Đình không tốt, liền để Mạnh Diên Châu xuất hiện.
Hàn Tiệp biết Mạnh Diên Châu nhất định sẽ xuất hiện ở những chỗ thế này, đây là cơ hội tốt nhất thể hiện mình trước mặt công chúng, khiến báo chí truyền thông cũng biết tới sự xuất hiện của anh, bây giờ Mạnh Diên Châu cần nhất là cơ hội như thế.
Lúc chuẩn bị đi, Mạnh Diên Châu nhìn thấy Hài Tiệp thì không vui vẻ lắm, Hàn Tiệp đại diện cho nhà họ Hàn xuất hiện, bất kể nói như thế nào cũng hợp lý. Thời gian gần đây, không ít người bên cạnh anh đã ám chỉ qua, nếu như có thể lấy được sự ủng hộ của nhà họ Hàn, anh tuyệt đối có thể nhẹ nhõm không ít. Hơn nữa Hàn Tiệp cúi người đợi tại Mạnh thị, rốt cuộc vì cái gì, trong lòng mọi người đều rõ. Mạnh Diên Châu nghe thế cũng chỉ ậm ừ, chỉ cười không nói, dần dà, những người đó không nói nữa.
Lúc này, Hàn Tiệp đi tới bên cạnh anh, “Tối nay em thiếu một người bạn hẹn, không ngại giúp một chút chứ?”
Ở công ty thì cô tiến lùi vừa phải, nói chuyện cũng hợp, làm việc thì tận tâm tận lực, bỏ qua quan hệ bọn họ đã từng có, Mạnh Diên Châu cũng ngượng mộ người phụ nữ như vậy, gật đầu một cái, “Vậy thì nói là trợ giúp lẫn nhau, anh cũng thiếu một người bạn hẹn.”
Thái độ cách xa của anh khiến cô thở dài, vốn trong lòng còn hy vọng, bây giờ trước thái độ này lại phá hỏng, cô quả nhiên không nên lưu luyến người đàn ông này nữa.
Mạnh Diên Châu tự mình đưa Hàn Tiệp cùng đi, Hàn Tiệp trang điểm phù hợp với mình, luôn biết như thế nào che giấu đi sự thiếu sót của mình, thể hiện sở trường. Hàn Tiệp nở nụ cười với Mạnh Diên Châu, lúc này mới lên xe, cô hi vọng chỉ cần lúc mình xuất hiện ở nơi đó, những người phụ nữ khác chỉ là làm nền, không phải là kiêu căng tự đại, chẳng qua chỉ là cô rất tự tin với bản thân mình. Mà Mạnh Diên Châu thật sự lại giống với một người bạn hẹn đơn thuần với cô, duy trì khoảng cách nhất định, không tiến tới một bước, cũng không cách xa qua, đã từng một thời gian rất dài, cô không thể làm gì với cái bộ dạng vô lại kia, nằm mơ cũng hi vọng anh trở thành như bây giờ, nhưng cô hối hận, khi đó anh không được hoàn hảo, nhưng lúc đó, anh chỉ thuộc về một mình cô.
Tiệc rượu vốn để những doanh nhân tìm người đầu tư, tính chất từ thiên giảm đi, nội dung mọi người trò chuyện cũng có dính đến việc hợp tác. Âm nhạc tại bữa tiệc cũng nhẹ nhàng, để cho mọi người thoải mái, người tổ chức bữa tiệc bí ẩn này cũng hao tốn không ít.
“Nhảy một điệu đi!”. Hàn Tiệp đối với tình trạng không nói chuyện này không thích thú lắm.
Mạnh Diên Châu cũng không cự tuyệt, hôm nay anh xuất hiện khiến không ít người tò mò, hỏi thăm lai lịch của anh, mục đích hôm nay cũng đã đạt được rồi.
Âm nhạc nhẹ, giống như tiếng chuông vang, tâm hồn mệt mỏi cũng cảm thấy thư giãn, Hàn Tiệp từ nhỏ đã tập múa, dĩ nhiên là dễ như trở bàn tay.
Mấy ngày trước, thấy cô em họ mua được một quyển sách ngôn tình, Hàn Tiệp thấy tên “Đừng coi trọng tình yêu”, thế nhưng đọc lại cảm giác như bị đâm vào tim đen của mình, cô lật đi lật lại, đọc đến đoạn bạn gái trước của nam chính và nam chính bị kẹt trong tháng máy, khi bọn họ được giải cứu thì cô ấy hỏi nam chính, “Nếu như lần trước em không nói chia tay, chúng ta có thể đi tới cuối cùng sao?”. Nam chính trong quyển đó trả lời, bạn gái trước nghe được, nhưng lại không trực tiếp viết ra. Vì không biết là gì, Hàn Tiệp rất muốn biết rốt cuộc người đàn ông kia trả lời gì, đọc cuốn tiểu thuyết này mấy lần, cuối cùng chỉ khóc, cô cảm thấy mình đã đoán ra đáp án, chỉ là mình không tin vào đó.
Đang khiêu vũ, cô biết bây giờ tư thái mình rất hoàn mỹ, “Nếu như không có chuyện kia, chúng ta có thể đi tới cuối cùng sao?”
Hàn Tiệp đợi Mạnh Diên Châu trả lời, nhưng không có gì, âm thanh của anh cũng không có. Cô không khỏi ngẩng đầu lên, phát hiện tầm mắt của anh bị thứ khác hấp dẫn, mặc dù anh còn phối hợp điệu nhảy của cô, nhưng sự chú ý đã sớm bị mang đi. Cô nhìn qua, thấy Nghê Thiên Ngữ ở bên cùng khiêu vũ cùng Mục thiếu, Mục Phong nói nhỏ với Nghê Thiên Ngữ, Nghê Thiên Ngữ mỉm cười cúi đầu, tất cả tâm tình bất giác đập vào mắt.
Hàn Tiệp thở dài, có những đáp án không cần phải nói cũng đoán ra được.
Bản nhạc kết thúc, Mạnh Diên Châu dừng lại, “Anh có chút mệt, thôi nhé.”
Hàn Tiệp gật đầu một cái, nhìn anh đi tới bên kia, vô tư uống rượu, xem đi, phương thức anh che giấu tâm tình mình cũng khiến cô thấy xa lạ.
Nghê Thiên Ngữ bị Mục Phong quấn nhảy vài điệu rồi, cô làm nũng không muốn tiếp tục, nói người thấy mệt rồi, Mục Phong cười cô, muốn rèn luyện cô một phèn, bảo đảm về sau không thấy bủn rủn, Nghê Thiên Ngữ khẽ khiển trách anh, lấy cớ đi toilet mới thoát khỏi được. Váy dài Nghê Thiên Ngữ đong đưa, Mục Phong nhìn dáng người yểu điệu của cô không khỏi nuốt nước miếng.
Mặt của Nghê Thiên Ngữ đi qua thì bình tĩnh, nhưng những ngày qua tính tình của cô hay nóng nảy kinh người, cô phải khống chế tâm tình của mình, để tránh làm ra hành động gì quá khích. Dọc đường có người muốn trò chuyện với cô, cô cũng không thèm nhìn tới một cái, không có tâm tình. Cách xa khỏi tiệc rượu một chút, cô mới cầm lên một điếu thuốc, đ