cô nhân viên không nhịn được cười, Thẩm Đình bực tức: “Cô cười cái gì?”
Cô gái vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, hai người thú vị quá.”
“Hắn là hắn, tôi là tôi, đừng có dùng từ “hai người”, làm chị đây khó chịu lắm!”
Cô quay người định bỏ ra ngoài thì nghe cô nhân viên sau lưng hỏi vẻ quan tâm: “Anh à, hình như anh cảm lạnh rồi, tốt nhất đừng để mắc mưa nữa.” Cô quay lại nhìn anh ta một cái, dáng vẻ co ro, gương mặt trắng bệch, quả đúng thế. Tuy biết loại người như anh ta có bệnh cũng không thừa nhận là đau, đau lắm cũng sẽ không kêu. Nhưng bất lực là cô vốn hay mềm lòng, cho dù là loại người như thế, lúc tức giận rõ ràng cũng mong cho hắn gặp báo ứng, nhưng báo ứng đến thật thì lại thấy ân hận, dường như anh ta bệnh là do lỗi của cô vậy. Cô đặt chiếc ô lên bàn, nói với cô gái bán hàng: “Chị đây tháng này tiết kiệm chi tiêu, không mua chiếc ô này nữa, phiền cô trả lại tiền.”
Anh nhìn chiếc ô cô để lại, trắng bệch và trầm lặng, không nói tiếng cảm ơn. Cô không mong đợi sự cảm kích từ loại người đó nên đẩy cửa ra, dùng tay che đầu rồi chạy mất hút, người phụ nữ gần ba mươi tuổi vẫn trong sáng như lúc mười ba. Thẩm Nhân Kiệt cầm ô của người khác đi trên đường, nhìn những sợi mưa rơi xuống liên tục từ bầu trời cao, lúc rơi ngang ô cửa kính sáng đèn của các tòa nhà cao tầng, ánh sáng bạc lấp lánh, giống như sao băng vụt qua.
Vẫn phải nhờ người đến giúp, gọi điện cho tên bạn Tạ Huyền, câu đầu tiên của hắn là: “Cậu gặp cô gái đó rồi à?”
Thẩm Nhân Kiệt lạnh nhạt: “Sao có thể.” Sau đó kể tình hình ngặt nghèo của mình cho cậu ta, bắt hắn đến xử lý hộ.
Tạ Huyền cười to thoải mái, tính cách hoàn toàn cách biệt một trời một vực với Thẩm Nhân Kiệt: “Cậu cũng khéo chọn chỗ hỏng xe nhỉ, chạy đến tận ngoại ô đào vàng à. Còn nữa, sao lại mắc mưa được, muốn chết hả? Đợi đấy, tôi đến tìm cậu.”
Thẩm Đình vừa gặp bánh mì vừa lái chiếc xe QQ độc nhất vô nhị của cô lao vào màn mưa ra đường lớn, được nửa đường bỗng nhớ ra hôm nay lúc ra ngoài đã quên đóng cửa sổ. Thôi rồi, mưa ác liệt kiểu này chắc bây giờ trong nhà thê thảm lắm. Sách và bản thảo trên bàn gần cửa sổ chắc ướt hết, về nhà mở cửa ra, nước mưa trong phòng đã sắp đến mắt cá chân, thì ra ngoài những ô cửa sổ chưa đóng thì trên trần nhà còn có mấy chỗ dột, lần trước dột mưa, may mà lúc đó là cuối tuần, cô có ở nhà, thế là dùng chậu rửa mặt, bát, ly uống nước… đủ thứ tạo thành một đội nhạc, gọi chủ nhà đến sửa, kết quả vẫn trì hoãn không đến. Trời hết mưa, cô cũng quên bẵng giống như vết thương liền sẹo thì quên đau vậy. Vốn là thuê nơi này vì thích nó ở chỗ vừa độc lập vừa tiện lợi, quan trọng nhất là rẻ, nên cứ chịu đựng khuyết điểm của nó. Còn trách ai được? Ngoài việc hận bản thân mình không có tiền thuê nhà ngoài ra, chỉ có thể oán trách mình đầu thai không đúng chỗ!
Cô cầm giày cao gót nhón nhén đến chỗ sô pha ngồi phịch xuống, cả người bải hoải rã rời, trong lòng bắt đầu thấy chua chát: cái thành phố cô quen thuộc từ nhỏ tự bao giờ đã khiến người ta thảm hại đến thế, mỏi mệt đến thế? Còn cuộc sống từ khi nào khiến người ta cảm thấy chỉ còn lại bất lực và thất bại? Đâu chỉ thế, ta dùng mười năm quý báu nhất trong cuộc đời người phụ nữ để ngày ngày bận rộn tối tăm mặt mũi, tăng ca đến mười hai giờ đêm, sáng hôm sau ông chủ vừa gọi một tiếng là đến bữa sáng cũng chẳng dám ăn, vậy mà bao nhiêu nỗ lực và hy sinh cả thời tuổi trẻ ấy cơ hồ đã tan biến vào hư không, hai bàn tay trắng không nắm bắt được thứ gì. Đến cuối cùng ta vẫn vì mỗi tháng không trả nổi nợ thẻ tín dụng mà nhọc thân, vì nhìn thấy người ta cười với nhau rạng rỡ trong ảnh cưới mà phiền lòng. Chẳng có gì, chẳng làm nên trò trống gì. Nước mắt như chực rơi xuống, cô chợt thấy mình sao mà cần được vỗ về đến thế, nhưng chỉ có cô một mình một bóng, chẳng ai ở đây cả, chẳng có ai.
Cô cố ngăn dòng lệ chảy xuống, tự nhủ rằng: “Thôi nào, khóc gì chứ, vớ vẩn. Vui vẻ lên nào, vui vẻ lên nào.”
Quẳng chiếc giày cùng tất cả mọi sự sang một bên, cô bắt đầu nhảy thiết hài trong căn phòng chẳng lấy gì làm rộng. Cô học nhảy hồi đại học, khi đó cô còn trẻ đến mức gần như chẳng có chút khiếm khuyết nào trong tư tưởng. Không thể nhớ nổi đã bao lâu rồi chưa nhảy, bốn năm? Năm năm? Bận bịu quá! Tất bật quá! Cô nhảy thật mạnh mẽ, nước trên sàn bắn lên lấp lánh, giống như những hạt ngọc trai bị đánh rơi giữa không trung. Khi khiêu vũ, cô như hóa thân thành một áng mây tự do, như một đóa hoa tràn trề sức sống.
Người thuê nhà tầng dưới lấy cán chổi thúc thật lực lên trần nhà la ó, thanh âm chói tai như kim chích vào tim Thẩm Đình: “Tầng trên đang làm quái gì vậy, ồn chết đi được, thật chẳng có ngày nào sống yên ổn!” Phò