Old school Swatch Watches
Mạnh Kiếp Thiên Nhiên

Mạnh Kiếp Thiên Nhiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323432

Bình chọn: 10.00/10/343 lượt.

ộng tác đốt nhanh chóng, hút nhanh chóng. Trước kia bà ngoại không có hứng thú gì khác, hút thuốc được coi là một, nhưng bà ngoại nói hút thuốc vì có thể không gây nhức đầu, cô lại thấy vì nó giảm bớt được đau buồn.

Điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, cô nhìn hết sức hài lòng.

Cho đến khi hút xong một điếu, cô mới bỏ lại tàn thuốc, vỗ vỗ tay chuẩn bị rời đi.

“Một điếu đã thỏa mãn rồi sao? Có muốn trở lại hút thêm không?”. Tự dưng có âm thanh của Mạnh Diên Châu ở bên tai cô, để cho cô không kịp phản ứng, tại sao anh lại ở chỗ này? Quan trọng nhất là cô không phát hiện anh ở đây, vậy anh từ lúc nào đã bắt đầu đứng ở phía sau mình?

Mạnh Diên Châu chủ động hút một diếu, thả khói bên miệng cô, “Nể mặt mũi tôi hút thêm chút.”

Nghê Thiên Ngữ trợn to hai mắt nhìn anh, Mạnh Diên Châu cũng không để ý thái độ không phối hợp của cô, thu hồi khói lại, bỏ vào trong miệng hít một hơi, sau đó anh dùng sức nhét khói vào trong miệng cô, không để ý cô phản kháng, để cho cô dính một chút.

Điếu thuốc cuối cùng rơi xuống đất, tàn thuốc vẫn sáng, Mạnh Diên Châu dùng giầy đạp đi, nhưng ánh mắt anh lại nhìn thẳng vào cô.

“Anh muốn làm cái gì?”. Nghê Thiên Ngữ đề phòng nhìn anh, cố cảm thấy anh có thể biến mình thành tàn thuốc dưới chân anh, hận không đưa cô đặt ở dưới chân đạp liên tục.

“Cô ở đây sợ sao?”. Mạnh Diên Châu vuốt mặt cô, “Cô không phải lúc này vừa cười sao? Hơn nữa cười vui vẻ như vậy.” Anh dùng tay kéo khóe miệng của cô, “Làm sao thấy tôi lại không cười được?”

“Anh buông tay ra.” Cô kéo tay anh, nhưng không được.

“Không.”

“Anh còn như vậy tôi gọi người đến.”

“Mời cô, tôi không có vấn đề.” Mạnh Diên Châu bình tĩnh nói lời lưu manh, còn nhún nhún lông mày với cô, bày tỏ sự khinh thường của anh.

Nghê Thiên Ngữ gắt gao nhìn anh chằm chằm, lúc sau mới hạ thấp giọng, “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Lúc chúng ta tách ra, đừng nói là anh hối hận. Mạnh Diên Châu anh có tiến bộ hơn một chút…..”

Bờ môi anh áp bên tai cô, “Đúng là hiểu rõ tôi, tôi thực sự hối hận.”

Nghê Thiên Ngữ đứng ngẩn người, mấy giây sau mới phục hồi tinh thần lại. Mạnh Diên Châu lại đặt tay trước ngực cô, tựa như lúc bọn họ ở chung một chỗ, không ngừng xoa nắn, cô nhìn anh, rốt cuộc anh coi cô là cái gì, ở nơi này, việc này……

Cô tức giận khiến người cũng run lên, Mạnh Diên Châu vẫn không ngừng tay, “Rất kích thích, có phải không? Nhìn cô phản ứng lớn như vậy…..”

Anh ôm cô ở trong lòng mình, tránh để cô kháng cự lại, đồng thời đẩy cô tới lan can, giam cả người cô lại. Anh vén váy cô lên, đưa tay vào trong nơi bí mật, giờ phút này bị anh làm cho lộ ra ngoài……

“Cô không phải nói muốn lưu lại kỉ niệm cuối cùng sao? Bây giờ tôi tới lấy.” Anh mở miệng cười tà.

“Anh khốn khiếp.”

Ngón tay đưa vào trong chỗ hẹp, tựa hồ không tiếng động đáp trả cô, anh liền khốn kiếp cho cô nhìn. Cái gì mà phong độ đàn ông, cái gì mà tư thái tao nhã, hiện tại anh là lưu manh số một…. mấu chốt, anh không để ý bộ dạng mặt người dã thú trước mặt cô.

“Người nào có nhã hứng như vậy!”

Âm thanh vang lên sau lưng, Mạnh Diên Châu tự nhiên dừng lại động tác, anh nghe thấy tiếng bước chân liền dùng thân mình che kín Nghê Thiên Ngữ, huôm chi đây là mảnh đất bí ẩn, người khác không nên nhìn rõ mới đúng.

Nghê Thiên Ngữ cũng ở trong ngực anh giãy giụa ra ngoài.

Mục Phong liếc mắt nhìn Nghê Thiên Ngữ, tròng mắt tối đen, “Mạnh nhị thiếu thế này là không đúng rồi, cho dù muốn thỏa mãn dục vọng thì 2 người phải yêu nhau mới được, thế thì bá vương ngạnh thượng cung được tính là gì?”

Nghê Thiên Ngữ nhìn Mạnh Diên Châu một chút, lại nhìn Mục Phong một chút, cũng không đáp lời.

“Mục thiếu can thiệp vào chuyện trông nom quá rộng.” Mạnh Diên Châu cũng không cho một chút thể diện, âm trầm nhìn Mục Phong.

Tròng mắt Mục Phong tối lại, khóe miệng khẽ nhúc nhích, thật đã làm bậc thang cho, nhưng người ta không cảm kích, “Mạnh nhị thiếu đụng đến người phụ nữ của tôi, còn nói không có quan hệ với tôi, là kể chuyện cười sao?”

“Người phụ nữ của anh? Thật sao?”. Mạnh Diên Châu cười, sau đó nhìn Nghê Thiên Ngữ, “Vậy anh đã chạm qua cô ấy sao?”. Ngón tay của anh từ trên xuống dưới, “Mỗi chỗ trên người cô ấy tôi đã chạm qua, có cần tôi giảng giải qua mùi vị mất hồn này không?”

Trên tay Mục Phong gân xanh nhảy loạn, tạo thành quyền, một quyền hướng đánh Mạnh Diên Châu, Mạnh Diên Châu một tay tiếp, Mục Phong lập tức kinh ngạc vô cùng. Mạnh Diên Châu hừ một tiếng, anh nhớ mình trước kia, ở trường học nổi tiếng về chuyện đánh nhau, thủ hạ của anh đều là những học sinh bại dưới tay của anh trước kia……

Mạnh Diên Châu buông tay Mục Phong ra, “Mục thiếu nên về luyện thêm hai năm nữa rồi quay lại. Hơn nữa người phụ nữ tôi dùng qua, Mục thiếu cũng coi như bảo bối, chậc chậc.”

Sắc mặt Mục Phong xanh lại, anh tức thì sau lại cười, “Nếu là người phụ nữ anh không cần, vì sao lại tới trộm hương? Tôi thấy là phụ nữ anh cũng không giữ được. Cũng đúng thôi, người nào không biết Mạnh thị là Mạnh Vĩ Đình quản lý, trong mắt Mạnh Vĩ Đình thì anh cũng chỉ là tôm tép nhãi nhéo mà thôi, ông ta vui mừng cho anh miếng c