Old school Swatch Watches
Luyện Yêu

Luyện Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326735

Bình chọn: 7.00/10/673 lượt.

ô ấy, có thể đôi khác hợp hơn chăng?”

“Đôi này cũng không hợp với chị, đây là giày của các cô gái trẻ, nhưng chị không hiểu chị đã là thiếu phụ rồi à?” Giọng điệu nghi ngờ, nhưng ánh mắt anh ta lại nhìn cô vẻ khẳng định.

Nhịn nhịn nhịn. “Tại sao cậu cứ không chịu nhường tôi?” Thẩm Đình dịu dàng hỏi.

“Bảo tôi thương hại chị à? Phụ nữ thời đại mới?” Giọng điệu có vẻ đắc ý.

“Dù sao chị đây cũng không thể nhường cậu đâu, tay tôi đã đụng đến đôi giày trước, cô bán hàng cũng thấy đúng không?”

Không nhịn được nữa thì việc gì phải nhịn, cô hét lên, không quên dùng từ “chị” để nhắc nhở anh ta nên tôn trọng trưởng bối. Quay sang hỏi cô bán hàng, người đàn ông ấy cũng nhìn, cô nàng bán hàng thấy ánh mắt không mấy thân thiện của anh thì như bị sáp nến đốt phỏng tay, trở nên vừa nhỏ bé vừa mềm dịu: “Hai vị, xin lỗi, thực sự tôi không nhìn rõ.”

“Thế thì chia đều đi, công bằng, mỗi người mua một chiếc.” Thẩm Đình đã tính toán, định lấy lý do đó để gạt bỏ suy nghĩ giành giật của anh ta.

Sắc mặt người đàn ông thay đổi, có lẽ cảm nhận được quyết tâm sắt thép của cô, cô đã thề sẽ cùng sống chết với đôi giày ấy rồi. Thẩm Đình thầm mừng.

Sau đó nghe anh ta nói: “Đương nhiên, tôi không thể cho chị cả hai chiếc.”

Sắc mặt Thẩm Đình tái xanh, gặp phải anh ta đúng là vận hạn của cô, cô phải dùng nửa tháng lương của mình mua một chiếc giày, mua về để làm gì? Mang về thắp hương cúng Phật hay sao???

“Nếu chị không muốn thì tôi cũng chẳng ý kiến.” Vẻ vui mừng trên nỗi khổ người khác toát ra trong giọng nói lạnh lùng của anh ta bị cô nghe thấy, anh ta đang khinh bỉ cô, trả thù cô.

Không thể để phụ nữ mất mặt, Thẩm Đình nghiến răng bỏ tiền ra mua. Hai ba cô bán hàng đưa mắt nhìn nhau, chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy, tuy từ mặt số học thì hai người tự thanh toán tiền chiếc giày của mình, cộng lại cũng bằng giá một đôi. Nhưng vấn đề ở chỗ, hộp giày phải đưa cho ai?

Anh chàng kia đột nhiên như bị thiên sứ nhập thân, lòng bao dung vĩ đại trỗi dậy, ánh mắt cuối cùng đã có chút ánh dịu dàng, giễu cợt: “Hộp giày đưa chị ấy đi, về nhà rồi có thể cất chiếc giày vào, tôi hiểu một người phụ nữ ngày nào cũng nhìn chiếc giày mình không mang được là chuyện đau buồn biết bao.”

“Ai cần cậu lo.” Thẩm Đình nói với vẻ bực tức, lần đầu trong đời bỏ tiền ra mua tội nợ về nhà. Nếu có máy quay ở đây, quay lại rồi chuyển lên trên trang mạng youku, Thẩm Đình cô chắc chắn sẽ nổi tiếng.

Quả nhiên là nhân viên bán hàng của nhãn hiệu quốc tế, nụ cười quốc tế trên gương mặt dù đụng phải hai nhân vật hiếm có như vậy cũng vẫn tỏ ra bình thản, dịu dàng bảo họ biết gần đây trong cửa hàng có hoạt động, sẽ giữ số điện thoại của hai người lại: “Nếu may mắn được rút thăm trúng thì hai vị có thể cùng đến tham gia hoạt động của chúng tôi.”

Thẩm Đình kêu lên: “Trời ơi, đó mà là may mắn à? Tôi và cậu ta không quen không biết, chị đây không bất hạnh đến nỗi cùng xuất hiện với loại người đó chứ.”

“Nếu cùng xuất hiện, những người không hiểu chân tướng chắc chắn sẽ hâm mộ tôi có một bà dì trẻ trung như vậy.” Anh ta nhìn cô một cái, ném lại một câu rồi bỏ ra ngoài, để lại Thẩm Đình bị nội thương trầm trọng. Sau đó nhìn thấy dáng đi anh ta có vẻ tập tễnh, hiển nhiên là đang cố gắng chịu đựng nhưng chỗ bị đạp vẫn rất đau, Thẩm Đình bỗng thấy sảng khoái hẳn, giống như quảng cáo vẫn nói “mát tận ruột, tim bay lượn”!

Hẹn sáu giờ xem mắt, vẫn còn nửa tiếng nữa. Thẩm Đình nhìn chiếc giày cô đơn, bỗng thấy đau buồn: Trời ơi, đừng châm chích con thế chứ, cho dù mua giày cũng bắt con chỉ mua được một chiếc. Đang u sầu thì “vua nhiều chuyện” trong công ty gọi điện đến, “vua nhiều chuyện” tên thật là Vương Nghi Băng, ước mơ là tham gia cuộc thi hoa hậu hoàn vũ, trước mắt nguyện vọng của cô nàng đã được hiện được một tí, vì cô nàng đang đi làm ở một nơi gọi là “tòa nhà Hoàn Cầu”. Cô nàng bao giờ cũng có những tin tức nho nhỏ mới ra là, một tòa soạn báo tầm tầm mà thị phi cũng chẳng kém gì một công ty quy mô lớn: “Chị Thẩm Đình, chị Thẩm Đình, em báo chị biết một tin vừa ra lò nhé!”

“Tin gì, sao bí ẩn thế?”

“Công ty chúng ta sắp có tân binh mới đến!”

“Chức vụ gì?” Thẩm Đình hờ hững hỏi, tòa soạn của họ mấy năm nay cứ bình bình, chẳng chút nổi bật, đến giám đốc nghiệp vụ cũng đổi đến mấy lần.

“Tổng giám đốc.” “Vua nhiều chuyện” tuyên bố với vẻ dương dương đắc ý.

“Á! Tổng giám đốc?” Cái mà “vua nhiều chuyện” cần chính là hiệu quả như vậy. Nguyên nhân khiến Thẩm Đình giật mình không phải vì tò mò, chỉ hiểu rõ rằng lãnh đạo khác nhau thì có những cách làm việc khác nhau, cấp dưới người nào cũng phải điều chỉnh lại bản thân theo lãnh đạo mới, khá là mệt mỏi.

“Nghe nói tổng giám đốc mới này là con trai của chủ tịch tập đoàn, còn khá trẻ.” Thẩm Đình thầm kêu khổ, cô hiểu ý của chủ tịch, tòa soạn này không nổi bật lắm trong khối sản nghiệp của ông, nhưng lại là nơi ông phất lên, nay phái con trai đến đây để trải nghiệm dân sinh cũng có lý do cả. Nhưng Thẩm Đình sợ nhất là làm việc cùng sếp trẻ tuổi, vì trẻ tuổi làm việc điên cuồng thì không nói làm gì, nhưng con trai của đại gia,