Snack's 1967
Má Nó Dương Điên Phong

Má Nó Dương Điên Phong

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324501

Bình chọn: 7.00/10/450 lượt.

p một thời gian tiểu tử càng ngày càng

hư, đừng quên trước mặt chú Tiêu, cậu còn phải gọi tôi là chị Diêu

đấy!”.

Ánh mắt Tiêu Mộc rơi vào trên người Diêu Bội Chi giọng nói không nóng không lạnh: “Mười hai giờ là tôi phải về”.

Diêu Bội Chi hừ lạnh một tiếng, kéo Đỉnh Phong vào trong biệt thự.

Lúc Đỉnh Phong đi bên cạnh Tiêu Mộc, đỏ mặt nói: “Thật xin lỗi, vừa rồi em

lạc đường. Vì Bội Chi đến đón em nên mới muộn một lát”.

Tiêu Mộc nở nụ cười nhạt, vẻ mặt lạnh nhạt như cũ: “Không có việc gì”.

Giọng nói của cậu vừa dứt thì Diêu Bội Chi nổi giận.

“Đỉnh Phong, cậu xin lỗi làm gì, rõ ràng là do cậu ta đến sớm, cậu cũng bảo

là cậu đến sớm mà, còn đến sớm cả tiếng nữa, đúng là muốn ăn đánh mà”.

Diêu Bội Chi trừng mắt đẹp nói.

Tiêu Mộc không đáp lời, mắt nhìn chỗ khác.

“Cậu...”. Diêu Bội Chi tức giận cắn răng.

Lúc này giọng nói của Đỉnh Phong vang lên: “Bội Chi, các cậu đừng cãi nhau nữa, không phải là nói muốn học thêm sao?”.

Diêu Bội Chi nghe vậy, liếc mắt nhìn Tiêu Mộc một lần nữa, kéo Đỉnh Phong

ngồi vào ghế salon, vẻ mặt bất mãn nói với Tiêu Mộc: “Hôm nay nể mặt mũi Đỉnh Phong nên tôi tha cho cậu một lần. Nếu như lần thi số học này tôi

và Đỉnh Phong không được điểm cao thì tôi sẽ đem cái vật kia ra!”.

Đỉnh Phong nghi ngờ nhìn Diêu Bội Chi không hiểu rốt cuộc “Đồ” trong miệng cô ấy là cái gì?

Tiêu Mộc vẫn nghiêm mặt lạnh nhạt, ngồi trên ghế salon đối diện với họ, lấy

trong ba lô tập photo kiến thức và đề luyện tập, đưa cho Bội Chi và Đỉnh Phong.

“Đề thi số học sẽ không quá khó, đây đều là đề thi số học của cả nước, các cậu cứ làm, có gì không hiểu thì hỏi tôi”. Tiêu Mộc

bình tĩnh nói, khí chất lạnh nhạt.

Giờ phút này, trong mắt Đỉnh

Phong và Diêu Bội Chi, cậu ta đã hóa thân thành địa chủ, khuôn mặt dễ

nhìn lại có vẻ giống Trương Cường Quân trong trường.

Đỉnh Phong và Diêu Bội Chi liếc nhìn nhau một cái, đồng thời cầm đề thi trên bàn, nhìn vào.

Một lúc sau, hai người cùng ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn Tiêu Mộc.

Diêu Bội Chi nói: “Nhìn qua một chút, có thể hiểu một ít”.

Đỉnh Phong nói: “Nhìn kỹ một chút, chả biết gì”.

Tiêu Mộc: “....”.

Đỉnh Phong thề, cô nhìn thấy Tiêu Mộc luôn bình tĩnh, lông mày nhếch lên một cái.

Tiêu Mộc trầm mặc một lúc, lấy sách số học mở ra.

Trong mắt là bất đắc dĩ, nói: “Hai người không biết những cái gì? Tôi sẽ dạy thêm cho”.

Hai người nhìn chằm chằm sách giáo một lát, đồng thời duỗi ngón tay ra chỉ vào chương “Tần số”.

Tiêu Mộc ngẩn người: “Không hiểu cái này”.

Đỉnh Phong và Diêu Bội Chi đồng thời lắc đầu một cái, nói: “Trừ cái này ra thì chả biết cái gì”.

Tiêu Mộc: “Tôi đồng ý là nên để hai người học cấp hai một lần nữa? Hay là

phải hỏi chủ nhiệm lớp của hai người, làm sao mà lại chọn hai người đi

thi”.

Diêu Bội Chi và Đỉnh Phong liếc nhìn nhau một cái, nói: “Thực ra thì chúng tôi cũng muốn biết”.

Ánh mắt của Tiêu Mộc nóng bỏng quá mức làm hai “học sinh khối tự nhiên” cảm thấy chuyện các cô làm là chuyện trời cao không thể thứ, trên thực tế

thì các cô chỉ không giỏi về số học thôi.

Cuối cùng, sau khi ba người mắt to trừng mắt nhỏ, Tiêu Mộc mở miệng.

“Như vậy thì hôm nay xem qua toàn bộ kiến thức của học kỳ 1 lớp mười”. Tiêu Mộc vươn tay, đặt sách vào giữa ba người.

Hai người nghe lệnh, lấy vở và bút ra, chuẩn bị bắt đầu ghi chép.

Thật ra thì khi ở Mỹ, số học của Đỉnh Phong thuộc dạng số một số hai của lớp nhưng sau khi về nước thì cô bị số học đả kích.

Bạn có thể tưởng tượng ở nước Mỹ mỗi ngày đều làm “X+3 = Y, Y = 10”, học

sinh viết “(m+1)x+mx+x= 23”, m tương dương bằng bao nhiêu?”.

Cho nên Đỉnh Phong thừa nhận, số học của cô thật tệ hại.

Nhưng Trường Cường Quân cũng thật lợi hại, chọn cô tham gia cuộc thi Olympic toán học.

Về phần Diêu Bội Chi cũng không tốt hơn Đỉnh Phong bao nhiêu, cô đứng thứ

nhất trong cuộc thi số học cũng là chuyện của tám trăm năm trước rồi.

Bây giờ kiến thức tổng hợp một đống, thành tích của cô rớt thê thảm, làm cho cô có cảm giác mình không vào tiết.

Tiêu Mộc nói rất nhanh, nhưng rất ngắn gọn súc tích.

Trong sách của cậu tổng hợp rất nhiều phương pháp làm bài mà Diêu Bội Chi và

Đỉnh Phong chưa thấy qua, có rất nhiều hình đặc biệt làm hai người không khỏi bội phục cậu.

Lúc Tiêu Mộc giảng bài sẽ quan sát vẻ mặt của hai người, nếu như một trong hai lộ vẻ nghi hoặc thì sẽ dừng lại, đổi

phương pháp giảng.

Sau hai giờ quyển vở nhỏ của Đỉnh Phong chẳng chịt mười mấy tờ kiến thức.

Cũng đến mười một rưỡi, Tiêu Mộc cho hai người khoảng hơn hai mươi bài, lại

có mấy đề thi, yêu cầu các cô phải hoàn thành trước chủ nhật tuần sau.

Trên mặt Diêu Bội Chi thoáng vẻ buồn bực: “Tê hết rồi, Trương Cường Quân đúng là hành hạ người”.

Oán niệm của Đỉnh Phong cũng sinh ra, bật thốt lên: “Đây chính là do mất cân đối nội tiết tố do thiếu đàn ông”.

Vừa dứt lời, Tiêu Mộc và Diêu Bội Chi đồng thời nhìn về phía cô.

Đỉnh Phong đỏ mặt, ngầm bực chính mình, sao lại nói ra những lời thường nói với Lý Gia Nhạc!

Không ngờ Diêu Bội Chi lại cười lớn lên, nói phụ họa: “Đúng, Đỉnh Phong, cậu

nói quá đúng, Trương Cường quân là lão