trẻo chứa vài phần cảm động vài phần vui sướng.
“Gia Nhạc, cậu thật không biết an ủi người, cuối cùng còn phải chê tớ một câu!”.
Lý Gia Nhạc cười nói: “Bởi vì mặt của cậu tròn chứ sao!”.
Đỉnh Phong nhìn Lý Gia Nhạc, cho dù vài năm sau chúng ta vì đủ loại nguyên
nhân mà không được gần nhau thì tớ vẫn sẽ nhớ cậu là người đã cùng tở
trải qua tuổi thanh xuân.
Cô nhìn ánh trởi chiều ấm áp, trong lòng kêu lên, tình hữu nghị muôn năm!
….
Chủ nhật, Đỉnh Phong không ngủ nhưng tự nhiên tỉnh, chuông báo thức vừa
vang lên cô đã dậy, chỉnh đốn quần áo thật tốt, chuẩn bị đi.
Dương Đán rời giường, ông dụi mắt kinh ngạc hỏi: “Đỉnh Phong, con đi đâu sớm vậy?”.
Đỉnh Phong nói: “Con đến nhà bạn học thêm”.
Dương Đán nghe xong nước mắt lưng tròng: “Đỉnh Phong của cha thật đáng
thương, chủ nhật cũng ra ngoài học thêm, chế độ giáo dục của Trung Quốc
thật thất bại, cha hối hận khi để cho con về nước”.
Đỉnh Phong
nói với Dương Đán: “Được rồi cha, chế độ giáo dục của Trung Quốc đã như
thế trước khi con đến. Không sao cả, con đi trước, bạn đang chờ con”.
Dương Đán gật đầu một cái: “Buổi chiều con về sớm một chút, gần đây cha có
xem mắt một người phụ nữ khá tốt, cha muốn con và cô ấy gặp nhau một
lần”.
Đỉnh Phong đồng ý, nếu như Dương Đán kết hôn sớm một chút
thì Từ Sinh cặn bã âm hiểm sẽ không có cơ hội quấn lấy ông mà cô cũng sẽ không có “Cha ghẻ”, cô cầu còn không được.
Dương Đán khoát tay
với Đỉnh Phong, kích động nói: “Nếu như bạn học trong lời nói của con là nam sinh thì cha sẽ không ngại nếu như con dẫn nó về cho cha nhìn một
chút. Có lời nói thế nào nhỉ, con dâu xấu sớm muộn cũng phải gặp cha mẹ
chồng! Đúng, đúng, chính là câu đó! A, Đỉnh Phong, con có đang nghe hay
không?”. Đỉnh Phong không trả lời Dương Đán, cô chỉ dùng động tác để thể hiện thái độ của bản thân.
“Phanh —— ” Cửa bị đóng sầm một cách không thương tiếc.
. . . . . .
Dựa vào địa chỉ mà Diêu Bội Chi đã đưa cho mình, sau nửa giờ tìm kiếm, Đỉnh Phong đã đi đến một tiểu khu mới toanh, trông rất đẹp.
Khoan hãy nói đến điều này, nơi đây so với khu nhà mình thì tốt hơn nhiều lắm,
phòng ốc xem ra vừa mới được tu sửa không lâu, tất cả đều hiện ra trước
mắt Đỉnh Phong.
Vừa mới chuẩn bị tiến vào, bảo vệ đột nhiên chặn cô lại.
Trời rất nóng, anh chàng bảo vệ này mặc một chiếc áo sơmi trắng, trông rất
bảnh bao, đồ Tây đen, thắt caravat, đeo kính đen, cộng thêm đôi giày da
sáng loáng, mái tóc bóng mượt giống như là bôi mỡ heo, nhìn từ xa có cảm giác như mấy anh chàng đóng vai vệ sĩ trong phim của Hollywood vậy.
Nhưng, anh ta vừa mở miệng thì tất cả đều trở thành phù vân.
Bởi vì khi anh ta mở miệng, đều là giọng nói tiêu chuẩn của những người nhà quê ở Trung Quốc: “Ai ôi, mẹ của ta, em gái nhỏ, em ở đâu ra vậy? Tiểu
khu này của chúng tôi không phải là nơi tùy tiện muốn vào là vào đâu!”
Đỉnh Phong giống như bị sét đánh, nửa ngày mới hoàn hồn, phun ra mấy chữ: “Anh nói cái gì?”
“Sao?” Bảo vệ đẩy đẩy gọng kính màu đen đặt tại sống mũi: “Em gái à, em còn trẻ
như vậy, tại sao lại nghe không hiểu người khác nói gì, em chưa từng đọc qua sách vở sao?”
Đỉnh Phong sững sờ, không trả lời.
Chỉ
thấy anh chàng bảo vệ lại tiếp tục nói: “Nhìn dáng vẻ của em dường như
là đang rất vui vẻ, em từ dưới quê mới lên sao? Không phải là đồng hương chứ? Đồng hương gặp đồng hương, nước mắt lưng tròng a~”
Đỉnh Phong trợn mắt há mồm: “Tôi. . . . . .”
Anh chàng bảo vệ vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Em gái à, chắc em tới
đây làm bảo mẫu phải không? Hắc hắc, anh nói cho em biết, nơi này rất
nhiều người có tiền, anh ở đây đã nửa năm rồi, em xem, người kia tên là
Triển Triển! Bộ âu phục này là của Hồ tiên sinh ở tầng 16 cho, giày da
là của Trương lão bản ở lầu hai, còn có. . . . Em xem, mắt kính này của
anh cũng bằng cả tháng tiền cơm của em rồi đấy!”
Đỉnh Phong nhân lúc hắn dừng lại để thở, cô chen vào nói: “Thật ra tôi đến để tìm người!”
Anh chàng bảo vệ sửng sốt, hỏi: “Tìm ai?”
“Diêu Bội Chi. . . . .” Đỉnh Phong trả lời.
Anh chàng bảo vệ mở to mắt: “Ôi mẹ ơi, không nghĩ tới em thật đúng là giỏi, hóa ra là bảo mẫu của nhà Diêu lão bản.”
Cho dù tính khí của Đỉnh Phong có tốt cỡ nào, cũng không kìm nén được cơn
tức giận, cô im lặng chửi tục ở trong lòng, TMD, đã bảo là đến tìm
người, con mẹ nó, anh mới là bảo mẫu, cả nhà anh đều là bảo mẫu!
“Được rồi, em gái, em vào đi, đợi tí nữa đi ra, chúng ta lại tiếp tục tán gẫu!” Bảo vệ rốt cục cũng cho Đỉnh Phong vào.
Đỉnh Phong vội vàng chạy vào, nhưng mới đi được một khoảng không xa, tiếng
rống vĩ đại, không hề nhụt chí nản lòng của anh chàng bảo vệ lại vang
lên: “Em gái, anh luôn ở phía sau chống lưng cho em!”
Đỉnh Phong
toát mồ hôi lạnh, vội vàng co cẳng chạy, chạy đến khi không còn trông
thấy bóng dáng của anh chàng bảo vệ ở phía sau nữa.
Cô quan sát
hết những nhà lầu xung quanh, hết nhà này đến nhà khác, nhìn một hồi
cũng không tìm thấy nơi nào giống như địa chỉ mà Diêu Bội Chi đã đưa cho mình.
Vỗn dĩ không muốn làm phiền cô ấy, nhưng chuyện đã như
vậy, Đỉnh Phong cũng chỉ có thể cầm đi